Vết Thương Mùa Thu

Submitted by daquy on Thu, 2006-12-14 20:25. |

Thế là mình xa nhau
Vết thương lòng tôi mở
Ôi phố kia biển nọ
Biết người về nơi đâu?

Đêm nay đêm cuối cùng, tôi nằm ngủ trong ngôi nhà này. Ngày mai tôi sẽ đến một tiểu bang khác và cả một cuộc đời khác đang chờ tôi. Tôi đã quyết định rồi mà sao lòng tôi vẫn ray rức , bâng khuâng? Tôi lưu luyến thành phố có nhiều mây mưa này hay lưu luyến một cuộc tình đã qua?

Đã bao năm chung sống với V , hạnh phúc chưa có mà khổ đau quá nhiều. Tôi yêu V , sống hết lòng với V. Tôi cùng anh tạo dựng một mái ấm gia đình nhưng hạnh phúc không thể đến từ một phía. V yêu tôi mà cũng bay bướm đa tình quá. Tôi đã bao lần ghen tuông, cãi nhau , giận hờn rồi đâu lại vào đấy. Hình như trời sinh V ra để hưởng những tình yêu mới lạ. Anh đã nói với tôi : " Quen các cô cho vui, chứ anh vẫn yêu một mình em ". Tôi đã van nài anh hãy sống cho nghiêm chỉnh, tôi đã bao dung cho anh nhiều cơ hội, nhưng vẫn không lôi kéo anh về được phía mình. Cho đến một hôm tôi tình cờ trở về nhà sớm và bắt gặp V đang ôm ấp một cô gái ngay trên giường của mình. Tôi giận tím người và tôi đã quyết định chia tay V.

Tôi biết mình đã yêu V nông nỗi, dại khờ. V đã làm tan nát trái tim tôi. Hai người hai ngã , tôi ra thuê nhà ở riêng. Thành phố buồn càng buồn hơn cho những người như tôi. Hèn gì người ta nói Tacoma là thành phố của những người bị bệnh trầm cảm. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ chết dần chết mòn vì héo sầu hoặc sẽ điên lên mất thôi !

H, Đã đến với tôi. Ngày xưa anh rất yêu tôi, mối tình tay ba giũa ba người là bạn bè, V và H cùng yêu tôi, nhưng H là người thua cuộc, đành nhìn đôi bạn nên duyên. Từ đó, lòng anh nguội lạnh, không nghĩ đến tìm một tình yêu cho mình. Anh vẫn theo đuổi hòai vọng hình ảnh của tôi, nghe loáng thoáng qua bạn bè cuộc sống không hạnh phúc của tôi. Anh càng xót xa và yêu tôi hơn. Khi biết tôi đã ly dị , H thăm hỏi và an ủi tôi. Hai lần anh bay đến thăm tôi, chúng tôi đã cùng nhau ngồi trên thảm cỏ xanh ngòai công viên. Thảm cỏ mềm ướt như mái tóc tôi đẫm gió chiều. Những lúc đó tôi biết H khao khát được hôn lên mái tóc của tôi, cho dù tóc tôi ướt lạnh nhưng môi anh sẽ ấm biết bao!

Tôi hiểu là H đến bây giờ vẫn còn yêu tôi nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy yêu anh. V của một thời tôi nồng nàn yêu dấu đã rời xa tôi với một người đàn bà khác, còn lại tôi sao vẫn bám lai nơi này để nhìn mây, nhìn mưa, nhìn phố xá đông người qua lại ??? Nơi nào cũng có kỷ niệm của hai người, rồi có những lúc buồn tôi khóc, nước mắt tôi làm ướt thêm thành phố, làm buồn thêm những hàng cây xanh âm u che kín một khoảng trời. Rồi có những đêm mất ngủ tôi đã gọi phone cho H, nghe anh ngọt ngào dỗ dành, an ủi... tôi mới tìm được cho mình một giấc ngủ muộn màng. H vẫn chờ đợi tôi, vẫn dành cho tôi một tình yêu trong sáng và nguyên vẹn. Nếu ngã vào vòng tay anh, tôi biết cuộc đời sẽ được bảo bọc, ấm êm. Đã qua một đoạn đời sóng gió, tôi cần được thanh thản, bình yên. Tôi đã cho tình yêu nhưng không nhận được hạnh phúc nơi V nên bây giờ tôi muốn nhận tình yêu của H để tìm hạnh phúc mai sau. Ngày mai tôi sẽ đến một nơi rất xa sống với anh. Tôi tin rằng ở thành phố lạ, sẽ làm tôi quên đi những nỗi buồn... là một cô gái mộng mơ, đa cảm, lúc nào tôi cũng có sẵn nước mắt để khóc !!!

H, có học, có công ăn việc làm ổn định và nhất là anh tốt quá, dịu dàng quá.

Gia tài của tôi chỉ vỏn vẹn có hai cái vali. Tôi sẽ đến với H bằng tấm lòng, thế là đủ. Chuyến bay của tôi đến phi trường vào 8:00 giờ tối. Bước ra khỏi lòng máy bay, tôi biết minh đã bước vào một nẻo đường mới. Bâng khuâng và nghi ngại. Texas rộng lớn quá nhưng có dung chứa nổi một đời của tôi không?

H đón tôi với tất cả vẻ hân hoan, hạnh phúc của một người đang yêu. Hai người ra chỗ lấy hành lý, tôi chỉ cho anh hai cái vali vừa đến gần, anh xách ra ngòai và đi lấy xe đẩy. Lúc ấy tôi như một đứa bé ngoan ngoãn đi theo anh. Tôi đã đến Texas vài lần nhưng sao Texas lần này vẫn lạ lẫm với tôi quá! Hay tóc tôi vẫn còn ướt mưa gió của Seattle? chân tôi vẫn nhớ, vẫn thương những nẻo đường của Tacoma? và mắt tôi vẫn vương vấn màu nước biển xanh thẫm bao quanh Mercer Island.

Chỉ có H thôi anh là điểm tựa duy nhất của tôi nơi thành phố xa lạ, ồn ào này. Đến nơi lạ, lại vào buổi tối nên tôi không thể nhìn thấy gì khác ngoài con đường dẫn vào nhà H và những hàng cây trong bóng tối. Bao nhiêu con mắt lá cây trên cao đó chắc đang nhìn tôi tò mò ? Chúng có hân hoan như H không nhỉ?

Anh để vali vào một góc nhà rồi nói với tôi:
- Em đi thay đồ rồi chúng ta dùng cơm tối. Hôm nay anh có một bữa cơm đặc biệt để đón em.
- Anh biết nấu cơm sao? anh chu đáo quá!
- Anh từng nấu cơm bao lâu nay mà nhưng lần này thì anh order từ tiệm, có cả một chai rượu chát nữa, em uống một tí cho vui nhé.

Tôi tắm rửa xong, cảm thấy thoải mái dễ chịu hơn và tôi bắt đầu làm quen với căn nhà của anh. Anh dẫn tôi đi khắp nhà, có hai phòng ngủ, sạch sẽ gọn gàng nhưng bếp núc thì sơ sài lạnh lẽo, nhìn vào là biết ngay là nơi không có đàn bà! Rồi đây tôi sẽ đứng ở căn bếp kia, sẽ nấu nướng cho Anh những bữa cơm, sẽ mang đến cho anh hơi thở cuộc đời của đôi lứa... Tôi chợt khựng lại dòng mơ tưởng, đời mình đã hạnh phúc bao giờ đâu mà mong đem lại hạnh phúc cho người khác?

- Em ngồi vào bàn đi. H âu yếm giục tôi.

Tôi ngồi đối diện anh, nhấp một tí rượu những món ăn vừa được hâm nóng lại ăn ngon miệng, có lẽ vì tôi đang đói. H nhìn tôi nhiều hơn là ăn. Lần đầu tiên một người đàn bà đến với anh trong ngôi nhà này, người đàn bà mà anh yêu quí nâng niu trong mộng mơ từ bao lâu nay. Anh khó có thể ngờ cuộc đời thay đổi để rồi tôi thuộc về anh như hôm nay. Hai má tôi ửng hồng vì men rượu trong màu vàng của ánh đèn chiếu xuống làm tim anh rộn ràng...

H lấy một tuần Vacation ở nhà để đưa tôi đi đây đó và mua sắm thêm những thứ cần thiết. Anh âu yếm chiều chuộng tôi từng chút một. Anh muốn được làm vui lòng tôi, Bù đắp cho tôi những mất mát thiệt thòi trong đoạn đời bất hạnh đã qua. Có tôi căn nhà của H sinh động vui tươi hẳn lên. Ngôi nhà anh cuối cùng trong một ngõ cụt chìm dưới hàng cây cao già cằn cỗi. Anh rất yêu thích vẻ yên lặng của ngôi nhà, mùa Hè bóng mát phủ kín nhà, mùa Thu, H có cái thú nhìn một đống lá khô trải đầy sân. H không bao giờ quét dọn nó cho đến khi trên cây không còn chiếc lá nào, một cõi riêng tư, hoang sơ và lãng mạn. Hàng xóm hình như cũng đồng cảm với anh, chưa ai phàn nàn với anh điều gì cả. H thích đi xào xạc trên lá khô, nghe như những tiếng động từ hư vô vọng lại. Những đêm anh ngủ còn nghe thấy tiếng lá khô như ru mình trong gió. Ngày mai có thể có những chiếc lá đã bay đi, thất lạc vào sân nhà ai đó, nhưng tình yêu của anh thì chưa bao giờ đi lạc, anh vẫn chỉ yêu có mình tôi. Bây giờ đời anh đã có đôi, anh mong mùa Thu đến để được chia sẻ cảm xúc với tôi.

Nhưng mùa Thu chưa kịp đến, đôi lúc tôi thấy buồn lặng lẽ. H hỏi thì tôi mới tâm sự : " Ở Tacoma đã buồn, cảnh đây cũng chẳng vui gì. Nhà đẹp, cảnh đẹp nhưng buồn quá anh ạ, một mình một cõi những lúc không có anh làm em sợ, em cảm thấy cô đơn".

H băn khoăn và ray rứt. Anh yêu quí ngôi nhà từ trong ra ngoài. Tất cả đều thích hợp với bản tính thăng trầm của anh nhưng anh cũng chẳng vui sướng gì nếu nhìn tôi không vui. Anh sẵn sàng hy sinh sở thích của anh cho tôi. H âm thầm dò hỏi thủ tục mua bán nhà rồi anh báo với tôi.

- Anh quyết định rồi, anh sẽ bán căn nhà này và chúng ta mua một căn nhà mới ở khu phố đông vui hơn. Weekend này anh sẽ dẫn em đi coi vài nơi, em thích nơi nào thì anh thích nơi đó.

Tôi cảm động:

-Anh chiều em thế. Em biết anh thích ngôi nhà này lắm mà.
- Khi chưa có em, đây là nơi êm ấm cho anh. Bây giờ em là nơi êm ấm nhất đời anh.

Cuối cùng tôi đã chọn được một căn nhà mới, rộng đẹp trong khu phố thật lịch sự. Tôi thầm mong nơi đây sẽ làm tôi vui hơn. Tôi lo sắm sửa trang hoàng nhà cửa để tạo ra một vẻ ấm cúng, hạnh phúc. Tôi đâu biết rằng, H đã bán căn nhà cũ và mượn thêm nợ mới đủ mua căn nhà này. H lo sợ nên anh giấu tôi, chỉ mong tôi thanh thản và vui vẻ. Ở đây H phải đi làm xa hơn nửa tiếng lái xe nhưng anh vẫn vui.

Với tôi, Tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc này mơ hồ quá. Mỗi ngày trôi qua tôi hiểu thêm là tôi đang truột dần xuống vực sâu của thất vọng. Hạnh phúc không đơn giản như tôi nghĩ. Ngày xưa tôi không thể xây đắp hạnh phúc vì V không hoàn toàn yêu tôi thì bây giờ làm sao tôi có thể hạnh phúc với H khi tôi không yêu H ? Tôi đã cố gắng thử thách với chính mình, với mọi thứ, để cuối cùng tôi hiểu ra rằng tôi chỉ thương hại H và không bao giờ yêu H. Mẫu người đàn ông của tôi phải mạnh mẽ, phải biết chỉ huy tôi. Với H, việc tôi được chiều chuộng đủ thứ chỉ làm tôi chạnh lòng và ray rứt. H nói bất cứ khi nào em muốn, chúng mình sẽ làm đám cưới ra mắt bà con, bạn bè. Tôi chỉ trả lời hờ hững " Anh cứ để từ từ...".

Đôi lúc Tôi muốn cứ buông tay, trôi theo dòng đời, cứ làm đám cưới với H. cứ ràng buộc rồi sẽ có con, sẽ sống cho hết một kiếp người. Rồi tôi lại giật mình tự hỏi " Mình có thể tự lừa dối mình và lừa dối cả H như thế sao? ".

Như thường lệ, đi làm về tới nhà là H âu yếm hỏi han tôi, nhưng hôm nay anh đọc thấy ngay vẻ mặt tôi buồn, lơi âu yếm chưa kịp nói ra thì tôi đã nói :
- Anh ngồi xuống đi, em có chuyện muốn nói với anh.
H linh cảm một điều gì buồn ghê gớm dand xảy ra. Anh ngồi xuống ghế và đợi chờ. Tôi vừa nói vưa khóc.

Anh H, em không xứng đáng với tình yêu của anh đâu.Anh hãy để em rời khỏi nơi đây.
H thật sự hoảng hốt và đau đớn.

- Sao em lại nói thế ! Em không có gi để anh phải trách cả. Hay anh đà làm gì em buồn?
- Không, không phải phải anh ! Em mới là người gây ra buồn khổ cho anh. Em đà một lần lầm lỡ yêu V, và thêm một lầm lẫn nũa là em nghĩ em sẽ yêu anh, có thể sống hạnh phúc với anh. Bây giờ thì không !!!

H nghẹn lời :
- Là em... không thể yêu anh, không thể sống cùng anh sao?

Tôi lấy hết can đảm nói cho vơi bớt lòng mình :
- Vâng, càng sống bên anh, em càng hiểu rõ điều đó. Anh đừng xây lâu đài tình ái của anh trên bãi cát em nông nổi , chêng vênh này nữa. Em xin lồi đã gây ra cảnh ngang trái cho anh.
Cả hai cùng im lặng, mãi sau H mới thẫn thờ hỏi:
- Em định về lại Tacoma sao? Ở đó buồn lắm. Rồi em sẽ ra sao?
- Em không biết nữa, nhưng ít ra đó cũng là nơi quen thuộc của em bấy lâu. Còn bạn bè va người quen, hoàn toàn không vì V đâu. Anh ta đã chết thật sự trong em, chỉ còn là một vết thương đã cũ. Em đã mua vé máy bay rồi , mai anh đưa em ra phi trường giùm.

Đêm cuối cùng bên nhau, cả hai đều không ngủ, mỗi người một nỗi đau riêng. Trong đêm khuya sâu lắng. H bỗng thèm được trở về ngôi nhà cũ vào một mùa Thu để anh lại nghe thấy tiếng lá rơi trở mình trong gió, xào xạc, thi thầm như những lời tâm tình yêu mến. Còn tôi, đang nghĩ về Tacoma, thành phố buồn, cả ngày ảm đạm, mây mù che bớt ánh mặt trời, căn nhà tôi ở còn tối hơn căn nhà cũ của H chìm dưới bóng cây. Thành phố nhiều mưa và tôi thì nhiều nuoc mắt ! Tôi lại trở về đó sống với cõi lòng tan nát lần thứ hai.

Hành trang trở về của tôi vẫn là hai cái vali như lúc mới dến. Những sân ga, những phi trường là biết bao cảnh đời vui buồn, có người đoàn tụ, có kẻ phân ly!

H ngậm ngùi nắm lấy tay tôi khi đã check in xong hành lý :
- Cách đây vài tháng, ở nơi đây anh đã đón em, đà xách hai cái vali của em với niềm vui vô bờ bến và bây giờ cũng nơi đây, anh xách hai cái vali cho em với tâm trạng khác, để trả em về thành phố cũ. Chúng mình vẫn có khoảng cách, mãi mãi là khoảng cách.
- Như vậy có phải hơn không anh? Chia tay bây giờ nỗi đau còn nhỏ hơn nếu em sống bên anh mà chẳng thật lòng.
- Dù sao anh cũng chúc em mọi điều may mắn.

Anh nắm chặt tay tôi nhưng tôi cương quyết rút tay lại. Tôi ra vẻ cứng rắn :
- Chào anh và em cám ơn anh.

Chỉ đến khi bước qua cánh cửa kính vào bên trong. Tôi mới để nước mắt tuôn ra ràn rụa. Tôi không quay đầu lại nhưng biết là ngoài kia H vẫn đứng nhìn theo tôi, chốc nữa anh sẽ trở về nhà, cả một khoảng trống bao la trước mặt, một người ủy mị như anh sẽ dàn xếp ra sao cuộc đời mình? Anh sẽ sống trong cô đơn, thầm lặng như anh đã sống, nhưng lần này với một vết thương tôi vừa trao, vết thương bắt đầu chảy máu khi trời đang Thu.

Như Hạ