Tản Mạn

Submitted by daquy on Thu, 2006-12-14 20:48. |

Tôi có một chỗ để về. Chỗ ấy không ồn ào náo nhiệt. Chỗ ấy những người quen và không quen thường dừng chân lại ghé thăm một cách âm thầm, lặng lẽ rồi... ra đi cũng rất lặng lẽ âm thầm. Những khi không muốn đọc bài của bất cứ ai khác hay những khi...buồn buồn, tôi lại tìm về cái chỗ riêng tư ấy của mình, tự đọc bài mình viết. Có khi tôi cũng thầm hỏi tại sao tôi lúc đó lại... viết lên những dòng như vậy.
Và hôm nay, tôi lại về đây, ngồi rất lâu, không làm gì, chỉ ngắm nghía những thứ dường như đã quen thân, những thứ đã từng làm nên một phần những... tháng ngày của tôi. Tự nhiên những dòng chữ gọi là... tản mạn lại nhảy múa trong đầu, tuôn tràn xuống những ngón tay, thế là tôi... cầm bút và bắt đầu... viết. Tôi viết mà không có chủ kiến và không biết những dòng chữ lan man này sẽ đưa mình về đâu. Kệ, đã gọi là...tản mạn rồi thì đâu thể đưa vào khuôn phép hay nghiêm chỉnh tạo nên chủ đề nào đó...
Có khi tôi thèm dược viết như một người vừa mới học viết. cũng có khi tôi cũng chán chữ đến nỗi muốn bôi xóa hết những gì tôi đã viết và tự cho mình là nhảm nhí. Một người không làm thơ, không đọc thơ ( hay viết văn, đọc văn ) dĩ nhiên sẽ xem những người như.... tôi là nhảm nhí chứ còn gì nữa. Ai đời, thế giới có bao nhiêu là xao động, biến đổi, người ta đã đưa phi thuyền, hỏa tiễn lên tới sao kim , sao hỏa và còn bao nhêu... sao nữa, tôi lại ngồi đây, bỏ ra hàng giờ, hàng ngày để viết... Mà có phải tôi là nhà thơ, nhà văn gì cho cam. Người ta vừa có tiếng, vừa có miếng. Còn tôi, tiếng cũng không mà miếng cũng chẳng làm nên một... nét son nào đáng để gọi là. Vậy mà, tôi vẫn viết, vẫn bị cuốn hút bởi những dòng chữ lắm lúc không đầu, không đuôi của mình... Tại sao vậy, tôi cũng không biết nữa. Tôi không thích gọi đó là... "nghiệp" vì tiếng "nghiệp" nghe sao nặng nề quá. Còn "nghề" thì lại càng không phải... Hay tôi tạm gọi đó là... sở thích vậy, tôi thích viết như người ta thích chơi thể thao. Cái ví dụ này nghe cũng xuôi tai và có lý nhỉ ? Xem, như tôi đã tự đồng ý với mình rồi đó !
Thích viết nhưng nhiều khi những gì tôi viết lại mang đến cho tôi... phiền phức không ít. Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho tôi lắm lúc... nản và ngán ngẩm, nhưng rồi tôi nghĩ, ngòai đời hay trong thế giới... chữ nghìa gì cũng vậy , làm sao tránh khỏi những xung đột, bất đồng. Chẳng lẽ tôi có thể sống một cách dạn dĩ và khoẻ mạnh ngoài đời, lại ngại khi đối diện với những gì gọi là không ưng ý trong... thế giới ảo... thế giới của cảm nhận?! Thế là tôi tiếp tục và viết lên những dòng... tản mạn của ngày hôm nay...
Tôi yêu thích "căn nhà" này, vì cái vẻ âm thầm và lặng lẽ của nó. Mỗi lần về lại, tôi như trút bỏ mọi gánh nặng, mọi thứ dây mơ rễ má của đời thường để được sống thực, sống trọn vẹn với mình... Hơn thế nữa, đây cũng chính là nơi duy nhất tôi viết bài mà không ngại đụng chạm tới một người nào khác vì tôi luôn cố tránh những... đụng chạm... không cần thiết đó...
Những người bạn mới và cũ, quen và không quen vẫn mỗi ngày lặng lẽ ghé thăm tôi. Vậy cũng đủ, thế giới của tôi không ồn ào, náo nhiệt nhưng cũng không thể gọi là cô đơn hay cô độc.
Và đó là chỗ tôi về. Sau những nhịp bước bon chen với đời là những giây phút tôi thực sự muốn mình thư giãn đầu óc, tinh thần... Cần không một nơi như thế ? Cần chứ, tôi nghĩ vậy... Nơi tôi nói là Hạt Nắng của tôi.
Tôi đang thư giãn và đang nhắm mắt lại... mơ hoa đây...

NH