Ngàn Thương
5 ...10... 15....20... ..........55...60...65 ...........90...95 ...100 một hai ba đi tìm ....
- Y’ coi chừng .....
Rầm .......... trời đất tối sầm
- Aaaaaaiiii dza ui dza ...
con nhỏ vừa la lên vừa ngồi thụp xuống ôm chổ đau kéo theo cái áo vướng vô chổ tay cầm của chiếc xe gắn máy xé một đường kêu cái xoẹttttt .....
- trời ơi !!!! bộ ông đui hả .... mắc dịch .....
kịp buông ra lời sừng sộ lại còn tính kênh thêm một cái thật dài cho đở tức ... nhưng vừa đau vì vết thương vừa mắc cở vì cái áo rách hở phần ngực trần trụi .... máu du côn của con nhỏ vội xẹp xuống nó bỏ mặc anh chàng nào đó lạ hoắc đứng lớ wớ ngay ở cửa ....... ôm áo lết một mạch vô trong nhà ....
- Ơoooooo bé nè có sao không ??? làm ơn đứng lại cho anh hỏi thăm chútttttt đã ..........
- Hứ ai bé mà kiu .... Vô duyên !!!
Con nhỏ đã không thèm đứng lại dùm thì thôi ... Mà còn ráng quay lại thảy cho anh chàng một câu kèm với đôi mắt có cái đuôi dài ngó xéo trên khuôn mặt xinh xinh đang cáu kỉnh trước khi khuất dạng hẳn sau tấm sáo trúc ....
Úi trời !!! bộ bửa nay mình ra đường lộn ngày hay sao vậy ta ??? " anh chàng thầm nghĩ " Người đâu dử thiệt chanh chua gớm mình đang đứng đây chứ có làm gi`đâu .... ai biểu con nhỏ tự dưng nhắm mắt đâm nhào vô đầu xe của tui , để rách quần rách áo rùi còn chửi tui dzô dziên đui mù nửa chớ ... Ủa mà không biết thằng Phúc này cho mi`nh số nhà có lộn không đây ??? giựt mình anh chàng vội móc trong túi ra coi lại số nhà ... lẫm nhẫm đọc Đúng rồi số đề rỏ ràng 147/7 đường Yên Đổ .... đám con nít ở đâu ùa ra vây quanh anh
chàng ... hình như tụi nhóc này đang chơi năm mười với con nhỏ hùi nảy " chít cha "
anh chàng than thầm và đang lúng túng chưa biết xoay sở hỏi han thế nào với lủ nhỏ .... thi` tư `trong nhà Phúc đi ra la lên ....
- Hê .... Khải hả .... làm gi`đứng xớ rớ đó tới sao không kêu cửa ... Ê sắp nhỏ làm gì bu bu đó đi chổ khác chơi ...
Thở phào anh chàng trút bịch lo cái ào không sợ bị bề hội đồng bởi tụi nhóc xóm lạ nữa ... nhưng không biết con nhỏ là gì của cu Phúc này vậy ta ??? :
- Thì tao cũng đang tính hỏi.... nhưng chưa kịp ... trong nhà mày có cô nhỏ nào đâm nhào vô xe tao thiệt không biết có bị gi` không ... cho tao hỏi ...
- Vậy là mày hả .... nhỏ đó em gái út của tao đó ... nó bị trầy đầu gối không sao đâu, đang khóc lóc tỉ tể nhỏng nhẻo với me tao trong nhà ... Nó con gái mà phá lắm cứ đi theo lũ nhỏ trong xóm chơi, ngày nào mà không có ai tới mắng vốn là ngày đó mưa lụt .... mày dựng xe vô ngồi chờ tao chút tao vô xách cây đàn rồi mình đi ...
- Vậy ra là em gái mày hả .... tên gi` cho tao gặp để tao xin lổi vì hình như tai nạn cũng nặng đó .
- Ối không sao đâu ... lần sau mình đi tập tao dẩn nhỏ theo dụ cho ăm kem ba màu Mai Hương là xong ngay .... Nhỏ tên Ngàn Thương hồi đó ba má tao có 4 thằng con trai đầu ớn quá cầu mong hoài đứa con gái ... mà mãi tới tao 10 tuổi mới rặn ra nó la`con gái ổng bả mừng quá đặt liền là Ngàn Thương tao không biết ý ổng bả là muốn nói tại tình già còn nồng nên thành Ngàn Thương hay tại con nhỏ là con gái nên dành cho nó Ngàn Thương hehehe kệ nó cái nào cũng thương nên mới có con nhỏ ....
Vừa nói Phúc vừa lấy cây đàn điện dựng ở góc phòng khách ... nhét vội cái áo sơ mi vô quần cho bảnh tỏn .... leo lên ngồi sau xe Khải rồ máy vọt thẳng .... đâu biết sau bức mành sáo con nhỏ nhìn theo tức tối ...
Trong sân trường giờ chơi hôm nay con nhỏ không còn nhảy chân sáo như mọi khi quanh lủ bạn ồn ào của nó .... mà chỉ lê bước chân chậm trải kéo theo chiếc guốc dưới chân nó kêu lẹt xẹt nghe tội nghiệp dùm chiếc guốc ... Cha Tam Thanh người phụ trách môn toán lớp đệ tam ... lớp mà con nhỏ kêu là lớp của những người biết điệu ... Con nhỏ sẽ chẳng bao gio*` thèm điệu cho dù năm sau con nhỏ phải ngồi vào học lớp này rồi ... Nhìn dáng đi của con nhỏ cha Thanh ngẫm nghĩ quan sát thật kỷ trước khi gọi nó lại hỏi thăm ... Vì con nhỏ nghịch lắm nó luôn đầu têu ra lắm trò cười ra nước mắt … Không khéo cha lại mắc lừa với nó ... Chả là có lần nó dám cá với lủ bạn tìm cách lật cả áo chùng tu của cha ên cho cả bọn xem chỉ vì thắc mắc muốn biết bên trong cái váy áo chùng thì mấy cha mặc gì trong đó .
-Thương hôm nay bị sao mà đi như l ết vậy .... Thương lên phòng cha có để dành kẹo bòn bon hôm nọ cô Thuý gởi vào cho em đó ...
- Hưmm Thương bị trầy đầu gối đó cha ạ ... đau nè co chân lại không được nên Thương phải lết lết như vầy ....
- Trời !!! cha đã bảo Thương dịu dàng lại một chút ... lần này đánh nhau với ai nữa rồi … Thương có sao không ??? con gái cứ để trầy trụa xấu cả người
-Không phải Thương có đánh nhau với ai đâu .... tại hắn bạn anh Phúc không thấy đường đứng cản lối làm Thương đâm xầm vô đầu xe của hắn chớ bộ ... Hôm nào cha la anh Phúc cho Thương đi .... người gì mà chơi với bạn vô duyên ...
Con nhỏ vừa phân bua vừa mách le?o … gương mặt phụng phịu cặp mắt ráo hoảnh đen thui đôi môi trề ra cong cớn ... Cha Thanh phì cười con nhỏ này vài năm nữa ai rớt vào cạp mắt của nó th`i chỉ có đến khốn khổ vì nó cả đời ....
-Cha Thanh nè ! me nói Thương dặn cha nhớ uống sửa thường đừng phí sức khoẻ nhiều kẻo đau ... me. buồn đó ...
-Thương nói me đừng lo cho cha có g`i tháng sau cha xin về nhà thăm ba me vài ngày ...
-Kẹo nhiều quá ... cha cho Thương nguyên hộp nhen ... Thương đem về chia cho tụi bạn trong lớp ... chuông reng rồi THương về lớp thôi ....
-Ừ Thương lấy hết đi ... chia cho bạn nhưng đừng co’ cả lớp cùng ăn vụng là được rồi ...
Con nhỏ cười khúc khích ôm hộp kẹo lết như bay về lớp .... ánh mắt Cha Thanh nhìn theo trìu mến với nụ cười .... Con nhỏ là em gái của Cha ngày nhỏ ra đời là ngày cha nhận ơn chúa gọi làm người của chúa ... xa cách tuổi tác và cuộc sống vậy mà con nhỏ luôn là Ngàn Thương của riêng cha ....
Trước sân nhà lại ồn ào bởi vì con nhỏ đang tụ tập với một đám con nít trong xóm ngồi đập phén dể chơi tạt phén ăn bao thuốc lá ... mèn ơi, cái sân rộn lên tiếng đập cạch cạch ,hông biết lê la ở đâu mà tụi nó lượm được cả đống nút phén ve chai về mỗi đứa cầm một cục gạch hè nhau đập dện cho cái nút phén thiệt dẹp ra mõng dính đều như những đồng tiền ... Ở trong nhà nhìn ra thấy con nhỏ ngồi cong lưng gỏ gỏ đập đập, Phúc cũng lắc đầu chịu thua, con gái chi mà còn hơn con trai chẳng có chút dịu dàng e lệ gì ,giống như em gái của mấy đứa bạn thân trong ban nhạc của Phúc cả ... Hôm nay sinh nhật thằng Khải gạo ... gọi nó là Khải gạo bởi vì trong đám nó là thằng học siêng và giỏi nhất ... nhưng lại nhát nhất tới giờ phút này vẫn chưa biết tán gái là gì ... Bởi vậy lần này cả nhóm của Phúc bàn tính sẽ làm một bửa tiệc sinh nhật nho nhỏ thân mật cho Khải đồng thời ,thằng nào có em gái thì đem theo để có gì giới thiệu cho khải luôn .
Kể ra mà ai làm anh rể của Khải , cũng không tới nổi tệ ... Gia đình Khải thuộc tầng cấp trung lưu gia giáo .
Bản thân nó vừa học giỏi vừa đẹp trai lại vừa có tài, nó đang là tay trống có giá trong giới văn nghệ ca nhạc được nhiều người biết đến . Chiều nay Phúc cũng đự định dẫn con nhỏ đi theo cho vui , và vì chỉ có mình nó là em gái ... Nhưng Phúc cũng ước rằng con nhỏ phải chi là con trai thì hay hơn ...
- Thương ! vô anh biểu ...
- Ư ... anh Phúc biểu gì ??? Thương đang chơi mà ...
- Thương vô anh nói này nghe , nghỉ chơi chút được không ???
Con nhỏ trố ánh mắt den thui nhìn Phúc mấy giây như để xét đoán tầm quan trọng trước khi quyết dịnh ...
- Ê tụi bay ... tao nghỉ trước nhen , anh tao kêu dzô biểu rùi ...
Miệng nói tay nó ôm chùm nút phén vô nhà tiếc rẻ ...
- em đang chơi ... anh Phúc cần gì ???
có chút hờn mát trong câu hỏi của con nhỏ ...
-Tối nay anh dẩn Thương đi chơi với anh ... dự sinh nhật bạn anh ... bây giờ Thương sửa soạn anh chở đi giúp anh lựa quà giùm cho bạn anh , Thương con gái thường có mắt mỹ thuật hơn bọn con trai tụi anh ...
- Sinh nhật bạn anh Phúc mà mắc mớ gì tới Thương ... Anh Phúc muốn em đi lựa quà giùm rùi có gì hối lộ cho Thương không nà ...
Trùi ui , con nhỏ phá phách nghịch ngợm như con trai vậy đó ... Nhưng cái đức tính
ăn hàng ngoài đường ngoài chợ thì nó lại 100% trội hơn mấy cô con gái khác nhiều .
- Vậy nếu Thương đi với anh thì anh dẩn ra cho ăn bún ốc hẽm Eden xong uống nước mía Viễn Đông chịu chưa ...
-ý , vậy anh Phúc nhớ chở Thương ra chợ củ mua thêm bánh mì Hương Lan về cho ba me nha . Mà ngoài đó có khô bò Thương thích lắm .
Úi cha , thiệt là đòi hỏi chưa gì thấy lổ nặng rùi ... ai mà chịu con nhỏ này thì chắc tối ngày cứ ca bài Ngàn Thương cái miệng ăn hàng của em quá ...
- Được rồi lẹ đi anh chờ ...
Con nhỏ không đi nhảy 3 bước lên lầu miệng la lớn ...
- Me ơi, hôm nay con trúng mánh ... không ăn cơm nhà ...
Phúc nhìn theo tay sờ bóp coi nặng nhẹ mà thở dài .
Đi một vòng với con nhỏ ... chưa lựa được quà mà trong giỏ của con nhỏ đã đầy các món ăn chơi cho đỡ buồn miệng của nó ... Nào ô mai cắn chỉ ,ô mai me cam thảo chua chua ngọt ngọt , cóc ổi xòai tượng , kẹo gừng cho me , bánh cốm Bảo Hiên rồng vàng cho ba uống trà , xách nặng cả tay . Cuối cùng thì mới tới món quà sinh nhật , con nhỏ có mắt chọn quà . Chiếc cà vạt màu xanh nhạt có những đường sọc màu vàng nhạt bằng lụa , hàng nhập cảng của Pháp đàng hòang trông rất nhã . Xong Phúc chở con nhỏ tới thẳng nhà Phong nơi cả bọn tổ chức buổi tiệc cho Khải ... Nhà Phong có tới 5 chị em gái nên yêu cầu cả bọn chọn nhà nó ,cho nó tiện việc giới thiệu một lúc 5 hủ mắm trong nhà nó với cả bọn . Sẳn dịp cho mấy cô trổ tài nấu nướng bánh trái bày biện luôn . Tới nơi còn hơi sớm chưa có khách đến , con nhỏ đặc biệt được mấy chị em gái nhà Phong tiếp đón nồng hậu khen con nhỏ ríu rít nói Phúc có cô em gái dể thương ngoan và xinh như con búp bê nhật . Trời hởi !!! có ai biết con búp bê nhật này ,là trùm du côn cầm đầu nguyên một đám con nít lục tặc trong xóm nhà nó đâu LẦM ... Phúc im lặng rên thầm .
Anh chàng đến khá trể , bạn bè đã có mặt đông đủ . Không ngờ tụi bạn có tình với anh chàng nhiều vậy, đứa nào cũng đèo theo cô em gái , để giới thiệu cho anh chàng làm thiệt lúng túng ngượng ghê không biết trốn chổ nào ...
Đang còn ngượng ngùng dỏ chín thì anh chàng bổng cãm thấy như có luồng điện vô hình xẹt ngang mình , và tóc gáy anh bỗng tự đưng lạnh ngắt dựng dứng bởi một ánh mắt anh vừa chạm phải . Ứ hự , ai vậy nè sao mà kênh quá ? Ngoài đôi mắt to đen cái đuôi dài như sao chổi đặt nằm trên cái sóng mũi cao thẳng thuôn đuột như thân cây đừa , đôi môi mỏng hơi trề ra vẫn không làm mất hình dáng của trái tim đỏ hồng . Tất cả hoài hoà trên khuôn mặt trái soan trông nữa ngây thơ nửa bướng bỉnh , thêm chút gì du côn ở trỏng nữa kìa . Em gái của thằng bạn nào vậy ta ? Để hỏi cho ra mới được ...Đúng là bốn mắt nhìn nhau trào máu họng . Hắn đây mà cái thằng cha hôm nọ làm mình trầy đầu gối rách áo thấy ghét . Ai biết đâu là sinh nhật của hắn hôm nay . Biết vậy thì lúc nảy anh Phúc nhờ lựa quà con nhỏ sẽ chẳng thèm tỉ mĩ làm chi , cứ việc mua đại, con khỉ dồ chơi vặn dây thiều ôm cái trống đánh tùng xèng đi quanh nhà , mà con nhỏ thấy người ta bày bán hùi nảy đầy ra ở 2 bên lề đường Lê Lợi cho bỏ ghét . Ủa mà sao hắn nhìn mình không chớp mắt vậy cà ? mặt con nhỏ tự nhiên đổi màu hồng ....
- anh khải !!! chúc mừng sinh nhật vui vẻ của anh nhen ...
giọng nói trong trẻo của Thủy Tiên cô ca sỉ chính trong ban nhạc đưa anh chàng ra khỏi ánh mắt như đang thôi miên của con nhỏ ...
- Cám ơn Thủy Tiên ... thật không ngờ các bạn chu đáo quá ...
- có chi đâu anh khải , sao cây đinh chính của buổi tiệc , đã thấy lòng mình lung lay bởi một bóng hồng nào trong rừng hoa biết nói hôm nay chưa ? Anh Khải chọn ai rồi có muốn Thủy tiên giới thiệu dùm không ... mơi mốt chỉ cần ăn đầu heo thôi ...
nhỏ Thủy Tiên vừa nói vừa cười tinh nghịch ...
- Hơ ,nè đừng có thấy anh hiền rồi cứ theo chọc hoài ... bửa nào anh chọc lại thì đừng có la ... mà có cần bửa nào anh nói Phúc tới rủ em đi chơi riêng không ???
Trong ban nhạc ai cũng biết Phúc và nhỏ Thủy Tiên này đang để ý nhau dử lắm nhưng 2 bên còn e lệ chưa ai chịu mở lời tiến tới thui .Anh chàng sẽ chụp cơ hội này giúp bạn toại nguyện mới được .
- Á anh Khải này ghê nhen , cũng biết chọc em nữa . Cóc mở miệng , em nói nghe nè , hôm nay anh Phúc chở theo cô em gái nhỏ Ngàn Thương dể thương ghê , đó cô nhỏ mặc áo đỏ dzí cái quần tây ống loe mốt bi giờ đó . Anh lại đây em giới thiệu rùi sẳn em tập o bế em chồng luôn .
Á trời ! Ngàn Thương là cô nhỏ đó hả nhớ rồi , hèn chi cô nhỏ nhìn mình lạnh cả gáy . Anh chàng giật mình thầm nghĩ . Dể thương như thủy Tiên nói đâu thì anh chàng không thấy chỉ biết rằng kể từ sau giây phút này đời anh chàng sẽ chịu chấp nhận khổ đau từ đây vì con bé mà thôi ....
Tiến đến bên con nhỏ , Thủy Tiên vồn vã:
- Chị là Thủy Tiên ca sĩ trong ban nhạc với anh Phúc , chị thường nghe anh Phúc lúc nào cũng nói về cô em gái của ảnh, mà hôm nay mới có dịp gặp mặt ... Anh Phúc thiệt sướng có cô em gái như Ngàn Thương thiệt dể thương quá làm chị cũng ước gì có được một cô em gái như vậy để tha hồ cưng chìu ... Mà Ngàn Thương có chịu cho chị làm
quen và được săn sóc em hôm nay thiệt là đặc biệt không đây ...
Con nhỏ đang mắc sùng kí ông anh của mình lôi người ta tới đây rồi , bỏ đứng một mình không ai ngó ngàng , đi trốn ở cái ngõ nào rùi không biết ... Mà sao nhìn khuôn mặt tươi và lời nói ngọt ngào của chị Thủy Tiên này làm cho con nhỏ thấy có cãm tình liền , thui dể tội ông anh qua một bên về nhà con nhỏ sẽ tính tội sau bằng một chầu Hải Ký mì gia . Nhoẽn nụ cười ngây thơ vô số tội nhất của mình , con nhỏ cất giọng nói hiền như ma sơ ...
-Chị thủy Tiên đây à em nghe anh Phúc nói chị ca hay lắm ... ban nhạc nhờ có chị mà nổi tiếng lây ... hôm nọ anh Phúc có đem mấy tấm hình của chị về cho em coi ,nói mấy báo muốn đăng bài về ban nhạc và về chị nên cần có bức chân dung của ca sĩ chính ... nhờ em lựa dùm , chị có thích tấm em lựa cho chị không ??? ....
- Vậy ra là Ngàn Thương chọn cho chị đó hả ... Ngàn Thương vừa dể thương vừa có con mắt nghệ thuật ghê không hổ danh là em gái anh Phúc , người nổi tiếng luôn ăn mặc theo đúng thời trang và lịch lãm nhất trong ban nhạc . À Ngàn Thương lại đây chị giới thiệu anh Khải tay trống và là người hiền nhất trong ban nhạc ...
Anh chàng đứng kế bên đang bị say sóng bởi nụ cười của con nhỏ ... Nghe vậy vội chộp liền cơ hội ....
-Hôm nọ lỡ đụng Ngàn Thương trầy đầu gối đau ... mà không làm sao gặp để xin lổi b .... oooơ ..... Ngàn thương được ... chắc Ngàn Thương vẫn còn giận anh nhiều lắm phải không ? .... hôm nay Ngàn Thương cho anh hỏi B .... é ....... có bị nặng khổng vết đau đã
lành chưa ?Có gì cho anh xin lổi vì chuyện này nhé ...
Hú hồn mấy lần anh chàng cứ vấp mém gọi con nhỏ bằng bé .... nhưng kịp nhớ lần đó bị con nhỏ không bằng lòng mắng vô duyên rồi nên cố chừa ...
- A Anh Khải và Ngàn Thương đã có ân oán gì với nhau rồi à ??? mà xem ra anh Khải là thủ phạm chính , gây ân oán với cô em gái bé bỏng Ngàn Thương này đây ... Chuyện hấp dẩn như thế nào thì để Thủy Tiên sẽ lấy lời khai từ Ngàn Thương ,rồi để coi có cách nào giúp anh Khải và Ngàn Thương giải trừ ân oán sau không ... còn bây thì nhất định anh Khải phải lo đút lót tạ tội ngay cho Ngàn Thương một phần bánh sinh nhật to nhất nhé ... Ngàn Thương Chịu không ??? ....
May cho anh chàng ghê nếu không vì có cãm tình ví chị Thủy Tiên thì con nhỏ chắc có lẽ đã nhứớng đôi mi cong và dầy cui của nó lên, mà danh đá gọi anh chàng là " anh Khỉ chớ Khải gì !!! " thay vào đó con nhỏ chỉ chớp nhẹ đôi mi nhu mì hạ giọng :
- Dạ chị ....
Nghe hiền khô ngọt lịm như chất kem trét trên mặt bánh ... anh chàng đang vội vã đi vác về cho 2 cô ....
Bửa tiệc sinh nhật hôm đó là bửa tiệc vui nhất và có ý nghĩa trong cuộc đời 24 tuổi của anh chàng ....
Còn con nhỏ thì được cưng nhất và săn sóc nhất bửa đó bởi chị Thủy Tiên ... làm anh Phúc cũng phải phát thèm ,hết trốn đi đâu mà cứ quanh quẫn bên con bé để được thương ké ....
NGÀN THƯƠNG con bé .... NGÀN THƯƠNG cho mọi người ....
....................................
CHƯƠNG II
Từ ngôi nhà thờ nhỏ tên Huyện Sĩ , tiếng chuông đổ dồn gióng giả theo gió theo nắng ngân vang như muốn chia sẻ đưa tin vui đi thật xa , cho mọi người được cùng là nhân chứng cho họ , một đôi uyên ương vừa nhận phép cưới ở nhà thờ này . Chiếc bánh thánh bẻ đôi đã được cha Tam Thanh thay mặt Chúa cha và Con và Thánh Thần trao cho chú rể Trần Ái Phúc và cô dâu mới Nguyễn Hương Thủy Tiên ...
Thuỷ Tiên trong bộ áo dài màu trắng đầu đội chiếc lúp dài kết vòng hoa trắng tay ôm bó hoa lay ơn trắng , trông chị tinh khiết như nhánh Thủy Tiên ... Dáng chị e ấp đi bên cạnh anh Phúc nhìn thật dể thương ...con nhỏ mừng vì cuối cùng thì chị Thủy Tiên cũng đã thành người nhà của con nhỏ ... bỏ công mấy năm nay con nhỏ làm con chim xanh đưa tin tức qua lại trong chuyện tình của 2 người mỗi khi họ giận hờn chia tay ... Con nhỏ biết mà ,trong chuyện tình của 2 người con nhỏ là kẻ bị lợi dụng tối đa anh Phúc chuyên dụ con nhỏ như vầy :
- Thương ơi !!! hôm nay có phim mới ra hay lắm anh chở Thương qua rủ chị Thủy Tiên đi coi chung cho vui nhen ....
Con nhỏ làm eo từ chối thì anh thả mồi ra nhử con nhỏ liền ...
- Thương mà rủ được chị Thủy Tiên đó là anh dẩn Thương với chị thủy Tiên đi ăn bún măng vịt ở chợ Bàn Cờ liền ...
Vậy đó tình yêu của họ bắt đầu bằng những tô bún vịt chợ Bàn Cờ , những dĩa bánh cuốn tây hồ chợ Đa Kao , những tô bún bò huế cay xè làm chảy nước mắt con nhỏ ở góc Kỳ Đồng ,hay những mâm bánh xèo đầy rau sống rau thơm ở chợ Hoà Bình đút lót cho con nhỏ ...
Rồi khi tình yêu kéo qua thời kỳ nước mắt trắc trở vì lý do tôn giáo
để tửởng rằng cả 2 phải chia tay vì gia đình chị và anh không thể chấp nhận cho họ lấy người khác đạo ... Thì nhiệm vụ của con nhỏ quan trọng quá đỗi , không biết bao nhiêu bức thư hồng đẫm ướt nước mắt của chị đựơc con nhỏ chở tới tận tay anh ... Và trả lại là những bức
thư xanh giấy mõng thắm thiết chứa
lời yêu của anh dành cho chị , mà con nhỏ cõng đầy trên vai mang trao đến chị ... Hôm nay nhờ tình yêu bền bỉ của họ , chị đã làm cho gia đình chị chấp nhận cho chị theo về đạo của anh mà làm lể cưới bên chân chúa nhân từ ...
Nắng mùa xuân đang trải trên những cánh lá xanh mỡn màu mạ non ... nhẹ nhàng nhảy múa trên những cánh mai vàng ... và tô thêm màu hồng trên má môi con gái ... Ngồi cùng với cô dâu và chú rể trên chiếc xe huê kỳ dài thòng kiêu sa sơn màu đỏ chói ... chung quanh xe còn được kết những cánh hoa tươi rực rở ... Chiếc xe mà người con gái nào khi lớn lên cũng ước mơ gọi nôm na ,là có được một lần em bước lên xe bông ...Anh chàng mĩm cười vu vơ với ý nghĩ này ...con gái thật đơn giãn họ chỉ ước có một lần là toại nguyện ... không như bọn con trai anh chàng lúc nào cũng méo mó rằng đời người dàn ông có 2 lần buồn một lần phải bước lên xe bông quên đời ong bướm và một lần bước lên xe tang giã từ vũ khí ... Nhận lảnh vinh dự làm phù rể hôm nay cho đám cưới của Cu Phúc và cô bạn Thủy Tiên ... để được ngồi chung trong chuyến xe bông này với họ và cô phù dâu xinh đẹp Xuân Thảo chị của Thủy Tiên ,cũng là bạn làm việc với anh trong đài tiếng nói Quân Đội ... Ngắm nhìn hạnh phúc của đôi bạn ... anh chàng bất giác nghĩ thầm biết bao giờ thì đến phiên anh ??? ... chắc sẽ không bao giờ quá ... Nếu trái tim anh chẳng bao giờ chịu mài mòn cái tên Ngàn Thương,
thầm kín khắc ghi trong đó từ ngày tháng nào lâu lắm rồi ...
Ngày tháng lạ cứ đi qua ... anh chàng bây giờ không còn là anh sinh viên hiền lành nhút nhát hay là tay trống có đầy triển vọng nổi tiếng trong tương lai ngày nào ... Dạo ấy nếu muốn với những khả năng đã có anh chàng vẫn dư sức tự tạo cho mình một cuộc sống thong dong yên ổn tại thành phố . Để cứ mỗi chiều chiều cuối tuần, có bên mình ,một người yêu kiều diễm tay trong tay bên nhau , đong dưa đi dạo trên những con đường phố xá, rộn rịp thanh lịch, rồi cùng nhau thủ thỉ dệt mộng tương lai . Giống như các bạn của anh chàng . Nhưng Tình Yêu đã làm cho anh chàng thay dổi tất cả cái nhìn về cuộc sống ... thay đổi lý tưởng và hoài bảo ... chuyển hướng khác hẳn với những cái anh đang có trong tay ...
Với quyết định rời bỏ ban nhạc và các bạn trong lúc ban nhạc đang trên đà thăng triển không ngừng ...Anh chàng đã gặp phải một phản ứng dử dội của các bạn ... họ sửng sốt giận dử gọi anh chàng là người khùng nhất của thế kỷ này ... Với gia đình của anh thì dể hơn vì đứng hàng thứ 3 trong gia dình nhiều con trai ... đi đầu anh chàng đã có những người anh đem thành công danh vọng về cho gia đình rồi ...Nên họ chỉ bày tỏ niềm thất vọng khi nghe anh báo cho họ biết rằng anh quyết định dù đã lấy xong được bằng cử nhân luật ... Nhưng sẽ không tiếp tục học thêm ,để ra làm luật sư chính thức như dự dịnh ... Mà anh chàng lại muốn đem kiến thức của mình chọn con đường đi vào binh nghiệp ...
Có ai biết đâu con nhỏ Ngàn Thương tuổi 15 háu ăn láu lỉnh ngây thơ kia . Lại chính là thủ phạm làm đão lộn mọi thứ suy nghĩ trong anh không nhỉ ??? ... Thì cũng vì con nhỏ mà con đường từ nhà anh chàng đến con hẽm của con nhỏ trở nên quen thuộc hơn ...Cũng vì con nhỏ mà anh chàng ,tự lúc nào đã biến thành một phần tử thân quen nhất trong gia đình con nhỏ ... Cu Phúc và anh chàng bỗng là tình huynh đệ thân thiết ... Me của con nhỏ nay như Me của anh chàng ...để mỗi khi nghe anh chàng cất tiếng chào Me ngọt sớt con nhỏ lại khúc khích cười vặn vẹo với anh :
- Me này của anh Khải là Me chua hay Me dốt vậy kà ??? hehehehe ....Me của Thương thì phải là ngọt lịm cơ đấy ...
Ôi !!! thì cũng bởi nụ cười hồn nhiên và đôi mắt sáng như sao của con nhỏ ... Khi cần thì chỉ một cái liếc mắt như điện xẹt ...Cũng đủ lực làm tê tái rớt liền mấy con nhạn là đà một lúc như chơi ( may phước con nhỏ không biết mình có cái tài này ), rồi thì cũng bởi vết sẹo còn nằm mãi trên đầu gối của con nhỏ ...Mà anh chàng đã phải chịu khó học hỏi và sưu tầm từ tất cả các hang cùng ngỏ hẽm ... những hàng quán quà bánh nổi tiếng chổ bình dân đến nơi sang trọng ... Để có cớ là làm người cho con nhỏ bắt đền suốt đời vì cái tội vô duyên mắc dịch của ngày đầu gặp gở ... Thân quen lâu dần anh chàng chợt khám phá ra con nhỏ không phải chỉ đáng yêu ở khuôn mặt đẹp như đoá mẫu đơn ... Không chỉ dể thương bởi cái ngây thơ ngang tàng ( du côn một chút ) vì được sự nuông chìu tới bến của mọi người ... Mà con nhỏ thật đáng yêu biết bao khi ai có thể nhìn thấu được tâm hồn trong sáng đầy lòng nhân của con nhỏ ...
Bắt đầu bằng cái đám lục tặc con nít trong xóm mà con nhỏ là trùm ... Vậy đó có du côn không ai bằng ,là cũng chỉ để binh vực mấy đứa yếu thế chơi hay bị mấy đứa ỷ mạnh ăn hiếp ... Rồi đến hăng hái xả thân đóng góp làm những việc thiện bên ngoài . Có lần vì thắc mắc , bạo gan anh chàng hỏi con nhỏ tại sao lớn rồi không tập để tóc dài cho giống con gái . Con nhỏ tỉnh bơ hỏi lại anh chàng :
- Bộ anh Khải muốn Thương để tóc dài để nuôi chí bán hả ???
Rồi nhìn thấy mặt anh chàng ngớ ngẩn chắc tệ quá đổi hay sao ... con nhỏ cười khoái chí giải thích ...
- hồi đó Me thích Thương để tóc dài lắm ,cứ bắt Thương để tóc dài hoài ... cho tới hồi Thương theo cha Tam Thanh mỗi tuần tới mấy viện mồ côi phụ mấy sơ và mấy chị tắm rửa cắt tóc cho mấy trẻ mồ côi trong viện ... Đi được mấy lần thôi mà về đầu tóc Thương đính đầy chí mẹ chí con chí đực chí cái cả tổ ... Me hết hồn đem đầu Thương trụng dầu hôi .... rùi thiếu điều cạo đầu Thương trọc lóc lun ... chí mới chịu bò qua cái đầu tóc dài cột giây thung híp py của anh Phúc tạm trú đở ... hehehehehe để bửa nào Thương đẩn anh Khải đi theo Thương coi ... có gì anh Khải trổ tài văn nghệ bỏ túi tại chổ cho mấy em mồ côi coi chắc tụi nó thích lắm ...
- Ừ Thương mà ra lịnh thì anh Khải đâu đám cải ... nhưng Thương dẩn đi thì nhớ dẩn anh về dùm ... chứ đừng có bỏ anh Khải ở trong đó chung với trẻ bồ côi của Thương là được rồi ...
Đến hôm nay mái tóc ngắn của Thương cũng không dài ra được ... có lẻ vì mỗi ngày đám trẻ mồ côi của Thương càng ngày càng đông hơn xưa chăng ???....
Những câu chuyện thương tâm mà con nhỏ hay kể cho anh chàng nghe vẫn còn in đậm mãi trong trí óc ...
- Anh Khải biết không hôm nay đi Thương đi theo Cha Tam Thanh và mấy chị vào bệnh viện Cộng Hoà phụ mấy sơ săn sóc mấy anh thương binh ...Tội lắm anh Khải ơi . Có một anh bị thương mù cả 2 mắt ,vợ đem con đến thăm rồi để 2 đứa nhỏ chơi với ba nó ,chị nói đi làm gì đó lát sẽ về đón con , ai dè đợi hoài không thấy vợ về mãi mới có người kiếm đưa cho anh thương binh mù mãnh giấy . Nhờ người ta đọc dùm thì ra đó là mãnh giấy từ biệt của vợ anh ta xin giao 2 dứa con lại để chị đi tìm cuộc sống mới ... Anh thương binh lúc đó chỉ còn có cách giao con của mình vào viện mồ côi thôi đó anh Khải ...
Cứ thế viện mồ côi càng ngày càng đông ...ngoài những trẻ em cha mẹ chết vì đạn pháo chiến tranh da vàng tóc đen ... viện lại còn có rất nhiều trẻ em mắt xanh tóc vàng 2 màu da trắng vàng trộn lẫn ... Tệ hai hơn cho những đứa trẻ với một màu da den nhánh như đồng đầu tóc quăn tít như lò xo chúng bị bỏ rơi tàn nhẫn bởi lầm lổi của người mẹ hay của xã hội không chấp nhận chúng những đứa con lai dị chủng ???...
Chuyện kể của con nhỏ giọng thổn thức nghẹn ngào với đôi mắt hoe đỏ ... thấm lần vào lòng anh chàng .... Để anh chợt có cái nhìn sâu hơn vào đất nước mình ... Chiến tranh không xảy ra nơi thành phố để cho những người như anh chàng có thể bình yên sống theo mộng ước của mình ... Nhưng đó là nhờ ai ??? . Nhờ những người lính chiến đang đem mình âm thầm hy sinh cuộc sống riêng của đời họ ... Hằng ngày ôm súng đương đầu với hiễm nguy với cái chết kề bên ... Để chỉ hy vọng việc làm của mỗi người trong họ có thể giúp giữ yên làng quê bờ cỏi cho người thương của họ sống an bình ...
Nói gì chứ con nhỏ đó !!! . chỉ với 2 bàn tay nhỏ mềm ... Chỉ với trái tim chứa đủ Ngàn Thương ... Chỉ với tấm lòng bác ái rộng mở ... Mà nơi hậu phương con nhỏ cũng có thể giúp, phần xoa dịu niềm đau của một đất nước đang đau khổ vì chiến tranh này ... Huống hồ anh chàng thân cao vai rộng ... Lại nghĩ là mình không thể làm được gì nhỉ ??? .
Bây giờ thì cuộc sống làm người chiến binh không còn lạ lẫm với anh chàng nữa ... Mà anh đã trở thành người viết phóng sự tường trình chiến tranh gan dạ nhất trong quân đội ... Tin tức đưa đi trên đài tiếng nói quân đội hay các báo chí ...Về những trận chiến nào khốc liệt và gay go nhất ... luôn được viết bởi anh vì anh luôn là người tham gia và sát cánh kề cận bên những cuộc chiến này ,với những người lính chiến vô danh mà viết lên sự thật vinh danh sự chiến đấu dũng cãm của họ ...
Nắng và gió sương cứ thế biến đổi anh chàng từ anh thư sinh trói gà không chặt ... thành con người vững chải ( vương mùi thuốc súng ,lời con nhỏ nói ) vào sống ra chết xem đời nhẹ tựa như lông hồng của anh chàng ngày nay ... Không gì ngoài tình yêu của anh dành cho con nhỏ ... một tình yêu mà chỉ có anh chàng biết trong âm thầm ... vì lẽ anh chàng tự hiểu bức tường tôn giáo quá dầy sẽ là điều ngăn cách lớn cho con nhỏ và anh vượt qua ... thôi thì cứ để tình yêu của anh chàng đi theo dấu chân son nhảy nhót hôn nhiên của con nhỏ ,để nghe tim réo gọi hoài chử Ngàn Thương ...
Đối diện với tử thần mỗi ngày như bây giờ thì đối với anh chàng Chúa phật cũng chỉ còn là một trong anh ... Huống chi cuộc đời của anh. Thì việc quỳ dưới chân Chúa để xin ơn sủng cho hạnh phúc tình yêu của mình đâu là điều hệ trọng lớn lao đối với anh nữa đâu . Nhưng đó lại là điều không thể có ,và không thể chấp nhận được đối với ba mẹ và anh em của anh chàng .... Nên nếu để có tình yeu cho mình mà .... anh chàng không thể chặn những giọt nước mắt sẽ rơi trên mi thánh nữ .. Thì thôi đành cứ để tình yêu thánh hóa mãi ngự trị riêng trong trái tim này .
Tạch ...
Tạch ...
Tạch ...
Đùng .... tạch tạch ....
Tiếng pháo đón dâu nổ ròn . Đưa anh chàng ra khỏi những suy tư riêng của mình . Theo bước chân cô dâu chú rể ., đi bên cạnh cô phụ dâu xinh đẹp Xuân Thảo, dẫm lên những mãnh hồng của xác pháo rãi đầy từ sân cổng dẩn vào nhà . Ánh mắt anh chàng mãi miết dỏi tìm tà áo xanh biếc màu trời của con nhỏ lẩn quẩn đâu đó mà lòng rộn điều vui ...
Hôm nay con nhỏ thiệt vui .... đám cưới của Anh Phúc và chị TT thật lớn thật đông đủ . Nhà con nhỏ mấy anh ở xa đều dẩn vợ con về dự ... Me bảo vui còn hơn tết ,vì tết trong thời buổi này có khi còn bị cắm trại 100% các anh của con nhỏ là lính tráng đâu được về thăm nhà . Ừ mà hôm nay chỉ mới là vùng 8 tết thôi . Mùa xuân còn tươi rói của màu xanh đỏ bánh mứt hạt dưa , trong bếp vần còn sót lại hũ hành muối đậm nồng cay cay , dưa món , củ cải dầm , dăm ba cái bánh chưng còn treo trên chạn . Không khí vẫn còn thơm ngát mùi hoa cỏ lá mới , cành mai , cây quất vẫn trăm hoa đua sắc ,quyện với mùi pháo nồng . Cái mùi đặc biệt chỉ có trong những ngày đầu năm của tháng giêng .. lợi dụng khi nãy phụ me sửa soạn ,con nhỏ ôm eo Me nhẽo nhè nói với Me như vậy ... me phì cười cốc đầu mắng yêu con nhỏ ...
- Gớm cô cứ thơ với thẩn chỉ giỏi làm nũng với me ... liệu đấy hôm nay cao giò hổng chân rôi... vài hôm nữa có ai mà người ta chịu rướt đi me nhờ ...
- hehehe Me đừng để ai rướt Thương đi nhé ... Thương mà đi thì chẳng có ai chọc cho Me la đở buồn cả ngày đâu đấy ...
Ờ mà lấy chồng như chị Thủy Tiên bỏ ba bỏ Me . Bỏ căn nhà này đi theo qua nhà người khác ở chắc con nhỏ sẽ khóc hết nước mắt qúa . Khi nãy đón dâu thấy Chị Thủy Tiên khóc từ giã mẹ chị ấy , con nhỏ đã thấy rơm rớm nước mắt thương cho chị rồi . Vái trời cho đừng có ai thèm rước con nhỏ để con nhỏ được ở gần ba me hòai hoài ... Ngẫm nghĩ con nhỏ vòng tay ôm Me thật chặt thủ thỉ với Me:
-Me ơi!!! thương me nhất trên đời ... Me mau đi pháo nổ kìa , xe đưa cô dâu chắc tới đầu ngỏ rồi để con chạy ra coi , thế là con nhỏ ba chân bốn cẳng phóng tuốt xuống mấy bậc cầu thang chạy biến , để lại me nhìn theo tà áo dài quấn quy't lấy đôi chân thục nữ của con nhỏ mà lắc đầu với nụ cười hiền .
Úi cha là mệt đám cưới anh Phúc lớn qúa phải tổ chức đúng 3 ngày mới đủ .. Này nhá ngày thứ nhất gọi là nhóm họ của bên nhà trai ... Trong nhà con nhỏ đã bận rộn tíu tít tiếp đãi họ hàng khách khứa người từ ở xa về . Ngày thứ 2 là ngày rước dâu ra làm phép cưới ở nhà Thờ . Rồi mới làm lể đón dâu về nhà con nhỏ ..Sau đó là làm tiệc ở nhà hàng mới khách khứa bà con thân thuộc 2 họ tới mừng , toàn là người lớn thôi nhé ... Ngày thứ 3 là hôm nay thì mới là tiệc dành cho bạn bè cùng lứa với anh chị ... Mà anh Phúc và chị Thủy Tiên của con nhỏ bây giờ là người nổi tiếng trong giới nghệ sĩ nên khách khứa thật đông có cả các nhà báo chí tới dành giựt nhau chụp hình đăng báo um sùm . Không là cô dâu mà con nhỏ cũng thấm mệt dùm chị Thuỷ Tiên vì 3 ngày rồi chị vẫn chưa có được anh Phúc thật sự cho riêng chị . Làn phấn trên khuôn mặt đẹp của chị hôm nay có vẻ dày đậm hơn mọi ngày có lẻ là để che dấu đi đôi quầng mắt nổi hiện màu đen hơi rỏ . Vì mấy đêm mất ngủ của chị chăng ??? Thấy chị thật tội nghiệp .Con nhỏ thương chị lắm nhưng chẳng giúp được gì cho chị cả ngoài việc không cải hay làm khó để như mọi khi với anh Phúc mồi khi anh dặn bảo hay nhờ vả con nhỏ chạy lăng xăng làm việc vặt dùm .. Nhưng nhờ có chị Xuân Thảo rất khéo léo kề cận bên chị Thuỷ Tiên mấy ngày hôm nay .. chị lo lắng sắp đặt từ cái quần cái áo từ sợi tóc xoà trên má đến ly nước uống mát ruột cho chị Thủy Tiên ... Ngoài ra nơi nào có mặt chị thì chị là người thứ nhì sau cô dâu cuốn hút hoàn
toàn sự chú ý của mọi người chung quanh ... Xuân Thảo chị đẹp như cái tên của mình . Không những vậy chị là người nổi tiếng có giọng nói miền nam trong vắt mát ngọt như ngụm nước dừa xiêm êm nhẹ ru hồn .Mỗi ngày tiếng nói của chị đều được phát đi trên đài tiếng nói quân đội... Trong chương trình Tiếng Gọi Đất Mẹ .....
Mới chỉ qua giọng nói của chị thôi mà chị đã chinh phục được lòng của biết bao nhiêu người ... rất nhiều chàng trai trẻ từ miền Bắc xa xôi băng rừng vượt suối ôm súng vào miền nam ... vậy mà khi nghe được giọng nói thiết tha nhắn nhủ của chị ... họ đã mềm lòng buông súng bỏ hoài bão chiến tranh ... Tìm đến sự xây dựng thanh bình ... Thì chẳng có ai có thể cưỡng lại lời khen hay ánh mắt trầm trồ của họ khi dối diện với chị . Sắc đẹp của chị Xuân Thảo , không lộng lẩy kiêu xa đài các hay son phấn loè loẹt như mấy cô đào chiếu bóng , cũng không phải là cái đẹp ngây thơ nũng nịu của cô gái mới lớn ...Ở chị như có một cái gì đó nhẹ nhàng êm ả như cơn gió thoảng mơn man tươi mát của cánh đồng bát ngát xanh thẵm một mùa xuân ... Con nhỏ là con gái mà còn cãm thấy mê chị nữa , chứ nói chi mà mấy ông ... Chị làm phù dâu cho em gái mình còn anh Khải thì làm phù rể cho anh Phúc ... ai cũng khen họ đẹp đôi ... Con nhỏ nghe mấy anh chị khác chọc 2 người ... nói năm sau mong rằng mọi người sẽ được ăn cưới của cặp phù dâu phù rể này ... Hưmmmmmmmm để hôm nào con nhỏ phải hỏi anh Khải xem anh có thích chị Xuân Thảo không mới được ... Mấy hôm nay tuy gặp anh nhưng con nhỏ không có dịp nói gì được nhiều với anh .Không như mọi khi lần nào có công tác hay nghỉ phép về Sàigòn là thế nào anh Khải cũng ghé qua rủ rê con nhỏ chở đi ăn uống bát phố vòng vòng vui lắm ... Nhưng không sao anh khải có nói với con nhỏ rồi là anh kỳ này về ăn cưới anh Phúc với chị Thủy Tiên tới một tuần lận . Nên xong mấy ngày này hết bận rộn thế nào anh cũng sẽ dành một ngày chở con nhỏ đi chơi ... thì lúc đó con nhỏ sẽ tha hồ mà điều tra ...
Lần đầu tiên anh Khải thất hứa nặng với con nhỏ ... mấy ngày nay sau đám cưới anh Phúc và chị Thủy Tiên đã đi hửởng tuần trăng mật ở DaLat ... Con nhỏ trở lại trường học bận rộn lắm với sách đèn vì đây là năm con nhỏ thi tú tài một mà ... nhưng nó cũng không quên trông ngóng anh Khải đợi xem anh có đến đón nó bất ngờ ở cổng trường như mọi khi anh đi công tác xa về không . Nhưng lạ anh chẳng xuất hiện ở trường mà cũng mất tiêu luôn ở nhà con nhỏ . Để hôm nay chiều thứ bảy tan học sớm . Thay vì chạy lên phòng Cha Thanh làm con két mách lẻo đủ chuyện tíu tít với cha chọc cha cười một hồi ,rồi trước khi về là thế nào trong cặp xách của con nhỏ cùng nặng thêm tí vì hộp bánh Lu hay túi kẹo bonbon chocolat ... còn không thì hộp bánh ga tô (cake ) nặn kem bông hồng thơm béo mà cha luôn để dành sẳn cho con nhỏ vì biết cái miệng thích ăn vặt không kéo da non của nó ... Con nhỏ chỉ ghé sang chào cha thật nhanh rồi lĩnh mất, viện cớ muốn đi phố để mua thêm mấy cuốn sách về luyện thi . Nghe vậy cha Thanh lại nhét cho con nhỏ ít tiền để Thương đi phố thích gì thêm gì thì cứ mua ,với câu kèm năm nay sắp làm cô tú rồi phải ráng tẫm bổ và giữ sức khoẻ ,làm con nhỏ cãm động muốn ôm cha mà khóc ghê ...Coi vậy mà năm nay con nhỏ 17 cao nhòng ... Không còn ở cái tuổi 15-16 chạy nhông bắn bi tạt lon , ngồi lê đục phéng chơi dít hình, ăn kẹo bột kẹo sữa với tụi con trai con gái phá phách cùng xóm nữa rồi ... Sống trong tình thương và sự nuông chiều chung quanh mình .Con nhỏ chậm thành người lớn hơn, về tâm tình vẫn ăn nói ồn ào nhất trong đám bạn cùng tuổi . Vẫn chưa biết chớp mắt đỏ mặt thẹn thùng khi nhận được ánh mắt nào đó của đứa con trai nhút nhát nhìn mình khờ dại ... Hay tiếng tắc lưỡi hít sáo chọc ghẹo của mấy anh chàng gan dạ một chút ... Nhưng con nhỏ đã biết để lòng mình rung cãm khi đọc một bài thơ tha thiết , hay đọc một cuốn sách có câu chuyện tình lãng mạng . Cho nên con nhỏ ngoài bạn bè phá phách đấu láo hàng ngày của nó , thì có ba me và cha Thanh ấp ủ nuông chiều , anh Trịnh anh Toàn ở xa luôn nhắn nhủ chăm lo , anh Phúc gần gũi dể bị con nhỏ bắt mạch ăn hiếp không được thì ăn vạ nhỏng nhẽo ...Anh Khải là người con nhỏ gởi gấm tâm tình nhiều nhất , từ mối thù để thẹo ở đầu gối ,buổi ban đầu gặp gở của con nhỏ ...Aanh Khải đã từ từ biến ra là người con trai dể thương nhất ,hiên ngang dũng cãm nhất trong lòng con nhỏ bây giờ ...Nếu nói đó có phải là tình yêu không thì con nhỏ không biết đâu để mà nói . Chỉ biết rằng lòng con nhỏ rất vui mỗi khi anh đến thăm rồi cùng con nhỏ đi rong lục lọi kím chổ ăn quà .Ngồi lắng nghe anh kể chuyện lăn sình đạp bùn ngoài chiến trường . Lâu mà anh không về thành phố thì con nhỏ thấy nhớ nhớ bâng khuâng ước ao sẽ thấy anh đứng trước cổng trường lúc tan học . Và giận thật giận như bây giờ anh thất hứa ....
Lang thang la cà hết mấy tiệm sách lớn trên con đừong Lê Lợi nối dài . Con nhỏ thả bộ lên Xuân Thu tiệm sách cuối cùng ở đường Tự Do . Ở đây như cá gặp nước con nhỏ bơi mãi miết trong đống sách quên cả thời gian . Đến lúc bước chân ra ngoài , thì bầu trời đã ngã hoàng hôn . Thành phố chỉ vừa như nhuộm một màu tím thẫm nhưng vẫn chưa đủ tối để ngập mình trong ánh đèn chói chang , vì ở cuối chân mây mặt trời vẫn còn lộ chút màu ráng hồng trộn lẫn với chút màu vàng của cuối ngày còn lại ...
Trời ơi !!! trể quá Me ở nhà sẽ lo cho mà xem vì con nhỏ đi mà chẳng nói . Vội vàng chạy băng qua khu phố con nhỏ tính vào tiệm kem La Pagode quen thuộc ở gần đấy , xin gọi nhờ phone về cho Me đừng lo .Đến nơi người quản lý nhận ra ngay con nhỏ vì anh Phúc chị Thủy Tiên và cả anh Khải nữa , luôn đem con nhỏ tới đây mỗi khi có chuyện gì cần nhờ vã dụ khị hay hối lộ với con nhỏ , vui miệng con nhỏ đặt cho nơi đây là điễm hẹn áp phe của con nhỏ . Me nhắc máy, nghe con nhỏ nói , mãi đi mua sách quên cả đường về , và sẽ đón xích lô về liền . Me cười mắng yêu con nhỏ .bảo con nhỏ về ngay kẻo tối ba chờ cơm . Con nhỏ cũng cười khúc khích lòng thấy thương ba me quá đi .Chưa kịp cám ơn ông quản lý đứng xớ rớ gần đó để chạy cho nhanh về nhà . Thì ánh mắt con nhỏ bất chợt nhận ra ai như anh Khải ...
AAAA ... anh Khải !!! ánh mắt vừa vụt sáng vui của con nhỏ vội tối sầm với tiếng reo chưa thoát ra khỏi đôi môi . Ngồi đối diện bên anh Khải không ai khác hơn là Chị Xuân Thảo ... Với dáng ngồi nghiêng nghiêng và mái tóc bồng bềng của chị trong chiếc áo dài màu mỡ gà óng ả ôm gọn thân hình cân đối ...Họ đang chụm đầu vào nhau như đôi uyên ương thủ thỉ những lời yêu , không ai thấy con nhỏ . Miệng lí nhí lời cám ơn ông quản lý con nhỏ đẩy cửa bước nhanh ra ngoài ...Mà thấy tim mình như nhảy ra ra khỏi lồng ngực ... Văng lăn lóc nằm trơ trẽn bên vỉa đường ... phố xá vừa lên đèn ... Từ nay xin quên hết những mong chờ ...
________________________________________
Nhận được thiệp cưới của anh Khải và chị Xuân Thảo . Con nhỏ nghe Me cười vui nói chuyện với chị Thủy Tiên :
- Cậu Khải này thật có con mắt , kén chọn mãi bấy lâu nay , giờ mới ưng lấy chị Xuân Thảo nhà con . Hai ddứa đúng là xứng đôi vừa lứa môn đăng hộ đối nữa . Mà sao cưới vội thế con ? đám cưới con chưa đầy 2 tháng , hay là cậu ấy lại theo đúng câu " Cứơi vợ thì cưới liền tay , chớ để lâu ngày lắm kẻ dòm pha ." cậu ấy bận rộn thế hèn gì lâu nay không thấy cậu ấy ghé chơi nhà mình ...
- Không phải đâu me ạ ! Chị Xuân Thảo và anh Khải cũng đã quen biết và cùng làm việc với nhau lâu rồi . Nhưng mãi đến hôm cưới con , anh ấy mới chịu tiến xa hơn .Và vì con nghe anh ấy bảo rằng đời anh hay bị đi đây đó bất thường , nên nếu có ngày nào về được thì cưới ngay ngày đó cho chị Xuân Thảo yên bề đó mà ...
Trước ngày cưới của anh Khải ... con nhỏ bỗng ngã bịnh nặng ... cơn sốt lên cao tửơng không dứt ... ba me lo lắng ,
anh Phúc Chị Thủy Tiên lo lắng . Cha Thanh hốt hoảng bỏ nhà Xứ chạy về , bác sỉ bảo tại con nhỏ học nhiều quá lo lắng cho kỳ thi sắp tới nên mất sức xuống tinh thần . Con nhỏ không biết có phải vì như vậy không ? Hay là vì con nhỏ sợ ngày mai phải đi ăn cưới của anh Khải mà không dấu được bộ mặt như đang đưa đám của mình .
Trong cơn mê sảng con nhỏ mê thấy anh Khải và nó đang rong chơi trên những chuyến xe chở đầy tiếng cười vui . Họ đi mãi qua những đường phố qua những cánh đồng vàng lúa chín qua những đồi núi chập chùng ... chập chùng cao thấp ... Rồi bổng đưng con nhỏ lạc mất anh nó thấy mình chơ vơ trên chiếc xe một mình còn anh khải thì đứng mãi bên bờ con dốc xanh thẵm miệng cười tay vẫy gọi nó ... con nhỏ cố đạp mãi đạp mãi theo cánh tay vẫy gọi của anh ... Nhưng hình như chiếc xe đang chở nặng cơn sầu của con nhỏ ,cứ kéo nó xa dần xa dần nụ cười của anh nhạt nhoà và tan biến .
Đám cưới cô xướng ngôn viên Xuân Thảo gọn nhẹ bỏ túi nhanh như đám cưới nhà binh vì lý do nghề nghiệp ... Chị Xuân Thảo đang là cô xướng ngôn viên đắt giá của đài phát thanh quân đội . Nếu để tin chị đi lấy chồng lan tràn . Thì sợ sẽ làm vỡ mộng biết bao nhiêu triệu trái tim đang mơ tưởng ái mộ chị . Còn anh khải là sỉ quan quân đội phóng viên chiến sự mang lon binh nghiệp . Tin anh lấy vợ có lẽ không làm thất vọng triệu trái tim mến mộ như của chị Xuân Thảo ... nhưng đủ rạch một đường rướm máu trong trái tim con nhỏ ... không đủ chết nhưng cơn đau sẽ kéo dài mãi, khó thành sẹo như vết sướt nơi đầu gối ngày đầu mới gặp ... vì lần này con nhỏ biết mình đã yêu ...
...................................
Cơn mưa vừa dứt hạt ... trên đỉnh núi Bà Đen lờ mờ ánh mặt trời ló dạng, cố xé màn sương vẫn còn bao phủ quanh chân núi , đưa hơi lạnh thấm vào chiếc áo poncho của người lính ngồi cô đơn kiên trì trên những vọng các trấn cao, quanh căn cứ Trảng Bàng . Trời còn quá sớm để sang câu lạc bộ tìm ly cà phê sáng . Khải ngồi phịch xuống một mô đất cao còn ẫm ướt nước mưa . Gắn điếu thuốc trên môi , Khải lần tìm trong túi chiếc quẹt mồi lửa . Qua làn khói thuốc , khuôn mặt con nhỏ ẩn hiện trên mặt sắt như gương của chiếc bật lửa zipo , món quà sinh nhật con nhỏ tặng anh năm nào . Thời gian trôi nhanh thật hơn một năm rồi . Con trai đầu lòng của Xuân Thảo , đã biết ngồi ,miệng đã bập bẹ gọi tiếng papa u ơ ngớ ngẩn ...
Vậy mà Khải chưa một lần ghé thăm con nhỏ . Định mệnh nào để cho anh lấy một người mà lòng cứ tơ tửơng nhớ nhung một người . Nếu buổi chiều hôm ấy con nhỏ bước vào quán kem nơi anh và Xuân Thảo hẹn hò sớm hơn mấy phút , thì liệu anh có thay đổi không buông ra lời quyết định điên rồ mà anh vừa mới nói với Xuân Thảo trước đó mấy phút không nhỉ ??? Hôm đó Khải biết con nhỏ nhìn thấy anh và Xuân Thảo , thế mà con nhỏ không mừng rở réo gọi chào hỏi vô tư như anh chờ đợi . Để đến lúc nhìn dáng con nhỏ xuôi xịa lặng lẽ bước nhanh ra cửa . Thì Khải biết tình yêu của mình dành cho con nhỏ không phải là tình một chiều như anh tưởng . Con nhỏ trái tim thánh nữ vừa nhõ máu vì anh ...
KHÔNG ... Khải hai tay ôm đầu thống khổ , vì anh biết con nhỏ có vào sớm hay muộn gì thì anh cũng không thay đổi quyết định của mình mà đề nghị lời cầu hôn với Xuân Thảo ...Nhưng nếu anh đừng biết rằng con nhỏ cũng đã yêu anh với một tình yêu trong trắng thơ ngây ... thì có lẽ anh không bị đau khổ và dằn vặt như vầy ... "" Ngàn thương ơi ... hãy hiểu cho anh "" Em còn có nhiều hứa hẹn ,tương lai và tuổi trẻ . Còn Xuân Thảo nếu không có anh thì cô sẽ ra sao ??? .Một quả phụ chưa chồng . Gia đình danh dự tương lai tất cả sẽ chôn vùi xuống vực sâu trong thoáng chốc ... có chăng chỉ còn lại giọt máu vô thừa nhận vừa chớm trong cô , bằng chứng hiển nhiên của một mối tình vụng trộm ...Người yêu của Xuân Thảo là một đại uý không quân hào hoa phong trần . Tình yêu của họ thắm thiết, nhưng cả hai cứ lần lựa chẳng ai muốn nói đến chuyện chính thức danh chánh ngôn thuận . Phần lớn là do Xuân Thảo vì biết nếu lấy Chuẩn thì cô sẽ không được tiếp tục với công việc của mình đang làm . Mà chỉ còn được an phận làm dâu cho một gia đình vẫn còn mang nặng phong kiến cổ tục thuần túy . Để đến khi tin người yêu tử trận ,đem đi tất cả hy vọng ... Chuẩn ra đi mà vẫn chưa kịp biết mình đã để lại một mầm sống kỷ niệm bằng máu thịt ngày một lớn trong cô .Lời đề nghị của Khải lúc đó chẳng khác gì như một cái phao duy nhất giữa dòng cho Xuân Thảo bám víu lấy . Đám cưới của họ thật nhanh kín đáo để che dấu miệng lưỡi và cặp mắt thế gian . Sau ngày cưới Khải đi biền biệt ... Không ai biết Xuân thảo đang là một người vợ hiền âm thầm để tang cho một mối tình đã chết ... Còn Khải người chồng lý tửơng ngày đêm ôm bóng hình con nhỏ Ngàn Thương với những dằn vặt khôn nguôi ....
Theo dòng suy tư điếu thuốc tàn dần trên tay ... Ngọn núi Bà Đen trước mặt khi nãy còn phủ đầy sương trắng ... vậy mà mới đó giờ này ngọn núi lại đang như trầm mình trong ánh nắng tran hoà ... để lộ rỏ một màu xanh dờn cây lá .Chung quanh Khải trên những cành cây khuynh diệp ốm o ,đong đưa theo gió tiếng lào xào của những chiếc lá dài mãnh khảnh làm toả ra một mùi hương cay nồng như mùi dầu con nhỏ hay mua về cho Me bôi tránh gió ... những con chim chuyền cành, kêu chim chíp rủ nhau tìm mồi hay cất tiếng hót chào buổi sáng ... tạo nên một khung cảnh thật êm ả và thanh bình . Nếu không thấy những vọng các và những bao cát được trấn ở những lô cốt quanh đồn cảnh giác thì Khải sẽ có thể quên rằng mình đang là người lính và không biết những nguy hiễm gì đang âm thầm hoạt động trong lòng dảy núi không xa trước mặt kia bởi những con người máu thịt như anh nhưng lại ưa chuộng chiến tranh ... Chiến tranh không ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra .Có thể ngày hôm nay sẽ cứ yên bình lặng lẽ đi qua . Nhưng cũng có thể trong tích tắc lúc này . Địch bỗng ngập tràn như những bóng ma hiện về , làm tất cả sẽ dậy lên niềm chết chóc sống còn .Không ai biết sau mỗi cơn khói lửa tàn canh mình sẽ là kẻ chiến thắng đi đếm xác người . Hay là mình sẽ là xác người nằm đó cho người đếm . Lần trước cách đây không lâu nếu không nhờ chú chó khôn ngoan của người hạ sỉ quan tài xế lái chiếc jeep chở Khải đi công tác gần Gò Dầu Hạ sát biên giới Việt Miên khám phá ra trái lựu đạn được địch bầy mưu ,bằng cách cho một em bé nhanh tay gài vào thùng xăng khi Khải cho xe ngừng giữa đường để giúp đẩy chiếc xe bò của em bị sụp ổ gà . Nếu không có chú chó khôn ngoan nhảy chồm sủa vang một cách lạ lùng quanh nơi thùng xăng để chủ của nó nghi ngờ khám phá ra kịp thì có lẽ xác của anh và người tài xế đã văng nát ra tững mảnh nhỏ làm phân bón cho cánh dồng lúa ngay đó rồi ...
Lắc đầu như cố đẩy đi những ý nghĩ vẫn vơ đang kéo về ... Khải nhay ra khỏi mô đất ... chân bước vội về hướng câu lạc bộ vừa thấy anh bước vào thiếu uý Tâm mừng rở la lên :
- Đại uý Khải đi đâu mà ông trung tá Toàn biểu tụi tui kiếm nói đại uý qua gặp ổng có chuyện gấp ... hình như ổng đang chuẩn bị lái xe về sàigòn liền ngay bây giờ đó ...
- chưa tới 7 giờ mà đi sớm như vầy đường còn đấp mô nguy hiễm chết ... sao thiếu uý không nói T.T từ từ chờ sáng chút nữa rồi đi ...
- tui có nói nhưng ổng la nói đi giờ này tới Củ Chi là cũng cả tiếng hổng lẻ lính mình còn được trả lương ngủ tới giờ đó sao ? .Thôi đại uý dzô gặp ổng lẹ đi ... tụi tui ai cũng biết tánh nóng như lửa của ổng hết nên hổng dám hó hé đâu ...
- Vậy để tôi qua liền bây giờ chào thiếu uý ...
từ câu lạc bộ bước qua chổ ở của trung tá Toàn chỉ mất 3 phút ...
Chư a kịp gỏ cửa thì cánh cửa đã bật mở chị Trầm vợ trung tá Toàn đôi mắt đỏ hoe ...
- Chú Khải, Ngàn Thương HuHuhu .... Huhuhu chắc không qua khỏi rồi chú ơi ...
-Chị Trầm anh Toàn đâu ??? ... chị nói Ngàn Thương sao hả chị ??? bình tỉnh lại chị ...
Từ cửa trước trung tá Toàn bước vào thoáng thấy Khải ông lên tiếng ...
- Khải !!! anh đang chuẩn bị về saigòn ngay bây giờ ...xem Thương như thế nào ... rồi phải quay lại đây trước chiều tối nay ... tình hình này anh không thể vắng mặt lâu trong trại chú biết rồi ...
- Vâng anh !!! nhưng Thương có chuyện gì ...
- Chuyến xe của Thương từ Đà Lạl về bị trúng mìn em bị thương rất nặng được trực thăng đưa về sàigòn ... nhà đã chuyển em vào nhà thương grall tối qua ... anh vừa được tin nên đi ngay Khải ạ ...
Mặt đất hình như rung chuyển dưới chân Khải ... Điều cuối cùng mà anh không muốn nghe đó là chuyện gì xảy ra cho Ngàn Thương ...
- Anh Toàn cho em theo xe về với ...
- Đi chú xe đang chờ anh nóng ruột lắm ... về xem sao me anh khóc um lên không hỏi han gì được cả ...
Từ Tây Ninh về saigòn đối Khải thì những chuyến công tác đi về trên quãng đường này chỉ mất độ 2 tiếng ngắn ngủi ... vậy mà hôm nay anh thấy nó dài như cả thế kỷ ... xe tuy có đem theo tài xế nhưng Khải đã tự mình lái với tốc độ nhanh hơn bình thường trung tá Toàn là người nóng tính như Trương Phi thế mà mấy lần phải nhắc anh giãm tốc độ kẻo nhanh quá xe bị lật ...
----------------------
Trời thật xanh xanh ngắt một màu .Đẹp như màu áo của những cô tiếp viên hàng không ... Mây thì trắng trắng xoá từng cụm từng cụm dầy đặc như những khối tuyết lơ lửng giữa trời . Con nhỏ thấy mình đang bềnh bồng theo những cụm mây trôi . Lạ quá sao hôm nay mình có thể nằm trên những cụm mây trôi bềnh bồng này nhỉ ? Tay mình có thể với sang những cụm mây hàng xóm bắt nó đứng yên một chổ không cho gió thổi bay tan tác những hình ảnh ngộ nghĩnh của những cụm mây này ... Không phải giống như những buổi trưa mọi lần ,con nhỏ nằm trên phãn với me nghe mùi dầu khuynh diệp the the nồng nồng của me đọng quanh mũi con nhỏ mà bắt ghiền ... Để rồi bên tiếng gáy đều nhẹ của me ... Con nhỏ thả mắt mình ngó lên bầu trời xanh ngắt mở rộng ngắm những cụm mây trắng lênh đênh trên ấy đang đẻo gọt tạo ra những bức tranh mây lạ mắt . Gió cứ gom mây lại từng cụm khi thì tạc thành tượng thiên thần có cánh , khi thì tạc thành bà già miệng móm , khi thì tạc thành cánh buồm mây trôi nhẹ trên màu xanh biển trời . nhiều nhiều lắm những hình ảnh cứ thay đổi đi tùy bàn tay của gió nắn nuốt ... Hôm nay thì khác con nhỏ có thể cùng bước trong những cụm mây trắng nuốt này ,có thể cùng gió chọc ghẹo cho mây giỗi hờn méo mó mọi thứ chung quanh con nhỏ sao nhẹ nhàng quá chơi vơi quá ...
-Ngàn Thươnggggggg ơi !
Hưmmmmmmmmmmmm ai đang réo gọi mình ???.... Anh Khải anh đấy ư .... Thương đang chờ anh đây mà ... Chờ lâu quá anh ác lắm ... Cứ để Thương chờ mãi, chờ đến độ không còn thèm những ly kem dừa anh hay chở nhỏ đi ở hồ con rùa . Chờ đến độ không còn thèm những cây phá lấu chấm tương ớt cay xè của ông tàu bên góc tiệm nước mía Viễn Đông của những chiều anh đón nhỏ bất ngờ sau buổi học . Chờ đến độ chân giờ chỉ quen bước lanh thang bên những sạp sách củ ở đường Lê lợi đầu chúi vào những quyển cổ tích Tấm Cám . Lâm Sanh Xuân Nương ... Thạch Sanh Lý Thông ... hình vẽ màu mè cho tới những chuyện tình nổi tiếng Đỉnh Gió Hú ... Kiều Giang Phóng tác của Hoàng Hải Thủy ... có cả Tề Thiên Đại Thánh chuyện nói về con khỉ đại náo thiên cung hái cả vườn đào của bà tiên Tây vương mẫu ...
Và chờ mãi để hỏi xem anh Khải có biết tại sao trên con đường này được coi như một đại lộ chính của thành phố ở giữa những sạp lớn nhỏ bán buôn toàn những loại sách lớn nhỏ mới củ ,coi như một món ăn tinh thần một nhu cầu cho đủ mọi giới từ bình dân tới người trí thức . Vậy mà ai lại khéo léo nghĩ ra cho dựng ngay cả 1 cái cầu tiêu đứng đó chễm chệ khai ình nhớp nhúa để con nhỏ cứ vừa chúi đầu lựa sách là cứ vừa đưa tay bịt mũi anh nhỉ ... Có lẻ anh sẽ trả lời với Thương rằng " sao Thương chậm tiêu thế ??? sách là nhu cầu cần thiết cho trí tuệ thì cái cầu tiêu đó là nhu cầu cần thiết cho cái bầu tâm sự của mọi người . Không có gì lạ khi một cái là lý tửơng mơ huyền ,thì một cái phải là rất ư thực tế bằng mùi vị ở kế bên chứ . Anh Khải còn nhớ không nhớ vết thẹo còn trên đầu gối Thương nè chẳng còn đau nữa . Nhưng sao tim của Thương lại nhức nhối khi nghĩ về anh . Thương vẫn chờ anh đó anh Khải ... Thương nghe anh gọi Thương rồi . Tay Thương đây anh Khải nắm cho chặt nhé ... Kéo Thương ra khỏi chiếc xe mây thần tiên này đi anh Khải ... Có anh ,Thương không thích đi lang thang nghịch mây nữa đâu ... Anh Khải anh cười với Thương đó phải không ... Mới đó sao anh Khải khóc vậy kìa ... Nước mắt của anh rơi trên mặt Thương này ... Anh Khải ơi ...... chị Xuân Thảo cu Bi ... thôi Thương đi anh nhé ..
-------------------
Đoạn kết
Con nhỏ nằm đó hôn mê 3 ngày rồi ... bác sĩ đã làm đủ mọi cách nhưng hy vọng thật mong manh ... Trái mìn không làm nát thân thể con nhỏ nhưng đủ sức đánh văng con nhỏ từ trên xe xuống đáy vực toàn những phiến đá chằng chịt lổ chổ ...Me gào khóc hối hận tại Me con nhỏ đâu muốn đi . Thế mà Me cứ bảo con lên thăm anh chị trên ấy rồi sẳn nghỉ ngơi lấy sức lại mới thi xong gầy xanh quá ... Nếu đừng báo cho con nhỏ biết chị Thủy Tiên đang chuyển dạ sinh em bé để con nhỏ vội về mà không đợi lấy vé máy bay ... Ra lấy xe đò đi cho lẹ thì đâu có ra nông nổi ...
Khải giam mình bên con nhỏ suốt 3 ngày nay ... giờ phút này thế giới chỉ còn sự sống chết của con nhỏ ... Anh có còn cần gì nữa ... mọi thứ chỉ còn là giả tạo những bức tường tôn giáo hệ lụy những oan trái của cuộc đời không còn là gì nữa ... chỉ còn lại tình yêu tinh khiết của em thánh nữ trong tôi ...
-Ngàn Thương ơiiiiiii !!!!
Đôi mắt con nhỏ đang mở ra nhìn anh vẫn sáng như ánh sao xẹt ngày nào ... bàn tay nhỏ bé lần tìm tay anh ... nụ cười nở chưa tròn nụ hoa
- Đừng Thương ạ đừng bỏ anh mà đi ...
Chuổi mân côi còn vướng lại trên tay ... Nhưng em đã khép mắt ngàn thu ...
Có chăng chỉ còn NGÀN THƯƠNG yêu dấu trong lòng ai .....
Hết
Chuyện # 10 viết xong ngày 24 tháng 01 năm 03 cuối năm âm lịch Nhâm Ngọ
Chiều .Thơ Bùi Giáng
Em ngó buổi chiều buồn có phải
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa
Những nhịp bước bên đường còn dội mãi
Vang về đâu không vọng lại hồi âm
Của réo rắt riêng một lần mãi mãi
Gió phương trời ù mộng giữa hoa tâm
Em hỏi mãi tuy biết lời đáp lại
Chẳng bao giờ thoả đáng giữa đời câm
Em ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm
Tho* Đinh Hùng
Khi Mới Nhớn .
Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy,
Làm học trò mắt sáng với môi tươi
Ta bước lên chân vẫn dạo bên người
Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ !
Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé
Phố phường cuộc sống mới lên hoa
Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa
Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp
Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp
Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Ôi tiếng nào vang bốn bức tường câm ?
Không khí nặng mơ hồ thầy với bạn
Ta lớn lên, bước đường không giới hạn
Có lẽ đâu kiềm giữ nổi tay người
Tuổi hoa hồng kiêu hãnh của ta ơi !
Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới
Ta ném bút dẫm lên sầu một buổi
Xa vở bài, mở rộng sách ham mê
Đã từng phen trèo cổng, bỏ trường về
Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn
Đời đổi mới từ ngày ta dấy loạn
Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương
Ta ra đi tìm lớp học thiên đường
Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc...
Ôi ! khoái lạc những giờ trốn học
Những bình minh xuân đẹp, những chiều thu !
Bao cảnh nước mây đằm thắm hẹn hò
Khi biếng gặp nhớ nhung pha màu áo
Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo
Còn nhớ ta chăng, tuổi trẻ tóc bay ?
Làm học trò nhưng không sách cầm tay
Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ
Riêng ta nhớ những trưa hè sắc đỏ
Đường hoàng lang nắng động lối đi quen
Nhìn bóng cây chen bóng mộng hư huyền
Ta đến đó lần đầu nghe rạo rực...
Thấy phảng phất hình đôi vai, bộ ngực
Làn môi tươi in một nét son hồng
Cặp má đào phơn phớt ánh phù dung
Đầu lả lướt mái tóc dài sóng gợn ?
Ta ngây ngất cả tấm thân vừa lớn
Bỗng rùng mình thở vội ánh dương qua
Tưởng hương thơm một da thịt đàn bà.
Và như vậy chúng ta cùng lớn
