Một Bông Hồng Cho CHA Trong Ngày Lễ MẸ
Có thể nói cha tôi là một người cha hiền từ, nhân đức, rộng lượng và có tấm lòng yêu thương bao la, vô bờ bến... Để nói về ông, tôi không đủ khả năng cũng như không biết phải dùng lời lẽ nào để ca tụng cho đúng mức ! Tuy nhiên những gì tôi viết sau đây chỉ là một phần rất nhỏ để hãnh diện nói về người cha đáng kính của mình.
Thời trước, cha tôi làm việc cho chế độ VNCH với một chức vụ lớn trong hội đồng tỉnh Gia Định và cũng là một nhà thương gia rất nổi tiếng nhưng cha tôi luôn sống giản dị và gần gũi với mọi người. Mỗi khi những người làm việc cho cha tôi họ gặp khó khăn, họ đều đến tìm cha tôi để xin giúp đỡ. Thậm chí, còn có những người cha, người mẹ đã xin cha tôi làm " Cha nuôi hoặc cha tinh thần" cho con của họ. Cha tôi đặc biệt quan tâm nhiều đến những đứa trẻ mồ côi, bởi lẽ khi cha tôi nhìn chúng, ông lại nhớ về thời thơ ấu buồn bã của ông. Và chính ông cũng đã nhận nhiều trẻ em mồ côi làm con nuôi rồi lo cho chúng ăn học tới nơi, tới chốn. Ngoài ra, còn có những người vì ngưỡng mộ và cảm kích tấm lòng của cha tôi nên đã xin theo và trở thành những tình nguyện viên giúp đỡ cha tôi trong việc làm nhân đạo mà cha tôi làm.
Những ngày cha tôi vắng nhà, Mẹ tôi ở nhà tự lo nuôi nấng và dạy dỗ con cái. Vì cha tôi hay đi làm việc xa nhà và cũng muốn tự mình dạy dỗ các con nên mẹ tôi nhất định không làm việc ở ngoài để ở nhà làm công việc nội trợ. Thỉnh thoảng, cha tôi mới về thăm gia đình một thời gian ngắn, mẹ tôi vì thấy cha tôi vất vả đó đây nên rất lo lắng cho ông nhưng ông luôn an ủi mẹ tôi là khi nào công việc tạm ổn định và tìm được người thay thế, cha tôi sẽ về nhà để gần gũi vợ con hơn.. Tuy lo lắng cho cha tôi nhưng mẹ tôi luôn ủng hộ tinh thần cho ông để ông hoàn thành nghĩa vụ của một người công dân yêu nước. Không những thế, mẹ tôi đã tự góp công góp của để giúp cha tôi trong việc cứu giúp người, đặc biệt là những trẻ em mồ côi hiếu học. Việc làm của cha khiến mẹ tôi cảm động và càng kính trọng ông nhiều hơn. Ngược lại, cha rất cảm kích tấm lòng hy sinh và vị tha của mẹ nên tình yêu của cha mẹ tôi ngày càng tha thiết và thiêng liêng hơn bao giờ hết !
Sau đó các em tôi lần lượt ra đời, cha tôi về làm việc tại thành phố nhưng chỉ được ít năm thì biến cố 30/4/1975 xảy ra. Gia đình tôi chưa hưởng hạnh phúc được bao nhiều thì vào một đêm cha tôi bị một bọn người vào bắt đi giữa đêm khuya, họ gán cho cha tôi cái tội " tư bản mại sản và tham nhũng ". Đáng lẽ ra, cha tôi không phải lâm vào cảnh lao lung bất đắc dĩ đó vì trước ngày 30/4 cha tôi đang ở phi trường Tân Sơn Nhất và ngồi trên chiếc máy bay chuẩn bị cất cánh di tản. Lúc đó cha tôi không muốn đi một mình rồi bỏ lại những người thân thương nhất của ông. Khi ông về tới nhà để cùng đi với gia đình thì mọi việc đã quá trễ. Trong cảnh tan thương đó, cha tôi vì thương vợ và các con còn nhỏ dại nên không muốn bon chen để di tản.
Sau khi cha tôi bị đi cải tạo, mẹ tôi ở nhà một tay nuôi con cái với chức năng vừa là mẹ và vừa là cha. Những lần mẹ tôi đi thăm cha, tôi được mẹ dẫn đi và những gì tôi còn nhớ như in là mỗi lần cha gặp tôi, ông chỉ ôm tôi thật chặt vào lòng mà không nói được lời nào! Tôi nhớ có một lần, chỉ một câu thôi cha đã nói nhỏ vào tai của tôi: " Con ráng chờ ba về, Ba sẽ lo cho con "
Vài năm sau đó, cha tôi trở về nhà sống với gia đình cho dù hoàn cảnh lúc đó không còn sung túc như trước nhưng hạnh phúc thật tràn đầy. Thời gian ngắn sau, cha tôi phải kiếm việc làm để che mắt " thiên hạ " với số tiền lương rất khiêm nhường. Điều này cũng không làm ông buồn lòng vì ông nhận thức rõ là hoàn cảnh và mọi thứ đã thay đổi nên suy nghĩ cùa mình cũng cần phải thay đổi. Sở dĩ ông thay đổi nhận thức của ông không phải vì ông bó tay hay phó thác số mạng cho cuộc đời mà bởi vì ông hiểu ra chân lý " bằng lòng với những gì mà mình đang có " Vì vậy, ông chấp nhận làm việc dưới quyền của những người thua xa ông về tài năng và thực lực thì lẽ dĩ nhiên không thể nào so sánh với cha tôi được! Sau đó, cha tôi đã được chú ý đến bởi tài năng chuyên môn nên được mọi người kính nể. Tuy nhiên cũng có một số người tỏ vẻ ganh ghét ông nhưng điều này cũng chẳng làm cha tôi quan tậm Ông thường nói với tôi rằng :" Lòng vị tha sẽ cảm hóa được con người , nếu cứ ganh ghét thì tự mình làm khổ chính mình. Hãy sống và đối xử với mọi người bằng cả tấm lòng và không mưu toan thì chính bản thân mình đã tìm thấy được sự bình an trong tâm hồn ".
Cả cuộc đời của cha tôi chỉ thích làm việc từ thiện, giúp đỡ những người nghèo khổ, nên cha tôi được nhiều người biết đến, có những người cha tôi không hề quen biết, họ từ quê lên thành phố chữa bịnh nhưng không đủ tiền, họ phải đi xin thêm từng nhà chút tiền để có thêm tiền chữa trị, cha tôi đã chẳng ngần ngại nên đã sẵn sàng giúp họ một số tiền chữa bịnh và thêm tiền lộ phí để về quê. Vì lý do đó nên mỗi khi lễ lạc như Noel hay Tết. Cha tôi nhận đươc rất nhiều thiệp chúc mừng cũng như quà từ những người nhớ ơn ông. Cha tôi dĩ nhiên là không muốn nhận nhưng vì tấm lòng chân thành của họ nên đành phải nhận để họ vui lòng. Tôi đã từng tận mắt chứng kiến những hình ảnh rất cảm động khi thấy một bà khoảng chừng 50 tuổi trở lên, đem một nải chuối vào nhà và trao tận tay cho cha tôi. Bà nói : " Thưa ông, nhân dịp tết sắp đến, tôi chẳng có gì để chúc tết ông, ngoài nải chuối đơn sơ này. Mong ông hãy nhận nó như nhận nơi tôi lòng biết ơn chân thành nhất ". Bà là người đã được cha tôi giúp khi biết được hoàn cảnh của bà rất khó khăn và đơn chiếc, hàng ngày di bán chuối rong trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Một lần đi ngang nhà tôi bà bị té xỉu vì bà bị bịnh sưng phổi rất nặng. Cha tôi liền đưa bà vào nhà thương cấp cứu, sau đó hỏi tại sao bà không chịu đi bác sĩ, bà chỉ nói là bà muốn lắm nhưng không có tiền để chữa trị. Nghe bà nói vậy, cha tôi đã giúp cho bà một số tiền lớn để bà an tâm ở lại bệnh viện , ông còn giúp bà trong việc ăn uống dinh dưỡng để bà lấy lại sức. Cho đến giờ thì bệnh bà đã thuyên giảm rất nhiều và thần sắc bà cũng khá hơn trước. Đã có lần, bà nói với cha tôi là bà muốn phụ việc cho gia đình tôi để trả công cho ông nhưng cha tôi từ chối ngay!
Rồi một lần khác, có một ông ở tỉnh lên thành phố để biếu cha tôi một cặp gà và một số trái cây. Tôi nhớ khi tôi mở cửa để đi học, thì thấy ông ngồi ngủ gục trước cửa nhà tôi. Tôi cứ nghĩ ông là một người bộ hành vì quá mệt mỏi nên mới ngồi ngủ trước nhà tôi như vậy. Ông vụt đứng dậy rồi nói với tôi, ông là người đã được cha tôi giúp đỡ, ông từ tỉnh lên để biếu quà tết cho cha tôi. Nhưng vì tối qua xe đò hư dọc đường nên khi đến thành phố thì đã nửa đêm, ông không dám bấm chuông nên đành phải ngồi ngủ trước cửa nhà tôi. Sở dĩ, ông làm vậy là vì cha tôi đã cứu sống đứa co trai duy nhất của ông mới chỉ được vài tuổi đầu. Ông còn nói nếu không có cha tôi, có lẽ con ông đã không còn sống được nữa. Nghe ông nói vậy, tôi rất xúc động rồi mời ông vào nhà để ông rửa mặt cho tỉnh táo rồi nói người làm, làm chút đồ ăn sáng để ông ăn cho lại sức.
Cha mẹ tôi, là người đã giúp tôi có ý thức về việc làm từ thiện. Ông thường nói : " Khi con đang hưởng một cuộc sống đầy đủ như ngày hôm nay là con đã nhận quá nhiều. Một khi, con đã nhận quá nhiều thì cũng đã đến lúc con cần phải cho ra. Ba mẹ mang lại cho con những điều tốt đẹp nhất cốt ý không muốn con phải đền đáp lại nhưng để giúp con hiểu rằng, khi ba mẹ giúp đỡ cho con thì con cũng phải biết giúp đỡ người khác , nhất là người nghèo và bất hạnh. Con giúp họ như thế nào thì tùy ý con, có ít thì giúp ít, có nhiều thì giúp nhiều ". Vì vậy, tôi thường làm việc từ thiện cho dù là một việc rất nhỏ. Mỗi khi nhà thờ, trường học hay bất cứ nơi nào thông báo cần sự giúp đỡ người nghèo thì tôi đều hăng hái đáp lại lời kêu gọi.
Phải nói, cha tôi là người sống rất mẫu mực và nghiêm minh. ông chưa bao giờ hút một điếu thuốc, uống một ly rượu mạnh hay tiêu tiền vào những quán bar hay vũ trường. Ngay cả việc đi ăn nhà hàng, ông cũng hạn chế. Ông hạn chế không phải vì ông không có khả năng, mà ông thấy không cần thiết phải tiêu tiền như vậy trong khi mẹ tôi nấu ăn phải nói là " trên cả tuyệt vời " đến độ ông phải nói : " Cho dù Ba có đi đâu, ăn ngon tới đâu đi nữa, vẫn không thể nào so sánh với tài nghệ nấu ăn của mẹ con được " Ông không bao giờ phung phí và xử sự mọi việc đúng mức. Mỗi lần nhà tôi có tiệc tùng, cha tôi thích tổ chức tại gia, một là để vinh danh khéo tài nội trợ của mẹ và phần nữa là có không khí ấm cúng và thân mật hơn. Mặc dù nhà tôi có người giúp việc nhưng mẹ tôi vẫn là người chính trông coi mọi việc... Nói đến người làm, tôi càng nhận thấy cha tôi là người rất bao dung và thương người. Tuy họ chỉ là người làm nhưng cha tôi đối xử với họ như người thân trong nhà. Mỗi lần có dịp lễ lớn, họ đều được cha mẹ tôi thưởng để khuyến khích và động viên họ làm việc tốt hơn. Cha tôi thường nhắc nhở anh em tôi mỗi khi chúng tôi làm điều gì đó hơi quá đáng đối với ho : " Đối với người làm trong nhà, ba mẹ muốn các con hãy đối xử với họ như những người thân. Sở dĩ, họ đi làm như vậy là vì hoàn cảnh bắt buộc, chứ đâu có ai muốn sống xa gia đình để giúp việc cho người khác. Các con tuyêt đối không nên khinh bỉ hay coi thường họ. Nếu các con ở vào vị trí của họ, các con sẽ cảm thấy như thế nào? Dĩ nhiên là không dễ chịu chút nào. Hãy tạo cho họ có được không khí như những người thân để họ bớt mặc cảm, bơ vơ và lẻ loi "
Tôi còn nhớ có một lần, cha tôi trên đường đi làm công tác xã hội, từ thiện ở Long Khánh, ông đã bị một người lái chiếc xe vận tải đụng vào xe của cha tôi, khiến cha tôi bị thương nặng và ngất xỉu tại chỗ. Sau đó người đụng ông đã vội vã phóng xe chạy đi vì sợ hãi bị liên lụy, nhưng một lúc sau, người đó quay trở lại về phía cha tôi. Cũng may là cha tôi đã được người đi đường vội vã chạy đến giúp và đưa cha tôi vào bệnh viện Long Khánh để cấp cứu. Sau hai tuần lễ nằm nhà thương cha tôi đã được về nhà. Khi cha tôi về nhà, thì người đụng ông cũng theo về nhà và hỏi thăm tình hình sức khoẻ cha tôi ra sao. Cha tôi có hỏi tại sao người đó chạy nhanh như vậy? thì ông trả lời vì phải về nhà gấp để chở mẹ ông ta đi bệnh viện cấp cứu nên mới gây ra tai nạn cho cha tôi. Mẹ tôi và cả gia đỉnh rất giận dữ và tỏ thái độ bất bình với người đàn ông đó. Tuy nhiên, cha tôi dù đã bị thương nơi đầu và có vẻ mệt mỏi lắm, nhưng cũng ráng hỏi rõ thêm hoàn cảnh của người đó như thế nào. Cha tôi không những không trách móc hay bắt đền tiền thuốc men mà còn giới thiệu cho người đó đưa mẹ ông ấy vào bệnh viện nơi có người quen của cha tôi đang làm việc để được cấp cứu và chữa trị kịp thời. Lúc cha tôi bị tai nạn, tôi rất buồn và lo lắng vì thấy ông bị đau đớn như vậy mà không biết làm sao chia sẻ với ông. Tôi chỉ còn biết cầu nguyện cùng Chúa, Đức Mẹ và các Thánh cũng như làm bất cứ việc gì để giúp cha tôi mặc dù có những việc tôi chưa hề làm qua. Trong thời gian ông nằm ở nhà nghỉ ngơi, cũng mất khoảng vài tháng, hầu như ngày nào cũng có nhiều người đến hỏi thăm, chia sẻ và trò chuyện với ông. Từ bà con, họ hàng, lối xóm, thân chủ đến đồng nghiệp, người quen... tất cả đến với cha tôi với tấm lòng chân thành, quan tâm và lo lắng cho ông. Có một điều may mắn khác là đáng lẽ cha tôi phải đi dự hội nghị ở xa, khoảng 2 ngày sau ông bị tai nạn, nhưng ông không đi dự được. Tuy nhiên, trong chuyến xe chở những khách mời đi dự hội nghị đã bị lật trên đường đi vì bão, tuy không có ai bị thiệt mạng nhưng mọi người đều bị một cơn khiếp vía, hãi hùng. Khi biết được tin đó, mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm vì nếu cha tôi đi chuyến xe đó thì không biết mọi người còn lo lắng và khổ sở đến thế nào nữa! Đúng là trong cái xui thì có cái hên. Cha tôi vì thấy tôi quá lo lắng khi ông bị tai nạn, nhưng sau sự việc xe bị lật thì ông nói với tôi : " Con thấy đó, cho dù Ba bị tai nạn nhưng chưa chắc đó là một chuyện xấu, con thử nghĩ xem, nếu Ba ngồi trên chuyến xe bị lật đó, cho dù chưa biết chuyện tốt hay xấu thì con sẽ nghĩ thế nào? Vì vậy, dù thế nào đi nữa, mình ăn ở hiền lành, nhân đức thì sẽ được gặp lành và tránh được sự dữ. Còn người đàn ông đã gây ra tai nạn cho Ba thì con cũng đừng nên trách móc người ta làm gì. Chuyện đó xảy ra ngoài ý muốn của họ thôi chứ đâu ai muốn. Vì khi chuyện đã xảy ra, bản thân người ta cũng khổ sở không kém mình đâu " Việc người đụng cha tôi, sau đó ông ta đến báo tin và cảm tạ cha là mẹ ông đã được bình phục và thoát " ngưỡng cửa của tử thần " nếu hôm đó, ông ta không gặp cha tôi thì có lẽ mẹ ông sẽ " thập tử, nhất sinh " Người đàn ông đó sau này trở thành người giúp việc, người tài xế rất đắc lực và trung thành với cha tôi. Bản chất cha tôi là thế, cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra với cha, lúc nào ông cũng nghĩ về khía cạnh tốt và lạc quan. Ngay cả khi người ta làm lỗi với cha, ông không những không trách móc mà còn tìm hiểu nguyên nhân tại sao họ làm như vậy rồi khuyên nhủ và giải thích đúng hay sai cho họ hiểu.
Có đôi lúc tôi và các em làm cho cha mẹ buồn thì cha tôi chỉ cầm cây roi mây và từ tốn nói với tôi : " Cha không muốn dùng cây roi này để đánh con vì nếu cha làm như vậy thì không những con đau một mà cha đau gấp mười ". Vì câu nói đó của cha mà tôi hạn chế tối đa không làm gì để cha mẹ tôi phải phiền long. Có những lúc, tôi bất hòa với bạn học , cha tôi ân cần tìm hiểu rõ vấn đề trước khi có cách giải quyết hợp lý. Đôi lúc, cha còn tìm cách gặp riêng người bạn mà tôi " bất hòa " để tìm hiểu lý do rồi giúp cả hai làm hòa với nhau vì đối với cha " nên bớt đi một kẻ thù và có thêm một người bạn ".
Những lúc tôi gặp khó khăn và thất bại trong cuộc đời. Cha tôi không những không trách móc mà còn an ủi, để tôi tìm thấy lại niềm tin ở bản thân mình. Những lúc gặp chuyện buồn, tôi đều tâm sự với cha tôi. Như một phép nhiệm mầu, mỗi khi tâm sự với ông xong, con người tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều. Cha tôi vẫn thường khuyên : " Nếu con gặp thành công thì cũng đừng quá tự mãn hoặc lúc con gặp thất bại thì con cũng đừng nên chán nản. Hãy bằng lòng với những gì mà con đang có. Nếu con thất bại lần này thì hãy rút kinh nghiệm cho lần sau để tránh những lỗi lầm mà mình đã phạm, không ai giỏi hay là dở cả một đời. Điều quan trọng là phải biết khả năng của mình để khai thác, tận dụng mà tiến thân. Con nên nhớ, khi làm bất cứ một chuyện gì, dù lớn hay nhỏ, con phải cố gắng làm hết sức mình, thành hay bại là do ý trời ".
Để nói về cha tôi thì chắc có lẽ nói không bao giờ hết được. Tôi chỉ có thể tự hào nói cha là một người vĩ đại nhất trong cuộc đời của tôi. Ông là tấm gương sáng cho tôi noi theo, một nơi chốn bình yên cho tôi nương nhờ cũng như tìm được sự ủi an mỗi khi tôi gặp sóng gió trong đời, một sức mạnh giúp tôi đứng dậy sau những lần gục ngã, nguồn động viên giúp tôi vũng tin ở bản thân, một tia sáng hy vọng cho những lần tôi chán nản và vô vọng, là hành trang giúp tôi bước vào đời... Dù đường đời đầy chông gai hay thật êm ái. Cha vẫn luôn ở bên cạnh tôi như " thiên thần hộ mạng " để sẵn sàng nâng đỡ và giúp tôi.
Tôi chỉ muốn nói với Ba : " Con rất hãnh diện khi được làm con của Ba và nếu con chỉ được bằng một phần mười của Ba thì con cũng đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi. Và con ao ước nếu kiếp sau con có phước được làm con của Ba một lần nữa, con sẽ càng hạnh phúc biết bao nhiêu...!!! "
Ba ơi! cho dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, con luôn cầu nguyện cho Ba được sức khoẻ, bình an, dồi dào nghị lực và sáng suốt trong những giây phút cuối của cuộc đời. Xin Ba nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành và sâu xa nhất của con.
