Những Vần Thơ Mùa Đông

Submitted by admin on Thu, 2007-12-13 21:20. | | | | | | | |

Một Chiều Đông
Tác giả: Hải Lý
Trình bày: Ghen Tỵ

Chiều nay một chiều đông
Nghe thèm giọt nắng hồng
Thèm một vòng tay ấm
Cho đời bớt mênh mông

Người ơi đông bên nớ
Có nhiều tuyết rơi không
Bên ni đông không tuyết
Chỉ bão tuyết trong lòng

Nhớ về đông năm ấy
Tuyết trắng phủ đầy cây
Trắng như màu áo cưới
Môi mắt nhìn đắm say

Rồi mùa đông lại sang
Cuộc tình lỡ, tan hoang
Tuyết vẫn trắng đầy lối
Trắng, như màu áo tang

Chiều nay một chiều đông
Dù có giọt nắng hồng
Dù có vòng tay ấm
Vẫn nghe buồn mênh mông

Chiều nay, một chiều đông ...

oOo

Mùa Đông Sẽ Hết
Tác giả: Duy Hạ
Trình bày: Cal

Như cuối mùa đông rớt
Hơi lạnh vẫn còn đây
Tuyết tàn tan bờ vỏ
Còn đá cứng bên trong

Xa nhau từ độ ấy
Bao lá mùa thu bay
Bao nắng tàn cuối HẠ
Gót mùa XUÂN vẫy tay

Một lần đến ,lần đi
Lối xưa về bóng ngã
Nhịp gót sao nặng nề
Khói trời đông ,mắt cay

Ai kết mãnh trời say
Trên hồn đầy vết nám
Còn mảnh tuyết dư âm
Đông đá tình vô vọng

oOo

Buồn Cuối Năm
Tác giả: Như Hạ
Trình bày: Dã Thảo

Chẳng biết mùa Đông đến bao giờ?
Cây buồn nhớ lá đứng chơ vơ
Chiều nay mây xám làm lữ khách
Trôi dạt về đâu chẳng bến bờ

Hỡi những mùa Xuân đẹp trong đời
Những mùa Hạ đỏ, cháy lòng tôi
Mùa Thu lá rụng vàng khung cửa
Để lá bay theo mộng cuối trời

Chẳng biết mùa Đông đến lúc nào?
Lúc tôi đang thức hay chiêm bao?
Đôi khi tôi thấy lòng trống vắng
Nhìn những mùa qua, nối tiếp nhau

Hỡi những tình Xuân chẳng trở về
Những mùa Hạ chết lúc chia ly
Mùa Thu thay áo vàng thương nhớ
Để lá khô buồn trên lối đi

Tôi hay buồn những ngày cuối năm
Tìm vui giữa phố đông âm thầm
Lòng đau tôi xé tờ lịch mỏng
Ngày tháng qua rồi mộng vẫn không.

oOo

Năm Cạn Theo Bước Gõ Nhịp Tim
Tác giả: Duy Hạ
Trình bày: Lacali

Năm đã cạn cùng ngày tháng tàn dần
Dấu nguệch ngoạc bôi đen ngày chết lịm
Ba tờ giấy phe phẩy nỗi lòng đơn
Từng dỉ vãng kéo mòn trên giấy úa

Đời vướng mắc ,bóng quên từ dạo đó
Thức hay nằm ,lẽ bước gối lạnh tênh
Đem nỗi nhớ mông mênh vào sóng gởi
Lạnh giửa mùa môi rạn nứt dấu son

Ba tờ giấy ,gói thêm tình cho trọn
Một năm trường sẽ thôi thức chiêm bao
Thêm giọt mật biến chăng tình đã đắng
Thì thôi thì ,đếm năm cũ qua mau

oOo

Giáng Sinh Ca
Tác giả: Lý Quang Chính
Trình bày: Dã Quỳ

Mừng ngày giáng sinh
Chúc nhau an bình
Mừng ngày giáng sinh
Hát lời yêu thương

Mừng ngày Chúa sinh
Mang đến muôn nhà
Ngập tràn tiếng ca
Tình người bao la

Hát lên nào bạn ơi
Hát lên lời tình ái
Cùng nhịp tiếng chuông ngân nga
Lời yêu thương chan hòa

Hát lên chào ngày mới
Cho gió mang đi ngàn nơi
Khắp nhân gian
Hát chung bài ca

Về một ước mơ đắp xây duyên lành
Người người sống vui một trời âu ca
Mừng ngày Chúa sinh đem đến nhân loại
Một lời hát mang một trời yêu thương

oOo

Quà Sinh Nhật Chúa
Tác giả: Hoài Tử
Trình bày: Gai Nhọn

Em, cẩn trọng mừng Sinh nhật Chúa
Tôi, người đạo Phật chẳng chuông chùa
Hai điệu kinh buồn không lối dựa
Một nẽo cuộc đời gặp mà chưa

Tuyết trắng giáo đường như điểm tựa
Ngoi giữa niềm tin một năm thua
Em như thần nữ bao người, giữa
Ta hạt tuyết nằm lạnh gót khua

Kinh vắng nẻo về sao băng giá
Em đã tặng ai những món quà
Tôi, chút gì quen trên thánh giá
Em bỏ Chúa trần trụi như ta

Cứ thế, giòng đời chỉ cứ thế
Cõi Phật ta thì vẫn u mê
Sân si lẩn lộn lời thánh lễ
Kinh kệ trầm luân lộn lối về

Đôi khi ta hỏi và cứ hỏi
Chúa còn thiếu mặc quà em thôi
Còn ta rách nát hồn trôi nỗi
Ôm tượng Chúa buồn, nhếch nụ cười

Đêm nay tuyết nhẹ hồi chuông vội
Tóc nhỏ lệ buồn giọt xa xôi
Hai tràng kinh vãn lầm lộn rối
Đọc cuộc đời mình khúc luân hồi

oOo

Noel Gửi Bạn
Tác giả: Duy Hạ
Trình bày: Gai Nhọn

NOEL ơi ! Ngày nầy ta lại nhớ
Nhớ quê hương ,một thuở thắm thương
Dòng người chãy ,trên đường trên phố
Tay nắm tay ,nối nối mạch đường

NOEL chẳng đơn thuần là một đạo
Khi sinh tồn chỉ có một bề trên
CHÚA hay PHẬT có bao điều huyền ão
Chung lòng tin một đấng tối cao

Ta khác đạo ,nhưng lòng không khác
Cùng quê hương ,cùng máu ,thịt da
Ngoài khối óc bì nhau nên rất lạ
Giết người cùng đày đọa kẽ lòng tin

NOEL về ! Bạn ơi xin hảy nhớ
Đễ ngày xanh còn mãi với quê hương
Đễ lòng tin còn đúc kết vô thường
Đừng bán mất con tim vì chiếc áo