Nẻo Về...

Submitted by daquy on Fri, 2006-12-15 00:05. |

Chiều dần chầm chậm về đêm trong hiu quạnh... Để lòng tôi theo cơn gió lạnh trong đêm mưa cũng lay lắt buồn... Buồn gì đây...? Không biết... Thật nhiều khi mình cũng không hiểu vì sao mình buồn. Nên mới có giòng thi nhạc : " Hôm nay trời nhẹ lên cao... Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn." Trong sự cảm nhận vô cùng sâu lắng, vô cùng thâm sâu của nỗi lòng, tôi trở về nội tâm, nghe chính mình đang nhớ mong một gam màu có trong đường về thượng trí.
Nỗi nhớ như nước từ thượng nguồn tuôn chảy... Mênh mông...! Dạt dào...! Trầm lắng...! Thiết tha...! Nẻo về của ý ảo hiện muôn vạn tâm tình thân thương. Âm ba theo giòng suy tưởng lung linh vầng sáng dị thường của mùa trăng tiền kiếp, của những lần tôi đi tìm tôi như tìm bạn xa cách lâu ngày.
Nẻo về của ý còn nhớ những khi tâm hồn sầu muộn. Lòng anh, lòng chị, lòng tôi, nào khác sông Thương nước chảy đôi giòng. Cùng trông lại mà cũng chẳng thấy...! Hình như không ai hiểu được ai. Hình như ai cũng dẫn dắt điều trái tim muốn nói đến tận cùng đường...! Buồn như chưa bao giờ...! Thoảng đôi lần thấy nhau, chuyện trò xem ra gượng gạo. Thoảng đôi lần gặp nhau, nói cười nghe rất xa xôi...! Giòng đời tưởng chừng không xuôi chảy.
Nẻo về của ý trong những đêm dài không thể nào chợp mắt... ngoài hiên với những hạt mưa rơi rỉ rả, tôi ngồi ôm nỗi buồn ửng đỏ trong tim. Từng câu chữ thân quen viết thiệt nhiều nhưng không gởi... Tôi nghe đâu đó : " Ngoài hiên mưa rơi rơi... lòng ai nghe chơi vơi... người ơi... nước mắt hoen mi rồi...."

oOo

Tôi ít khi nào nói với ai về cái tuổi thơ chất chở đầy muộn phiền và côi cút của tôi. Nhưng từ khi quen Anh không biết có cái gì đó ở Anh làm tôi tin cậy. Làm tôi muốn tâm sự. Làm tôi muốn thương yêu và tỏ bày... Thế là tôi kể cho Anh nghe rất nhiều về cái tuổi thơ không mẹ vắng cha, lớn lên làm " công chúa " của một gia đình khác. Thế là tôi lại kể cho Anh nghe những nỗi đoạn trường của cuộc hôn nhân không tình yêu, không hò hẹn, không thiên đường và không ngõ hậu của tôi... Thế là tôi kể cho Anh nghe hết, để Anh biết hết và... Tôi cho đi những mẩu chuyện của đời mình. Những mẫu chuyện mà có một thời Tôi nghĩ sẽ trói cột chôn kỹ miên trường Thiên Thu...
Lời của Anh hôm nào khi thấy cả hai luôn luôn phải đối diện với ngõ cụt của cuộc đời và ngang trái của cuộc tình này tới hôm nay vẫn văng vẳng trong tôi. Âm hưởng não ruột như một lời ta thán. Vâng! cái não ruột đó trong từng lời nói, hơi thở, ánh nhìn và ve vuốt của Anh không bao giờ tôi quên được. Vâng! lòng tôi là thế đấy...!

Thương sao mình quá cuộc đời
Hắt hiu lui tới trong ngoài hư vô
Trăm ngàn năm đã đến chưa
Sao trong ta vẫn đợi chờ bâng khuâng
Cuộc tình buồn, trái tim thân
Thở hơi chín nẫu ăn năn mời chào
Đi về ươm giấc chiêm bao
Ngàn năm biết có , duyên nào ngàn xưa?
Mênh mông ngoài đợi trong chờ
Lấy nhau không đặng... tình hờ... gian nan!

Tôi ngồi cô đơn trong tĩnh lặng. Nhìn những món quá dễ thương xinh xắn Anh tặng tôi... Làm tôi nhớ quá những ngày đầu mới nói yêu thương tôi. Anh hay cầm tay tôi hôn trìu mến và trân trọng biết bao...

Và tôi thì lãng mạn
Tôi :
Hôn lên bàn tay tôi
Để hôn lại nụ hôn của người
Thương quá là thương thân phận tôi
Thật thương mình quá, thân phận người...!

oOo

Những ngày lại qua, những giờ lại qua, những phút lại qua, những giây lại qua. Trong căn phòng vắng lặng, tôi để lòng dạo chơi giữa cõi mênh mông của ý. Ở đâu đó trong vùng trí tưởng có nỗi buồn, có niềm vui, có muộn phiền, có hoan lạc . Bằng ấy cảm quan đan quyện vào nhau, khiến tâm hồn đắm chìm giữa tịch liêu, giữa đảo hoang ngàn đời của thân phận, của giòng sống miên trường trôi chảy từ nhiều tiền thân xưa cũ . Bóng thời gian ảo hóa từng sắc màu khác biệt. Có màu hồng ngọt ngào như suối mơ của tuổi thơ êm đềm, an vui sống trong tình cha lòng mẹ. Có màu xanh vĩnh hằng, thắm tươi như cỏ mượt, của thuở xa xưa tay trắng mộng đầy. Có màu tím diệu huyền, âm vang nhã nhạc tựa cung đàn muôn điệu, khi bước chân bắt đầu bước xuống cuộc đời .
Khi bước chân bắt đầu bước xuống cuộc đời, bảy sắc huỳnh quang của mặt trời lại phổ muôn gam màu dị thường, khiến bóng thời gian từ đó chuyển biến không ngừng. Màu hồng ngọt ngào như suối mơ của tuổi thơ êm đềm, ẩn náu dưới sắc bạc của hoàng hôn, dần phai sang màu xám, gợi lên nhiều uẩn khúc bi thương của mộng đời thật rỡ ràng, nhưng không trọn vẹn. Màu xanh vĩnh hằng, thắm tươi như cỏ mượt, của thuở xa xưa tay trắng mộng đầy, bàng bạc giữa khung trời mờ sương, tạo ảo giác thành quách, lâu đài, lăng tẩm tịch liêu, ngàn trùng rêu phủ, cho lòng hoài cảm vì đường xưa lối cũ nhạt nhòa áo mơ phai. Màu tím diệu huyền, âm vang nhã nhạc tựa cung đàn, lả lướt phiêu du khắp cùng trời cuối đất, đột nhiên biến tấu giai điệu, ầm ầm sấm động, mưa như giông bão, để bóng ai về trên phố vắng, nghe điệu buồn chảy ngược vào lòng, thấy cõi người ta sao lắm đêm dài cô liêu .
Có vẽ như bóng thời gian là nguyên nhân khiến sắc màu của từng giờ, từng giây, từng phút biến đổi. Hay tại cuộc đời luôn chuyển động. Nên màu hồng của ngọt ngào của tuổi thơ dần phai trong sắc xám, màu xanh vĩnh hằng, của thuở tay trắng mộng đầy phải mờ sương rêu phủ. Nên màu tím diệu huyền khi bước xuống cuộc đời đành vấn vương màn đêm u tối...?
Câu trả lời mênh mông như sông dài biển rộng, cho tôi cảm nhận, nước vỗ bờ sóng sau dồn sóng trước. Giòng sống miên trường trôi chảy của nhiều tiền nhân xưa cụ là nhân quả của trùng trùng duyên khởi cấu thành. Ý niệm buồn vui cũng thế. Khung trời sáng tối cũng thế. Bóng thời gian phủ màu hồng ngọt ngào, màu xanh vĩnh hằng, màu tím diệu huyền cũng thế.
Tùy theo tình riêng của lòng, nhìn trời mưa rơi lòng u uất, hoặc thản nhiên khi nghe gió heo may thổi. Trông xa nhấp nhô sóng nhân tình, để lòng buồn cho thân thế lênh đênh. Hay ngoảnh mặt lại nhìn trời xanh bao la, mây bay trắng xóa, thấy tâm hồn êm ái, từng bước thong dong nhìn ngắm cuộc đời chung quanh. Ngần ấy nẻo về của ý do tâm hồn đa sầu, đa cảm, đầy vơi, thâm trầm, sâu sắc, hay nông cạn của mỗi người mà có. Không phải vì bóng thời gian nhạt nhòa nên cõi đời buồn bã. Không phải vì bóng thời gian đậm đà nên cõi đời tươi vui. Do lòng anh, do lòng tôi mà bóng thời gian mang nhiều sắc màu dị biệt, mà bóng thời gian phải chịu lắm lời oán than.
Trong căn phòng vắng lặng, tôi để lòng dạo chơi giữa cõi mênh mông của ý. Thấy màu hồng của tuổi thơ dù pha sắc xám, vẫn rất tươi vui vì tình cha lòng mẹ cao vời còn đó. Thấy màu xanh vĩnh hằng của thuở tay trắng mộng đầy dù mờ sương rêu phủ, trong tận cùng trí thức tâm hồn thật vẫn thuần khiết, bao dung. Thấy màu tím diệu huyền khi bước xuống cuộc đời dù vấn vương màn đêm u tối, dọc đường gió bụi tiếng nhã nhạc của cung đàn muôn điệu, không hề chùng dây lạc phím.
Viết những điều dấy lên từ lòng tôi cô tịch, như sự chia xẻ chân tình với anh, với chị, giữa sắc màu ảo diệu phi thường của bóng thời gian...

oOo

Trời vừa hưng hửng sáng, cái nắng buổi sớm mai có dấu hiệu một ngày lành, êm ả, không dọa dẫm cơn mưa âm u như vài hôm trước. Và giấc mơ đêm qua vẫn còn vương lại chút điều gì đó lạ lùng, ngộ nghĩnh, tự dưng nhớ lại không thể không cười vu vơ... Nhìn ra vườn thấy vài gợn gió, những chiếc lá trên cây phơi phới như những cánh bướm đùa trên bãi cỏ. Bắt dầu một ngày với hình ảnh thi vị và êm đềm như thế này, hy vọng sẽ có một ngày vui vẻ hơn trong cuộc sống, đời thường...
Đúng như đã chuẩn bị lòng, sáng nay ngày chúa nhật nhưng tôi có nhiều công việc ồ ạt phải thanh toán, những cú điện thoại giao dịch, thấy đời sống bận rộn hơn, thấy mình quan hệ mật thiết với... cuộc đời. Mải mê với công việc, lâu lâu ngừng tay đôi chút ngồi tẩn mẩn xâu chuỗi thời gian : hôm qua, hôm nay và ngày mai... đan cuộc đời thành những móc xích niềm vui và nỗi buồn !!!
Chợt nhớ ra, sáng giờ chưa có được một nụ cười trên môi. Và tự hỏi mình : sáng nay mình đã cười với ai chưa? Một nụ cười nhìn thấy đầu ngày rất quan trọng. Đó là một lời chúc, một " điềm lành " một niềm vui ban phát khởi đầu, một đóa hoa "hàm tiếu " mới nở dành tặng cuộc đời. Buổi sáng mà nhận được nụ cười trên môi ai đó, dẫu chỉ là nụ cười chiếu lệ xã giao... thì tin rằng, đó vẫn là nụ cười may mắn. Hôm nay tôi xin gởi đến anh, đến chị một nụ cười của tôi, cho dù nụ cười ấy được đan bằng nhưng giọt nước mắt khô... Tôi vẫn luôn cầu chúc cho mọi người được an lành, hạnh phúc và một ngày mai tươi sáng hơn tôi.
Nhớ ngày còn nhỏ, mỗi sáng Ba tôi đánh thức dậy bằng những cái cù léc vào gan bàn chân, dù đang ngủ ngon thế nào, dù đang vùi sâu trong ác mộng hay cơn mơ đẹp, tôi cũng choàng dậy với cái cười hinh hích vì nhột. Rồi sau đó, có những buổi sáng tôi được mẹ anh tự tay pha cho tôi những ly cà phê thơm ngát, ngọt ngào... sau một giấc ngủ vùi, nồng say trong vòng tay ôm ấp của mẹ và chợt giậc mình thức giấc khi thấy bàn tay ai đang vuốt ve mái tóc, bờ vai, thoa bóp nhè nhẹ dỗ dành tôi một giấc ngủ an lành... Sáng ra, mẹ anh đánh thức tôi bằng một ly cà phê nóng hổi thơm ngát , mẹ nói : Mẹ ngủ không được thức sớm pha sẵn cà phê cho con, uống đi con cho khoẻ và đầu óc tỉnh táo để bắt đầu một ngày mới... với cảm giác, vui tươi, hạnh phúc trong tình thương của cha và mẹ. Thế đấy, Ba tôi, Mẹ anh muốn tôi bắt đầu bằng một cuộc hành trình ngày với những nụ cười...

oOo

Tình yêu có từ nơi nào...? Từ lời ru thiết tha, ngọt ngào âm vang bên nôi, mẹ hát cho con thơ tròn giấc ngủ. Từ âm điệu trầm vương, réo rắt của tiếng sáo cha thổi giữa hoàng hôn, để mái nhà luôn êm đềm ấm cúng. Từ ngôn ngữ thể hiện bằng nụ hôn yêu thương, khi anh và em trong đêm trăng huyền diệu, tay trong tay, mắt nhìn mắt, say đắm tặng riêng nhau...

Khi hát bài ru con thơ. Tình cha lòng mẹ đã vẽ nét phác thảo trinh nguyên, tuyệt vời cho tình yêu đặt vào tâm hồn đơn sơ, thuần khiết của con mình. Nét vẽ ấy, theo giòng chảy thời gian, đã hình thành bức tranh tình yêu hoành tráng cho một đời người. Trong đó mỗi gam mạu mỗi bóng sẵc, đều là biểu tượng của tình yêu.

Hình như anh đang hỏi : Hội họa có màu đen, tình yêu cũng mang sắc từ đau khổ ấy sao...? Có chứ , Khi phím đàn buông tang khúc, đưa người thân của tôi vào ngàn thu. là lúc tình yêu trong bức tranh phủ một màu đen. Màu đen đau đớn của vợ mất chồng, của người con không còn cha mẹ, của người yêu mất người yêu.

Khi màu xám thì tình yêu mang sắc tứ tuyệt vọng...? là khi tôi đối diện với sự tráo trở, sự bất tin, bất trung và bất nghĩa, sự độc ác của lòng người , tình yêu có màu xám sẽ hóa thành bụi tro vương đầy u uẩn vì vợ chồng bất hòa, vì anh em không thuận thảo, vì bạn hữu chẳng đáng tin cậy, vì người yêu đã ruồng rẫy bỏ ra đi.

Tôi nghe lòng tôi đang hỏi : Sao tình yêu lại có màu tím u buồn...? Phải chăng khi gió sớm mai về gieo giá buốt, trải sương mờ trên từng cành khô trụi lá.... màu tím của thời gian luôn khiến lòng tuôn rơi giòng lệ thảm. Vì sự thật bị che giấu. Vì bờ tao ngộ bến phân ly không rõ ràng minh bạch. Vì người ta tự đào huyệt chôn vùi nhừng điều chân , thiện , mỹ của đời mình.

Tình yêu có từ nơi nao...? Sao chỉ thấy toàn bóng mờ sắc tối...? Bên cạnh màu đen tang tóc, màu xám ưu phiền, màu tím u uẩn với thời gian...

oOo

Từng làn gió nhè nhẹ... thầm lặng... mang chút giá buốt trở về với riêng tôi, là lúc khung trời mênh mông nhuộm màu xám bạc, là lúc hoa lá cây cỏ ẩn mình trong lòng đất... chờ đợi sự chuyển hóa của thời gian... Ngày tháng, theo nắng sớm mưa chiều... giòng chảy vô biên... đưa cõi người ta đi như ngày tháng không mong đợi...! Sáng mai thức dậy, nhìn những con đường... không gian bát ngát... một vầng mây xám trên nền trời cao... Lòng tôi, xôn xao cảm xúc, những hồi ức thân thương cơ hồ sương khói, nhẹ nhàng bay lượn...!!!
Chiều kích nội tâm như sông dài biển rộng, âm vang tiếng gọi vọng về từ trùng dương. Sóng, qua phân giải trắng ngần, mang theo linh hồn thạch thảo, linh hồn của con ốc nhỏ... Theo triền sóng nhấp nhô... khúc hải triều ca nhảy múa giữa nắng sớm mưa chiều, từng giai điệu tuyệt vời trong tâm hồn... sự cảm nhận riêng tư đã cưu mang những âm điệu lạ lùng, của từng đợt sóng trong lòng.
Lắng nghe âm ba dặt dìu... Tôi như thấy bóng ai đang ngồi giữa trùng dương bát ngát... lời gọi dịu dàng, vang lên từ tiếng sóng đong đưa. Cho tôi cảm nhận rằng : Ở đâu đó, trong đáy sâu nội ngã, tâm hồn của biển mênh mang bài ca vỡ đất. Bài ca theo triền sóng nhấp nhô, từng cung bậc uy hùng của giòng hợp lưu... từ vô lượng kiếp, đã ký gởi đời mình giữa sóng nước muôn trùng.
Con ốc giữa biển trời, là dấu tích tình yêu tuyệt vời của hai người muôn kiếp còn yêu. Trước biển hoàng hôn, sóng nước dặt dìu khúc tâm ca ngày trở về : "... Kể chuyện tình bằng lời ca dao, kể chuyện tình bằng lời ngô khoai...". Tôi cảm động, rưng rưng hai giòng lệ. Vì nghe được khúc hải triều trong lòng con ốc nhỏ, đang ngân vang giai điệu trữ tình " Hạnh phúc khi đã gặp nhau "... là ân sủng thiên lý diệu vời để lòng muôn người đồng cảm. Dù trải qua gian nan khốn khó... bao thử thách, bàn tay Thượng Đế luôn ở cùng cõi đời trầm luân bể khổ.
Những hồi ức thân thương... theo từng làn gió nhẹ. Thành khúc hải triều kết tụ trong tôi...linh hồn con ốc nhỏ!.