3. Chùm Thơ Giáng Sinh

Submitted by admin on Wed, 2006-12-20 03:40. | | | | | | | | | |

Valse Say
Tác Giả: Thăng Trầm, Trình bày: hatnang

bên em hương quyện tóc mềm
quay cuồng theo tiếng nhạc êm dịu dàng
em làm hồn lạc thiên đàng
đường nào làm đắm vội vàng thiên thai

cầm tay nhìn mắt mê say
đưa hồn anh lạc vào tim ai rồi
dập dỉu valse khuấy hồn tôi
khi em để sát đôi môi ngây tình

ngày mai dù nhảy một mình
rượu đào đã uống duyên tình long lanh
mơ nhìn mắt biếc thấm xanh
valse tình gieo nắng trong anh chưa tàn

Vô Đề
Trình bày: Hải Lý

Có phải mưa từ bên ấy qua
Nghe như nồng đượm chất phù sa
Sông Hồng, sông Mã hay sông Cửu
Ba nhánh sông tô điểm nước nhà

Đất Bắc vườn quê ông ngoại tôi
Hương yên nhãn tiến tự lâu rồi
Bờ đê cao ngất ngăn dòng lũ
Mà nước sông Hồng vẫn cuốn trôi

Miền Trung nơi ấy tôi sinh trưởng
Đất tạo anh hùng, đất đế vương
Có con sông Mã trao hùng vỹ
Thanh Hóa còn lưu âm quý hương

Trời Nam nổi tiếng Cửu Long giang
Vựa lúa phì nhiêu khối ngọc vàng
Bát ngát ruộng vườn dân hưởng lộc
Chín con giống nguồn cưỡi hiên ngang

Thế đấy giữa chiều mưa xối xả
Hỏi thầm có phải nước sông xưa?
Bỗng dưng nhòa mắt người ly xứ
Nước mắt hay là những giọt mưa

oOo

Một Chút Hương Thơ
Tác giả: Thi Hạnh. Trình bày: Khúc Mưa Thu

Này cô bé dừng chân cho ta hỏi
Bé đi đâu mà quá đỗi vội vàng
Có biết rằng ta đếm bước miên man
Theo chân bé khắp cùng làng trên dưới

Này cô bé lặng yên cho ta hỏi
Đã yêu chưa, hay chỉ mới hẹn hò?
Đã vướng lòng hay mới chỉ vu vơ!
Mà thấy bé cứ ngẩn ngơ ngơ ngẩn …

Bé biết không đời ta còn lận đận
Chuyện công danh năm tháng vẫn lu mờ
Chẳng có gì ngoài một chút hương thơ
Dâng cho bé tự bây giờ bé nhé

Hạt nắng ơi, xin dùm ta khe khẽ
Hôn một lần suối tóc bé buông lơi
Giấc mộng thường ta xin ngần ấy thôi
Rồi trả hết những diệu vời cho bé

Đừng nhớ ta để đêm dài bé nhé

oOo
Xếp Chữ Quanh Đời Ta Với Em
Tác giả: Ly Khách. Trình bày: Mino

Em nhớ làm chi
Chuyện Phạm Thái - Quỳnh Như
Lịch sử là lịch sử
Hãy xem những bài thơ anh làm
Chỉ là trò chơi xếp chữ
Để chữ nầy gần với chữ kia

Bây giờ
Chữ cái tên em anh viết lúc nữa khuya
Lúc mọi người đã ngủ
Thêm một bông hoa tưởng rằng đã đủ
Anh ngồi làm thơ

Tóc bạc màu tro, sương khói bay mờ
Bông hoa màu vàng trong đêm lấp lánh
Như ánh mắt ai buồn hiu óan trách
Sao anh để em một mình
Trong cô đơn tìm lại bóng hình
Cô gái nhỏ, áo dài màu xanh lá
Anh đâu biết thời gian nghiệt ngả
Ba mươi năm vẫn đi về
Đường đời trăm ngả
Đâu còn ngả nào có thể gặp em

Hởi cô em mười chín tuổi năm nào
Với chiếc áo màu vàng kem dịu ngọt
Em cất giấu kỷ niệm ở đâu
Mà nó quay về đây ào ạt
Như gió cuồng, sóng nổi quanh anh
Anh cuối đầu trong đêm
Chống đở bằng nước mắt
Cùng tiếng đàn Tương Như dào dạt
Rót êm ả trong đêm
Khúc Phượng Cầu Hòang khao khát

Em nhớ làm chi
Những nẻo đường êm mát
Ta từng đi qua
Em nhớ làm chi
Màu hoa anh đã từng yêu
Em nhớ làm chi những chiều
Người nầy cứ đi theo người kia mà không thể gặp

Ba mươi năm sương khói phủ quanh đời
Mộng và thực trên mái đầu đã bạc
Em nhớ làm chi
Nẻo về đã lạc
Lối đi quen... nhà, phố thay rồi
Đời chúng ta như những giòng sông trôi

Như những giọt nước mắt rơi
Luôn rơi song hành trên mặt
Vì giọt nước mắt không bao giờ cô đơn
Em biết thế... đủ rồi !

oOo

Khất Quà
Tác giả: DHAnna. Trình bày: Nắng Xưa

Trên hè đường ta lầm lũi bước
Chen chân người từng đợt cuộn chiều nay
Những con phố lộng ánh đèn nhấp nháy
Đến rồi chăng! Mùa giáng sinh tình ái?

Khuất trong tối ,một bàn tay run rẩy
Một cụ già mắt ngắm mãi người qua
Nào ai biết, miếng no là phúc hạnh
Ánh lửa nào soi ấm nổi lòng đơn

Những mảnh áo, khoát lên người vị kỹ
Long lanh nào ,những châu báu ngọc xanh
Khoe khuê các trên đôi giày gót nhọn
Hãy nhủ lòng nhỏ giọt nước tình thương

Trăm người qua, bao nhiêu người cúi mặt
Để chia tình, lòng nhân ái người dưng
Hứa với em món quà nhỏ đôi lần
Thôi đành khất cho tim không u uẩn

oOo

Cốc Cà Phê Chạy
Tác giả: LN Hoài Tử. Trình Bày: Ghen Tỵ

Sáng thu lạnh một cốc cà phê chạy
Cô hàng cười hello rồi goodbye
Cố rú ga bỏ mù sương ở lại
Mà sương mù phản phất nẻo tương lai

Nhẹ môi hôn cốc cà phê bỏng cháy
Nghe nồng nàn, đăng đắng giác cảm bay
Một làn hơi thơm ngát niềm cảm khoái
Cố quên đời mà mắt vẫn cay cay

Rừng đã chết xương vẩy đời qua lại
Như ăn mày xin xỏ nào ai hay
Dường tay ta giữa muôn trùng khắc khoải
Xoè bao lần rụt lại mặt như ngây

Rừng tâm tư hay rừng nghiêng dốc ấy
Ngày qua ngày vàng úa ngã nơi đây
Loáng thoáng như những xác cà phê chạy
Người lạnh lùng vứt bỏ sau cơn say

Cà phê chạy cứ thế cà phê chạy
Ta uống trời, ngửa mặt đắng và cay
Như môi êm còn nóng mùi lụa vải
Như sương mù lẩn khuất một vòng tay

Ngày nào đó rừng không ta qua lại
Đời vẫn đều hello rồi goodbye
Ta ra đi không bán mùa thu dại
Để rừng sầu tay ngoắc mỏi mòn tay

oOo