Tri Âm, Người Ở Đâu?
Đã Bao ngày trôi qua nhưng tôi vẫn không thể quên điều đó. Tôi gần như lặng câm khi nghe tin. Cả đất trời gần như sụp đổ trong tôi. Tim tôi nghẹt thở, mắt tôi mở trân trân mà miệng tôi vẫn cười. Tôi không thể khóc. Những người thân chung quanh làm tôi không dám khóc... Nỗi đau này hình như đã xảy ra cách đây một lần không lâu lắm. Nỗi đau buồn ấy đã làm mất đi hình ảnh một con bé ngây thơ trong trắng trong tôi. Nỗi đau ngày xưa ấy vô tình tạo ra một cô gái thành công ngày hôm nay? Không biết có phải như thế chăng? Thành công ư ? Thế sao đôi lúc nhìn cuộc đời tôi vẫn buồn đến rơi lệ.
Mỉa mai thay ông trời chẳng cho tôi một chút tài hoa hơn người mà chỉ làm tôi thêm cái tính đa đoan. Một chút cầm kỳ thi họa làm tôi càng thêm mong manh trước nhưng giọt sương khuya. Một chút tài mọn về công danh sự nghiệp làm nhiều người ngưỡng mộ. Một chút ăn nói duyên dáng nhẹ nhàng luôn đem những nụ cười đến cho mọi người, làm người ta luôn nghĩ rằng mình chỉ biết cười mà không biết khóc. Ôi ! sao tôi thèm được khóc nức nở như một đứa trẻ làm sao?!
Ngày ấy, khi tôi theo người bỏ cuộc vui hình như tôi đã khóc. Đêm khuya khi chạnh lòng nhớ đến một thời xao xuyến ấy những giọt nước mắt sao cứ vô tình ướt mi. Năm tháng dần trôi qua và con tim đã vui trở lại Sau những đêm dài vô tình nước mắt hoen mi ấy. Tôi đã chọn cho mình một bến đỗ thật ấm áp. Một bến đỗ mà bất cứ ai vô tình gặp tôi cũng nói rằng em là người đàn bà có phước. Thật vậy sao?... Nhưng ngậm ngùi thay những lúc này đây, nỗi buồn trong tôi vẫn không thể tàn phai khi nghe tin ấy. Tôi không thể chia sẻ hết nỗi buồn của mình với người ở bên tôi. Tôi không thể thố lộ nỗi thất vọng của mình với cô bạn thân hằng ngày. Tôi không thể nói với bất cứ ai ngòai sự câm lặng của con tim! Nỗi đau của tôi càng ngày càng cuộn tròn trong vỏ ốc. Những người chung quanh tôi nào có hiểu gì đâu... cách làm việc của tôi càng ngày càng được mọi người thán phục và hình như cả ghen tỵ. Họ làm tôi sợ. Họ làm tôi không thể tin vào đời. Bởi họ có thể giết đi nhân cách của một con người mà không cần gì cả ngoài việc buôn chuyện. Họ sẵn sàng đánh mất đi tất cả những cái gọi là tình người để đổi lấy danh vọng cho họ. Họ vẫn nói rằng tôi là một phụ nữ thành công, trong công việc và trong gia đình nhưng tôi biết họ muốn tôi thất bại. Họ làm tôi dần dần mất đi những gì tin vào tình cảm tri âm. Nỗi đau ngày trước hình như đã làm mất đi những tình cảm như thế trong tâm hồn tôi!
Những năm về trước tôi đã khóc thật nhiều, Tôi tự hứa với lòng mình tôi sẽ thành công những ước mơ của tôi. Bây giờ có lẽ tôi đã có đủ hết rồi chăng? những ước mơ bình dị của một người phụ nữ. Một gia đình. Một công việc ổn định, một vẻ người duyên dáng lịch thiệp. Hình như tôi đang có những điều đó.
Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không có điều mà mọi người vẫn có thể có. Một người bạn tri âm cùng khóc với tôi trong những lúc khó khăn như thế này! Tri âm ơi, Người đang ở đâu?... Sao để tôi vẫn một thoáng đôi khi khắc khỏai tâm hồn riêng chỉ với riêng tôi.
Tôi phải làm gì đây nhỉ? Tôi có thể bỏ đi tất cả để xin làm một người bình thường như những người dàn bà bình thường khác được không? Tôi có thể bỏ mặc gia đình và công việc để trốn vào một góc phố mưa, đi lang thang tắm mưa cho thỏa thích được không nhỉ?
Tôi phải làm gì đây để những người thân của mình không bối rối khi nhìn thấy tôi, một con bé với tiếng khóc trong đêm khóc nức nở?!?.
