Cô hàng xóm - Cal
Này cô bé bên kia giàn thiên lý
Cứ vô tư chẵng để ý người ta
Lại cười duyên với gã trọ chung nhà
Làm tim tôi như vỡ ra từng mảnh
Này cô bé sao cô vô tình quá
Lời thơ đi mà chả có hồi âm
Tội cho tôi cứ vẫn phải..........âm thầm
Chờ đợi mãi sao hồi âm......không thấy
Rồi một hôm tôi chờ cô trước ngõ
Ngững nhìn tôi, cô thỏ thẻ tiếng chào
"Dạ chào........ông" rồi cô cất bước mau
Tôi ngơ ngẩn, ôi, mình sao......già thế
Rồi từ đó tôi thu về góc phố
Lại âm thầm....len lén ngó... người ta
Rồi nhớ nhung khi bóng cô vắng nhà
Rồi vui vẻ khi giàn hoa được tưới
Tôi với cô, mình cùng một trang lứa
Sao tiếng "anh" cô không nỡ trao tôi
Chỉ một tiếng lòng tôi thấy bồi hồi
"Dạ chào ông" sao xa xôi, ngăn cách
Này cô bé, tôi vẫn chờ cô nhé
Đến khi nào cô bé "lớn" bằng tôi
Một tiếng "anh" cô không ngại trao lời
Giàn thiên lý, tôi cô, mình........cắt hết
