Lá vỡ
Tiếng nhạc dập dìu để chuẫn bị cho một buổi dạ tiệc có khiêu vũ. Tiếng chào đón nhau phát xuất từ ngôi biệt thự rộng lớn và sang trọng tọa lạc trên con đường Duy Tân nổi tiếng thơ mộng, cũng không đủ phá tan đi được tiếng chuông ngân vang dồn dã của ngôi nhà thờ xa xa vọng lại, để chuẩn bị đón mừng đêm Chúa giáng sinh.
Không biết từ bao giờ Sài Gòn chẳng kể kẻ giàu nghèo, kẻ có đạo hay là người ngoại đạo, ai ai cũng náo nức rộn rã mừng vui trong đêm hôm nay. Các giai nhân tài tử dập dìu diện lên mình những bộ quần áo mới nhất, đúng mốt nhất để cùng nhau tụ tập trước chân chúa hài đồng, ở tất cả các nhà thờ lớn nhỏ trong thành phố chật ních. Họ có cầu nguyện gì không nhỉ?
Sau thánh lễ họ tìm đến những bạn bè và gia đình để cùng ăn uống vui chơi tận hưởng món ăn Tây trăm phần trăm. Gà rô-ti với bánh mì trét bơ sang trọng. Tráng miệng bằng chiếc bánh Noel hình khúc gỗ. Rồi tỏ thân tình bằng những món quà trao tay dể thương làm lưu niệm cho nhau.
Năm nay chị Cánh Hồng đặc biệt được ba là bác sĩ Tài Vương cho tổ chức mừng Giáng Sinh bằng một buổi tiệc thật lớn, và có phần dạ vũ nhân để thưởng chị vừa đậu xong mãnh bằng tú tài của Pháp. Thay vì chị đi du học bên Pháp, chị xin ba cho chị ở lại gần ba một thời gian, và rồi sau đó chị lại thi đậu vào trường đại học luật.
Hiện chị đang là sinh viên năm thứ nhất của trường. Là một cô gái đẹp, con nhà giàu, học giỏi và hiếu thảo, chị như một viên kim cương sáng chói của gia đình và của bạn bè.
Bữa tiệc đã bắt đầu khai mạc vào lúc nữa đêm, chị Cánh Hồng kiêu sa rực rỡ trong chiếc áo dạ hội dài chấm đất màu hồng nhung. Chị say sưa quay cuồng với những điệu khiêu vũ, rạng ngời niềm vui bên bạn bè thân quý của chị.
Khuôn mặt đẹp của chị không cần phải mất tiền nhiều cho son phấn. Làn da trắng hồng và nụ cười tươi khoe hàm răng khỏe mạnh, và đều đặn như những hạt ngọc trai óng ánh, với mái tóc bồng chau chuốt, cộng thêm đôi mắt to sáng như vì sao đêm. Chị đúng là hiện thân của một nữ hoàng trên các loài hoa như cái tên Cánh Hồng, mà ba đã chọn đặt cho chị.
Để trốn cảnh ồn ào Lá lẫn mình bỏ ra ngoài sân vườn. Lá đến ngồi bên chiếc ghế đá dưới gốc cây hoa sứ. Hương đêm quyện với cái lành lạnh của tháng 12, làm cho cô chùn đôi vai, nhưng cô vẫn cảm thấy dể chịu hơn là cái không khí ồn ào trong nhà. Ngước mắt Lá nhìn lên bầu trời lấp lánh đầy vì sao, cô tự nhủ có khi nào mình tìm thấy ngôi sao sáng trong chuyện “Ba Vua Đi Tìm Chúa Hài Đồng” của mấy ngàn năm trước hay chăng?
Dõi mắt thả hồn mình đi tìm vì sao ước mơ, Lá không biết dáng ngồi cô đơn mảnh khảnh của cô trong chiếc áo đầm dài, được may bằng vải voan mỏng, hai lớp màu trắng của chiếc áo, đã làm nổi bật mái tóc dài đông phương óng ả phủ trọn bờ vai gầy, đã đập vào mắt của Hoàng Thụy, khi anh vừa bước ra sân định tìm cho mình một chốn im lặng trong điếu thuốc.
Bước chân anh làm cô gái giật mình, và rồi cô lại nhìn anh. Hoàng Thụy chợt nhận ra đôi mắt to đen láy của cô rất giống Cánh Hồng, cô chủ nhân của buổi tiệc đêm nay.
- Xin lỗi cô, tôi có thể ngồi đây đốt điếu thuốc mà không làm phiền cô chứ?
Cô gái ngập ngừng đôi môi nhỏ, lí nhí câu trả lời:
- Dạ không sao, ông cứ tự nhiên.
Nhìn theo làn khói thuốc của mình vừa thả ra, Hoàng Thụy cố đánh tan sự lúng túng của cô gái bằng cách gợi chuyện:
- Tôi là Hoàng Thụy. Tôi trông cô có nét hao hao giống cô Cánh Hồng. Nếu tôi đoán không lầm thì có lẽ cô cũng có liên hệ thân thuộc với Cánh Hồng chứ?
Ừa, lại thêm một người nữa bảo cô giống chị Cánh Hồng. Nếu Lá giống chị Cánh Hồng nhưng sao cứ hễ hai chị em đứng chung với nhau, thì chị Cánh Hồng luôn luôn là điểm thu hút chính nổi bật giữa đám đông, còn cô chỉ luôn là Chiếc Lá mờ nhạt bên cạnh để tô điểm, và tạo thêm cho sự rực rỡ của Cánh Hồng mà thôi.
Lá thầm nghĩ trước khi trả lời Hoàng Thụy:
- Dạ, vậy Lá chào anh Hoàng Thụy. Tên em là Chiếc Lá, là em gái của chị Cánh Hồng ạ. Anh Hoàng Thụy chắc là bạn của chị Cánh Hồng?
- À không, tôi chỉ mới gặp cô Cánh Hồng lần đầu hôm nay. Em trai tôi là Hoàng Du, mới là bạn của Cánh Hồng. Tôi nghe nói họ là bạn học cùng trường và rất thân với nhau sau mấy năm gần đây.
- Ô, vậy anh là anh của anh Hoàng Du hả. Lá biết anh Hoàng Du mà anh gần như là người trong nhà của Lá bấy lâu nay rồi.
Sự giới thiệu quen biết nhau làm Lá trở nên cởi mở vô tư lự hơn. Hoàng Thụy thấy nụ cười của Lá thật thánh thiện, như thiên thần hiện ra trong đêm đón Chúa chào đời. Bất giác Hoàng Thụy thấy lòng mình xao xuyến rung động trước một vẽ đẹp thuần túy Á-đông mà anh vừa bắt gặp ở Lá.
Sau mấy năm du học, rồi Hoàng Thụy ở lại Thụy Sĩ làm việc cho tòa đại sứ Anh. Hoàng Thụy hầu như hoàn toàn không có dịp để tiếp xúc với người Á-đông, cho dù là người Tàu hay người Nhật chẳng hạn. Chứ đừng nói chi đến quen với một người con gái Việt Nam thuần túy. Hoàng Thụy sống và đã làm quen với cái nhìn và cách tiếp xúc của người Tây Phương, với những cô gái có mái tóc vàng, mắt xanh, mạnh mẽ, bạo dạn tự do và phóng khoáng.
Thậm chí nếu không có sự chống đối mãnh liệt của ông bà Hoàng Châu, ba mẹ của Hoàng Thụy, vì lý do anh là đứa con đầu lòng, thì anh đã lập gia đình với Jane, một cô gái Thụy Sĩ chính tông với mối tình đầu dị chủng, mà anh đã từng yêu say đắm một thời.
- Anh ở xa vừa mới về nước mấy hôm. Hoàng Du hay viết thơ kể về cô bạn Cánh Hồng, nhưng đến hôm nay anh mới có dịp biết mặt cả Cánh Hồng và thêm Chiếc Lá, là cô em gái nữa. Trời khuya rồi có lẽ Lá sẽ lạnh, hay để anh đưa Lá vào nhà cho đỡ lạnh nhé. Và còn để xem có ai đăng bản tìm anh và Lá bị mất tích không nào.
Cả hai cùng mỉm nhìn nhau cười sau lời nói khôi hài của Hoàng Thụy. Lá đùa đáp lại:
- Dạ anh. Có lẽ anh Hoàng Du sẽ đăng bản tìm anh, vì sợ anh bị mất tích. Chứ Lá thì không sao vì đây là nhà của Lá mà. Chị Cánh Hồng cũng biết Lá ít quen với sự ồn ào. Muốn tìm Lá chị sẽ biết ngay là Lá ở đâu để tìm thôi.
- A, vậy thì anh đang bị lạc cần người dẫn đi tìm tái xế của anh, để trả anh về lại cho ba má anh đây. Cô Lá có thể làm ơn giúp dẫn đi tìm giùm không? Vì không thì sẽ có người đứng đây khóc nhè đấy!
Lá bật cười khúc khích vì câu nói tinh nghịch của Hoàng Thụy, rồi nắm tay anh kéo đi thân mật:
- Mình vào đi thôi anh.
Bước vào nhà không khí như ấm hẳn và ban nhạc có lẽ trời đã khuya, nên chọn những bản nhạc khiêu vũ nhẹ. Bài Đêm Đông với tiếng hát Thái Thanh ngân dài thê thiết trong điệu vase. Hoàng Thụy chuyển tay nắm nhẹ tay Lá, anh nói nhỏ:
- Lá ra nhảy với anh bản này nhé.
- Í, Lá nhảy vase dở lắm. Lá sợ đạp chân anh.
- Không sao, miễn Lá biết bước đi căn bản là được rồi. Cứ để người tự nhiên thì anh dìu Lá theo bước chân anh.
Không để Lá lưỡng lự, Hoàng Thụy kéo Lá ra sàn nhảy. Người Lá nhẹ như chiếc lá, bước chân cô lướt nhanh, chiếc áo trắng và mái tóc tung bay theo điệu nhạc, chỉ còn thiếu đôi cánh mỏng, Hoàng Thụy sẽ gọi Lá là cô tiên trong chuyện cổ tích xa xưa.
- Anh Hoàng Thụy nhảy hay quá. Làm Cánh Hồng phục sát đấy. Vậy là Hoàng Du hết tự cho mình là người nhảy hay và đẹp nhất nữa rồi nhé.
Tiếng của Cánh Hồng vang lên khi nhạc vừa dứt. Hoàng Thụy dìu Lá ra khỏi sàn nhảy.
- Cánh Hồng đừng có khen quá lời. Vài ba vũ điệu anh không dám múa rìu qua mắt thợï đâu. Dù gì Hoàng Du mới là thầy dạy của anh đấy.
Ha ha ha ha .. Tiếng cười giòn tan của Cánh Hồng.
- Anh Hoàng Thụy thật khéo nói. Mà hình như anh và Lá đã tự làm quen với nhau rồi. Em không cần phải giới thiệu cho hai người với nhau có phải không nào?
- À, anh đi lạc may mà có cô Lá dẫn về, chứ không thì chắc giờ này còn đang ngơ ngẩn ở đâu rồi.
- Trời, anh Hoàng Thụy tếu thiệt. Thôi anh ra nhảy với Cánh Hồng bản cha-cha-cha này đi.
Suốt buổi dạ vũ đến lúc tàn cuộc, Hoàng Thụy không tìm thấy bóng dáng cô tiên Lá ở đâu nữa, mà trước mặt anh chỉ có Cánh Hồng rực rỡ với sắc hương.
Buổi sáng căn nhà không còn sự náo nhiệt ồn ào của đêm qua nữa. Có lẽ bác quản gia cùng chị Bảy, chị Ba đã phải thức đến sáng để dọn dẹp trong ngoài gọn gàng và ngăn nắp. Và trả lại căn nhà trở về với những ngày bình thường của nó. Lá bước xuống nhà trong không khí yên tịnh và êm vắng. Những cánh cửa sổ mở toang, đem cơn gió lành lạnh thổi nhẹ vào làm lay động các cánh màn. Một lọ hoa hồng đỏ thắm đặt trên mặt chiếc đàn piano, làm nổi bật màu đen bóng của cây đàn.
Hờ hững Lá gõ ngón tay lên phím đàn, để nghe vang dội tiếng kêu khô khốc vô nghĩa của tiếng đàn, phá tan cái lặng lẽ của buổi sáng. Vụt chạy Lá bỏ ra sân, đôi chân trần của cô đặt lên thảm cỏ còn ướt sương đêm. Cái lạnh làm Lá rùng mình, nhưng cô cứ mặc kệ và tiếp tục bước bừa lên cỏ.
- Lá, dậy sớm vậy con. Đêm qua con và chị Cánh Hồng có vui lắm không?
- Ba cũng dậy sớm quá. Thưa ba, đêm qua con vui lắm, nhưng vì thức khuya không quen nên con đã về phòng sớm.
Lá cúi đầu dấu sự ấp úng vì cô vừa nói dối với ông Vương Tài. Thật sự đêm qua Lá đã không ngủ được, mà thức gần hết đêm, để đem tâm hồn mình gởi vào bức tranh mà cô đang vẽ dở. Ông Vương Tài từ tốn nói với Lá:
- A, ba vừa mới ở nhà thương về vì có một ca đỡ khó, mà ba phải mổ để lấy em bé ra. May mà kịp thời cứu được cả mẹ lẫn con, rồi quá giấc ba ngủ không được. Hôm nay phòng mạch đóng cửa, ba thư thả ra đây hít thở khí ban mai. Còn con và chị Cánh Hồng dự định sẽ làm gì cho hết ngày hôm nay.
- Hôm nay ngày giỗ mẹ, con định sẽ đi thăm mộ mẹ, sau khi đi lễ sáng về hôm nay thưa ba.
- Vậy là Lá của ba hôm nay sinh nhật 18 rồi phải không con? Ba tệ quá mười mấy năm nay ba chẳng bao giờ muốn nhắc tới ngày sinh nhật của con, vì sinh nhật của con cũng là ngày giổ mẹ của con. Lá ngồi xuống đây ba kể về mẹ cho con nghe.
- Dạ, thưa ba con ngồi.
Dưới gốc mận dáng Lá mong manh, gương mặt trái xoan, mái tóc dài buông lơi bờ vai gầy, đôi cánh tay thon thả với bàn tay nhỏ bé, những ngón thon mềm xanh xao và yếu đuối như luôn cần một sự che chở thương yêu. Lá giống như một hiện thân của Hương Quỳnh, người vợ thủy chung quá cố của ông. Ông Vương Tài đưa tẩu thuốc lên môi rít mạnh một hơi, qua làn khói thuốc ông bắt đầu câu chuyện.
- Gia đình ta tính theo gia phả con biết đó. Ông nội con là đời thứ ba làm quan chánh phẩm với triều đình. Cha truyền con nối, tiếng tăm danh giá cả một tỉnh cao bằng lạng sơn miền Bắc ngày trước. Nhà ông nội có sáu người con với dòng chánh thất. Ba người con với dòng thứ. Bà nội sinh được sáu người con, nhưng duy chỉ có ba là con trai trưởng, còn năm người sau đều là con gái cả. Ngày xưa họ cho đó là hiếm muộn, vì vậy ông nội con mới lấy thêm vợ thứ để tìm con trai. Dòng thứ ông nội con lại có thêm hai người con trai và một người con gái. Ngưng lời ông Vương Tài chậm rãi phập phồng hơi thuốc qua chiếc tẩu,nhìn Lá nâng bình trà cổ đời Khang Hi rót vào chiếc chén nhỏ tí mời cha , màu trà vàng óng như mật ong, mùi hương sen được ướp với trà xộc vào mũi Lá thật sảng khoái. Lá biết rằng chén trà bé ti kia đắng như chén thuốc , chỉ cần một giọt thấm vào lưỡi cô sẽ cảm giác được mùi vị đậm đặc của trà làm cô nhăn mặt ngay . Chiêu một ngụm trà giọng ông Vương Tài lại vang lên:
- Là con trai trưởng lại là dòng chánh thất, cho nên ba được nuông chìu trọng vọng ngay từ lúc bé. Lại nữa nhờ ảnh hưởng nhiều vào cái uyển chuyển khôn khéo của bà nội, cộng với oai quyền chính trực của ông nội, ba lớn lên nổi tiếng là đứa trẻ thông minh, thể chất mạnh mẽ và hoạt bát. Ông nội con hài lòng lắm và nuôi biết bao kỳ vọng vào ba. Nhà ta ba đời chỉ biết làm quan ăn bổng lộc triều đình, nên đến đời của ba, ông nội con muốn ba làm rạng danh nhà bằng cách khác. Hoài bão của ông nội là muốn ba sau này học nghành y khoa để trở thành một vị bác sĩ giỏi. Theo ông nội làm bác sĩ thì ba đem lại phước đức và danh giá cho dòng họ không ít, và lại vừa được trọng vọng, vừa đi cứu người. Thế mà ba thì lại không nghĩ như vậy, mà chỉ ham mê về nghệ thuật. Từ nhỏ ba đã có hoa tay, ba nổi tiếng vẽ rất đẹp. Ông nội không thích cho mấy, nhưng vì có bà nội che chở, vả lại ba luôn là học sinh xuất sắc của trường từ năm này đến năm khác, cho nên ba muốn làm gì thì làm. Ông nội cũng nhắm mắt bỏ qua. Ông nội đâu biết vì vậy mà sau này hậu quả đưa đến độ ông không lường được, vì sự cứng đầu của ba. Học mãi đến năm ba đậu được cái bằng tú tài học sinh ưu tú, thì lúc đó ông nội con là người hả hê nhất. Tiệc tùng khoản đãi ăn mừng kéo dài đến cả mấy ngày, và nếu không gặp mẹ con thì có lẽ cuộc đời ba sẽ theo như ý nguyện của ông nội con rồi.
- Mẹ của con đẹp lắm phải không ba?
Lá cắt ngay lời ông Vương Tài bằng câu hỏi mà cô thắc mắc bấy lây nay. Vì Lá chỉ nghe các cô chú nói đến mẹ một vài lần mà thôi. Còn tuyệt đối cô chưa bao giờ hình dung được về mẹ mình ra sao cả. Ngay cả đến một bức hình về mẹ cô cũng không được thấy. Vì ông Vương Tài không để lại một di tích hay nhắc nhỡ điều gì về mẹ của Lá cho cô nghe.
Nhìn Lá trong khoảng khắc ông Vương Tài lên tiếng :
- Lá giống mẹ như tạc. Mẹ con cũng có mái tóc dài như Lá, nhưng tóc mẹ dài đến gót chân, đen mượt và dày thược như dòng suối huyền. Lúc mẹ chết ba phải ngồi canh xác mẹ đến khi liệm, vì sợ có người cắt trộm mái tóc của mẹ. Nhưng ba sẽ kể cho Lá nghe về chuyện của ba mẹ bây giờ đây. Buổi sáng còn chút sương Lá khoác áo đỡ của ba đây kẻo lạnh con ạ.
- Vâng, cám ơn ba.
Đỡ chiếc áo khoát của ông Vương Tài khoác vào người Lá, im lặng cô ngồi nghe tiếp câu chuyện:
- Mùa hè năm đó thi đỗ xong, ông nội cho phép ba ra Hà Nội sớm hơn mọi năm. Phần để vui chơi, phần để ba chuẩn bị vào đại học về ngành y khoa ra làm đốc-tờ sau này. Định mệnh đã sắp đắt cho ba gặp mẹ ở đây. Một buổi chiều đi rong chơi với chúng bạn ở hồ Hoàn Kiếm, về nhà thì trời bổng đổ cơn mưa. Bất chợt không báo trước cho nên ba vội vã tìm nơi trú mưa, vì đi chơi con trai ai lại đem theo áo mưa lỉnh kỉnh. Bên đường ba thấy có một cửa hiệu, ba tạt vào đứng dưới mái hiên trú đỡ. Tưởng mưa sẽ như cơn mưa hạ, kéo đến nhanh nhưng cũng chóng tạnh. Nào ngờ cơn mưa lại trở thành dai dẳng, đứng nhìn những chiếc bong bóng phập phồng dưới đường, ba chán nản định phóng đại đội mưa về.
- Thế rồi vô tình ánh mắt ba chạm phải một hình ảnh rất đẹp. Trong tiệm bên quầy sách đằng sau chiếc tủ kính, có đầy những chai hủ thủy tinh đựng bánh kẹo được sắp xếp ngăn nắp mời gọi. Cô thiếu nữ trạc đôi tám có mắt đen như cuốn hút hồn người, và cặp mắt đó đã nhốt hồn ba ngay cái nhìn đầu tiên đó. Để làm quen mỗi ngày ba tìm cách ghé tiệm khi thì chỉ để mua có mỗi một con tem dán thư. Tình yêu của cậu sinh viên và cô hàng xách nảy nở từ đó.
- Thật ra hàng xách đó là của gia đình, mẹ con chỉ đứng trông hàng phụ giúp bà ngoại con những khi rãnh rỗi, hoặc vào mùa hè mà thôi. Đương nhiên khi tình yêu đậm đà, ba đã không giấu diếm đòi cưới ngay mẹ con. Nếu đem gia thế ra thì gia đình mẹ con không có gì chống đối, mà phải nói còn hãnh diện nếu được làm sui gia với gia đình ba. Nhưng ông nội con thì đời nào đường đường là nhà quan danh giá, ai lại đi sui gia với dân thấp kém buôn bán hàng xén thế kia.
- Dù ông ngoại con có là công chức cho Tây thì cũng chỉ là Tây quèn, ông thông ông ký là cùng, đũa gỗ mà trèo mâm son. Trận chiến bùng nổ giữa ông nội và ba, không ai chịu nhường ai. Ông nội đòi từ ba nếu ba cãi lời. Là con cưng công tử từ nhỏ muốn gì được đó, đây là lần đầu tiên gặp sự giận dữ của ông nội. Ba cũng không vừa gì, phản kháng lại bằng cách thay vì thi vào trường y khoa, ba thi đậu vào trường nghệ thuật, và được cả học bổng về vẽ. Tức giận và thất vọng ông nội từ ba và cấm cửa không cho ba về nhà, đòi xóa tên ba trong gia phả. Bà nội khóc hết nước mắt nhìn chồng và con cấu xé nhau. Ba tuổi trẻ háo thắng vênh vang thề sẽ không nhờ vả hay quay về nơi thờ tự một ngày nào nữa.
- Mẹ con biết chuyện và mấy lần cự tuyệt tình yêu của ba, để ba không mang tội bất hiếu, nhưng ý chí của ba đã quyết và vì thấy ba có chí khí, thêm vì tình yêu của ba dành cho mẹ con quá nặng, ông bà ngoại con đành chấp thuận để ba mẹ thành vợ chồng. Ba vẫn tiếp tục theo đuổi học nghành vẽ của mình. Mẹ con được ông bà ngoại tạo cho một chỗ bán xách, bán xén thêm gần trường của ba, để phụ nuôi ba ăn học. Buôn bán một ngày có biết bao nhiêu trai tráng đến để thả lời ong bướm chọc ghẹo hay si tình, nhưng mẹ con vẫn một dạ thủy chung, không một lần lã lơi liếc mắt với ai cả.
Đỡ chiếc áo khoát của ông Vương Tài khoác vào người Lá, im lặng cô ngồi nghe tiếp câu chuyện:
- Mùa hè năm đó thi đỗ xong, ông nội cho phép ba ra Hà Nội sớm hơn mọi năm. Phần để vui chơi, phần để ba chuẩn bị vào đại học về ngành y khoa ra làm đốc-tờ sau này. Định mệnh đã sắp đắt cho ba gặp mẹ ở đây. Một buổi chiều đi rong chơi với chúng bạn ở hồ Hoàn Kiếm, về nhà thì trời bổng đổ cơn mưa. Bất chợt không báo trước cho nên ba vội vã tìm nơi trú mưa, vì đi chơi con trai ai lại đem theo áo mưa lỉnh kỉnh. Bên đường ba thấy có một cửa hiệu, ba tạt vào đứng dưới mái hiên trú đỡ. Tưởng mưa sẽ như cơn mưa hạ, kéo đến nhanh nhưng cũng chóng tạnh. Nào ngờ cơn mưa lại trở thành dai dẳng, đứng nhìn những chiếc bong bóng phập phồng dưới đường, ba chán nản định phóng đại đội mưa về.
- Thế rồi vô tình ánh mắt ba chạm phải một hình ảnh rất đẹp. Trong tiệm bên quầy sách đằng sau chiếc tủ kính, có đầy những chai hủ thủy tinh đựng bánh kẹo được sắp xếp ngăn nắp mời gọi. Cô thiếu nữ trạc đôi tám có mắt đen như cuốn hút hồn người, và cặp mắt đó đã nhốt hồn ba ngay cái nhìn đầu tiên đó. Để làm quen mỗi ngày ba tìm cách ghé tiệm khi thì chỉ để mua có mỗi một con tem dán thư. Tình yêu của cậu sinh viên và cô hàng xách nảy nở từ đó.
- Thật ra hàng xách đó là của gia đình, mẹ con chỉ đứng trông hàng phụ giúp bà ngoại con những khi rãnh rỗi, hoặc vào mùa hè mà thôi. Đương nhiên khi tình yêu đậm đà, ba đã không giấu diếm đòi cưới ngay mẹ con. Nếu đem gia thế ra thì gia đình mẹ con không có gì chống đối, mà phải nói còn hãnh diện nếu được làm sui gia với gia đình ba. Nhưng ông nội con thì đời nào đường đường là nhà quan danh giá, ai lại đi sui gia với dân thấp kém buôn bán hàng xén thế kia.
- Dù ông ngoại con có là công chức cho Tây thì cũng chỉ là Tây quèn, ông thông ông ký là cùng, đũa gỗ mà trèo mâm son. Trận chiến bùng nổ giữa ông nội và ba, không ai chịu nhường ai. Ông nội đòi từ ba nếu ba cãi lời. Là con cưng công tử từ nhỏ muốn gì được đó, đây là lần đầu tiên gặp sự giận dữ của ông nội. Ba cũng không vừa gì, phản kháng lại bằng cách thay vì thi vào trường y khoa, ba thi đậu vào trường nghệ thuật, và được cả học bổng về vẽ. Tức giận và thất vọng ông nội từ ba và cấm cửa không cho ba về nhà, đòi xóa tên ba trong gia phả. Bà nội khóc hết nước mắt nhìn chồng và con cấu xé nhau. Ba tuổi trẻ háo thắng vênh vang thề sẽ không nhờ vả hay quay về nơi thờ tự một ngày nào nữa.
- Mẹ con biết chuyện và mấy lần cự tuyệt tình yêu của ba, để ba không mang tội bất hiếu, nhưng ý chí của ba đã quyết và vì thấy ba có chí khí, thêm vì tình yêu của ba dành cho mẹ con quá nặng, ông bà ngoại con đành chấp thuận để ba mẹ thành vợ chồng. Ba vẫn tiếp tục theo đuổi học nghành vẽ của mình. Mẹ con được ông bà ngoại tạo cho một chỗ bán xách, bán xén thêm gần trường của ba, để phụ nuôi ba ăn học. Buôn bán một ngày có biết bao nhiêu trai tráng đến để thả lời ong bướm chọc ghẹo hay si tình, nhưng mẹ con vẫn một dạ thủy chung, không một lần lả lơi liếc mắt với ai cả.
Đến đây họ nghe bước chân chị Ba rụt rè tiến lại xin phép được châm lại bình trà mới cho nóng, làm cắt ngang lời kể của ông Vương Tài. Lá và ông im lặng chờ cho chị Ba làm xong công việc rồi rút lui trả lại sự yên lặng của khu vườn, chỉ có tiếng chân bước xa của chị Ba đạp lên chiếc lá khô vừa rơi xuống của cơn gió vang lên, làm giật mình con chim đang ngủ trên cây vụt vổ cánh bay đi.
- Ba và mẹ sống rất hạnh phúc. Về vật chất thì nhờ vào cửa hàng của mẹ con, về học hành thì ba đã có học bỗng. Phần bà nội vẫn lén lút ông nội ra vào quà bánh, gạo thóc cho ba. Cuộc sống không có gì là khổ nên ba vẫn như người còn cỡi trên ngựa. Tự ái và kiêu hãnh nhất định một lần bước chân về thăm nhà và ông nội. Thấm thoát năm 1953, ba ra trường với cái bằng cao học kỹ thuật, mẹ con cũng sinh đứa con đầu lòng. Ba và mẹ chọn tên con gái đầu lòng của mình đặt là Cánh Hồng, vì mẹ con là Hương Quỳnh cao quý mong manh, thì Cánh Hồng là tượng trưng của sự kiêu sa đài các và của tình yêu. Cánh Hồng là tình yêu của muôn đời, muôn vẻ, và là tình yêu mạnh mẽ của ba và mẹ kết hợp lại.
- Nhưng cuộc đời không phải nào cũng an lành. Sanh chị Cánh Hồng con ra độ một tháng, thì bà nội đến báo tin rằng nội con được chuyển vào Huế làm việc. Cho nên ông nội sẽ đem hết gia đình và thân quyến của mình vào Huế, như vậy thì bà nội sẽ xa ba. Đó là điều bà nội không muốn. Bà nội khóc lóc năn nỉ ba dẫn mẹ con và chị Cánh Hồng con về lạy ông nội mà xin lỗi. Có như thế bà nội còn có cơ hội thăm viếng ba. Nhưng ba một mực khăng khăng từ chối, để bà nội con chỉ biết gạt nước mắt mà đi về. Nghĩ lại ba thật là một đứa con bất hiếu.
- Ra trường, cuộc sống của ba cũng vẫn còn lệ thuộc vào việc buôn bán của mẹ. Vì ngoài may mắn được nhận vào làm thầy giáo dạy các học sinh vẽ vỡ lòng của trường, với số lương hàm thụ ít ỏi. Tranh của ba vẽ thì chẳng có cặp mắt nghệ thuật nào đáng nói để đủ biết thưởng thức và khen ngợi mà mua. Hà Nội năm đó phải nói là rất thịnh vượng. Bề ngoài Hà Nội đẹp như một cô gái ăn chơi diêm dúa, được người ta chưng diện làm đẹp cho nó bằng đủ mọi cách, để moi tiền các vương tôn công tử thừa tiền lắm bạc thích đi tìm mới lạ, để hưởng thụ như không có ngày mai, để che dấu bên trong lòng của Hà Nội thật sự mà người ta ai ai cũng nơm nớp lo sợ. Phong trào việt minh chống Pháp cuộc chiến này cũng đang cao độ, không kém mức độ ăn chơi của thành phố Hà Nội lúc bấy giờ. Ở giữa sự giao thời nóng và lạnh này, thì nghệ thuật của ba là thứ vứt sọt rác. Bất trí và bất mãn ba trở nên vô lý, bắt bẻ trịnh thượng với mẹ con hơn. Tội nghiệp mẹ con, vậy mà mẹ con vẫn một lòng chịu đựng vì chồng con mà không hé răng một lời than van.
- Rồi cuộc chiến bùng nổ Tây thua hiệp định Genéve ký kết đất nước chia đôi năm 1954. Bắc Nam ngăn cách bởi con sông Bến Hải và chiếc cầu Hiền Lương. Ba đã từng ở trong giới sinh viên và ông nội con thuộc hàng điền chủ quan quyền, biết mình sẽ khốn khó với chế độ cộng sản nếu ở lại. Cho nên trên chuyến hạm đội cuối cùng chở một triệu dân miền Bắc từ bỏ quê cha đất tổ di cư vào Nam, ba, chị Cánh Hồng và mẹ con đã cùng các bác, các dì ra đi. Lúc đó mẹ con đang có mang thai con gần ngày sinh. Ông bà ngoại con ở lại vì sợ bỏ mồ mả tổ tiên cô quạnh.
- Vào Nam mẹ con như cây quý đem trồng đất lạ. Phần nhớ quê nhà, phần nhớ ông bà ngoại, phần thì có mang con. Mẹ con cứ ôm sầu càng ngày càng héo hắt. Ba thì cũng chẳng giúp đỡ được gì cho mẹ con, ngoài kiếm được chân thư ký giữ sổ sách cho một hãng buôn. Chân ướt chân ráo chưa ổn định thì mẹ con chuyển dạ sinh con. Có lẽ mang tâm bệnh nên cơ thể của mẹ con càng yếu đuối hơn. Mẹ con chịu đựng cơn đau chuyển dạ đến một ngày, một đêm. Để rồi trong cơn đau đớn các bác sĩ mới khám phá ra mẹ sinh con khó, chỉ vì con bị nhau quấn. Nếu muốn cứu thì chỉ có thể cứu một trong hai người. Lúc đó chỉ có cách là phải ký trên giấy tờ để chọn một trong hai.
- Kiệt sức mẹ con bắt ba phải chấp nhận cứu con mà bỏ mẹ đi. Ca mổ bắt đầu con ra đời, mẹ con bị băng huyết ra đi trong hôn mê. Nếu không có tiếng khóc của con, ba tưởng mình sẽ chẳng còn gì để sống trên cõi đời này nữa. Tên con là Chiếc Lá bởi vì lúc đó ngoài Hương Quỳnh đã bỏ đi mãi mãi, và Cánh Hồng thương yêu, và con chỉ là Chiếc Lá điểm tựa phải có chen vào lu mờ trong lòng ba. Tha lỗi cho ba, Lá nhé.
Mắt Lá nhạt nhòa những giọt nước mắt hòa với nắng sớm mai, như những hạt thủy tinh nhỏ xuống thánh thót, lẩn vào giọt sương đêm chưa tan trên thảm cỏ dưới chân Lá.
- Có phải vì mất mẹ cho nên ba mới trở thành vị bác sĩ sản khoa ngày nay không ba?
Gạt nước mắt Lá hỏi ông Vương Tài. Đưa chiếc khăn tay cho Lá lau nước mắt, vuốt những cọng tóc lòa xòa trên mặt con gái. Ông Vương Tài chậm rãi nói:
- Con nói đúng. Sau khi mẹ con mất, ba cứ ân hận mãi vì nghĩ rằng nếu trước kia nghe lời ông nội đi học y khoa, và nếu có tiền thì chẳng những mẹ con được săn sóc kỷ hơn, mà ba có thể tự mình cứu lấy mẹ. Nhưng mọi sự đã muộn, ba không thể thay đổi được dĩ vãng, mà chỉ có thể hy vọng vào tương lai. Thế là ba đem đốt hết tất cả hình ảnh và kỷ vật nào, có những gì có thể nhắc ba về hạnh phúc đã qua của mình và Hương Quỳnh, mẹ con. Hành trang của ba gói gém vỏn vẹn có chị Cánh Hồng và con tìm về ông nội lại tạ xin tha thứ. Lúc đầu ông nội con giận lắm và quay mặt hất hủi ba, nhưng bà nội khóc lóc tỉ tê than van rằng nào là hổ dữ ai nỡ ăn thịt con, đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại. Huống hồ ba là dòng máu chánh thống, là đích tôn trưởng nam, ai có thể thay đổi được điều đó.
- Mặt mũi nào nhà họ Vương có thể bỏ ba và hai đứa con dại mồ côi mẹ đi lang thang nhà người. Mềm lòng trước sự khóc lóc của bà nội và thương cảm cho hai cô nhi, dù gì cũng là cháu nội của ông. Ông nội tha thứ và trao hết quyền hạn của người trưởng nam trong gia đình lại cho ba. Phần ba thì ba dốc lòng đoạt được mảnh bằng đốc-tờ chuyên khoa về sản phụ, và nguyện tâm sẽ chẳng từ chối săn sóc một ai, dù giàu hay nghèo mà đang trong cơn khó nạn.
- Hôm nay Lá 18 tuổi. 18 năm ba vẫn ôm hình ảnh của mẹ con trong tim, để hiểu rằng trên đời này, dù nam hay nữ thì tình yêu chỉ có thể trao nhau một lần và chỉ một lần duy nhất, nếu đó là tình yêu thật sự từ trái tim của mình. Vì vậy cô Thoa người đi bên cạnh cuộc đời ba mười mấy năm nay, cũng chỉ biết chấp nhận cho đi mà không bao giờ đòi hỏi phải được nhận lại.
- Vâng thưa ba, như vậy là cô Thoa cũng là người biết yêu bằng cả con tim của mình hả ba?
Nhìn ánh mắt trong veo gợi buồn của Lá, ông Vương Tài đánh trống lảng tránh câu trả lời bằng:
- Nắng lên cao rồi. Lá vào nhà còn sửa soạn đi lễ, xong rồi về nhà ba cha con mình đi thăm mộ mẹ con. Rồi ba sẽ bàn với chị Cánh Hồng làm bữa tiệc gia đình mừng sinh nhật 18 của Lá và ăn mừng ngày Chúa giáng sinh chứ.
- Dạ, vậy con xin phép ba, con đi sữa soạn. Ba cũng đi nghỉ một chút vì đêm qua ba đâu có ngủ. Có gì khi về nhà, con sẽ đợi ba rồi mình đi mộ mẹ.
Nắng nhảy múa theo bước chân trần của Lá vào nhà.
Lễ tan đã lâu nhưng Lá vẫn chưa về nhà vội, cô đến bên hang đá nhìn hình ảnh Chúa hài đồng sinh ra nghèo khổ trên máng lừa với lòng thành kính. Lá quỳ xuống cầu xin Chúa ban ơn phước lành cho từng thân quyến của mình. Câu chuyện ba kể sáng nay vẫn còn đọng trong lòng Lá, không ngăn chặn niềm xúc động, cô đã khóc dưới chân Chúa. Lá không biết ở gần đó có một người đang nao núng nhìn Lá khóc.
- Lá đừng khóc nhiều mà có hại cho sức khỏe.
- Trời ơi! Anh Hoàng Thụy!
Lá sửng sốt kêu lên vì Hoàng Thụy đã đứng gần cô từ hồi nào, mà cô không hay. Anh đã thấy Lá khóc thật là xấu hổ. Không để Lá nói thêm tiếng nào nữa, Hoàng Thụy trao cho Lá chiếc khăn tay rồi bảo:
- Lá đứng đây đã lâu rồi. Nếu Lá có thể, anh xin phép được đưa Lá về nhà hay đi đâu tùy ý em. Chúc mừng ngày sinh nhật của Lá.
- Ô, sao anh Hoàng Thụy biết ngày sinh nhật của Lá vậy?
Ngạc nhiên vừa chậm nước mắt, Lá vừa hỏi. Hoàng Thụy đùa:
- À tại anh có tài bấm độn Lá tin không? Nói chứ, anh biết sinh nhật Lá là vì hồi nãy Cánh Hồng gọi sang nhà anh tìm Hoàng Du, và rủ Hoàng Du với anh đi tìm mua quà, và đặt bánh mừng sinh nhật Lá hôm nay. Khi đến nhà em thì biết được Lá đi lễ chưa về. Sẵn xe, Cánh Hồng cho biết Lá thường đi lễ ở đây, anh chạy ra tìm, để bắt gặp có người ta đang khóc.
Lá xấu hổ cúi mặt cười e thẹn:
- Anh Hoàng Thụy lại chọc Lá.
- Thôi anh không chọc Lá nữa nếu Lá hứa là không khóc và kể cho anh nghe tâm sự của Lá khi nào em thích. Còn bây giờ Lá muốn gì thì anh xin tình nguyện làm người cho Lá sai khiến hôm nay.
Chới với với nụ cười trên khuôn mặt rất là đàn ông điển trai của Hoàng Thụy, mà bây giờ Lá mới nhìn thấy. Lá nói khẻ:
- Lá không dám đâu, nhưng anh Hoàng Thụy có thể đưa Lá về nhà trước, vì Lá có hẹn với ba là sẽ cùng ba và chị Cánh Hồng đi thăm mộ mẹ.
- Được rồi nếu không gì bất tiện, anh đưa Lá về nhà. Anh sẽ bàn với Cánh Hồng và Hoàng Du về chương trình. Mình còn cả một buổi chiều và tối nay nữa mà.
- Vậy anh chở Lá về đi anh.
Theo Hoàng Thụy bước ra xe, bàn tay Lá nhỏ bé nằm trong tay Hoàng Thụy, anh thấy thương yêu ngập hồn. Sinh nhật năm nay của Lá theo ý muốn của ông Vương Tài, là nên tổ chức trong vòng thân mật, nhưng không để kém phần trang trọng. Bữa tiệc được dọn lên với những món ăn hấp dẫn gồm có, chả giò khai vị trước khi ăn món súp vi cá, rồi đến món chính là thỏ hầm rượu vang đỏ ăn với bánh mì bơ. Thêm vào một món ăn kèm là nấm đông cô xào với hải sâm, cuối cùng là món cơm chiên dương châu.
Tất cả những món ăn đều do chính tay cô Thoa trổ tài nấu và chọn thực đơn. Phần thực khách đến thì cũng đúng theo ý nghĩ thân mật như gia đình chỉ gồm có ông Vương Tài, cô Thoa, chị Cánh Hồng, anh em Hoàng Du và Hoàng Thụy. Sau khi ăn xong mọi người chuyển sang phòng khách, để chờ đến phần cắt bánh thổi nến, và chúc mừng cho Lá. Ông Vương Tài nâng ly rượu, nhìn mọi người với giọng trầm ấm. Ông nói:
- Hôm nay sinh nhất 18 của Lá. Ba chúc mừng Lá những gì đẹp đẽ nhất, hoa mộng nhất của ước mơ sẽ đong đầy tuổi 18 con gái của con. Chúc mừng con gái của ba, nào ta cùng nâng ly.
Chờ mọi người cùng nâng ly uống cạn, ông Vương Tài tiếp tục:
- Và hôm nay nhân buổi họp mặt này, ba muốn chia sẻ với các con một niềm vui của ba, là cô Thoa đã chấp nhận lời cầu hôn của ba kể từ ngày hôm nay. Cô sẽ là người trong gia đình mình, ba mong các con đều vui vẻ và chia sẻ niềm vui này cùng với ba.
- Ô, ba ơi thật là bất ngờ. Con xin chúc mừng cô Thoa và ba.
Miệng nói Lá chạy lại ôm chầm lấy cô Thoa, lúc đó cô Thoa đang đứng cúi mặt e thẹn như con gái mới lớn lên bên ông Vương Tài. Một thoáng suy nghĩ Lá chợt hiểu tại sao sáng nay ba kể chuyện về mẹ cho Lá nghe. Vâng, 18 năm rồi đã đến lúc ba cũng cần phải xếp lại hình bóng của mẹ vào đáy kỷ niệm, để ba không có quyền ích kỷ với hình bóng hiện hữu ân cần của cô Thoa trong mười mấy năm nay. Cũng như Lá mười mấy năm nay lặng lẽ đây là sinh nhật đầu tiên trong đời mà cô thấy thế nào là hạnh phúc.
18 ngọn nến được thắp lên trên ổ bánh, những khuôn mặt thân yêu lung linh quanh mình, ánh mắt Lá chạm vào đôi mắt Hoàng Thụy đang nhìn cô mỉm cười ấm áp. Lá thổi tắt ngọn nến với ước mơ của mình.
Buổi chiều còn in dấu, nắng vàng nhạt trên hàng cây dài đổ bóng mát. Con đường Duy Tân êm ả tình tự đã từng in bao dấu chân nhân tình đi qua. Những hàng cây dài nếu ai để ý sẽ thấy ở trên cây ngoài lớp vỏ xù xì của nó, trên đó còn có biết bao những dấu khắc ghi của tình yêu hay tình hận để lại ngang dọc ở thân cây.
Với tháng ngày đi qua con đường vẫn nằm đó như đón chờ người đi người đến, có khi chỉ một lần ghé qua rồi không trở lại bao giờ. Những hàng cây hai bên đường cũng chẳng thay đổi, có chăng là tiếng lao xao của Lá để nghe mình già đi thêm chút tuổi, với hai mùa lá xanh, lá vàng đua nhau thay đổi, để rồi lại cứ lặng im đứng đó tiếp tục làm nhân chứng cho những chuyện tình.
Lá vẫn thích lang thang một mình đi trên con đường này từ nhà đến nhà thờ. Có khi vào buổi sáng khi sương mai còn đọng trên cành lá, xe cộ còn vắng người qua lại, để cô có nghe được tiếng chim hót buổi bình minh. Có khi vào những buổi trưa nắng gắt, để cô chỉ nghe được tiếng khuya mộc mạc của đôi guốc gỗ đưa cô từ nhà đến trường, để thương ơi những vòm cây đổ bóng mát. Lâu lâu thả cơn gió nhẹ đủ làm tung tà áo ai như cánh bướm lẩn khuất chập chờn. Hay là những buổi chiều vàng nắng nhạt giăng như giãi lụa trên ngọn cây, đưa hồn Lá về nhớ thương đong đầy.
Hơn 2 năm rồi kể từ tháng tư năm ấy, Hoàng Thụy sau chuyến đi công tác nước ngoài, vì anh là ngoại giao cho tòa đại sứ Anh Quốc, anh đã không đúng hẹn trở về để cùng Lá lo chuyện thành hôn. Hay nói đúng hơn là anh không thể trở về được thành phố này của Lá nữa. Tất cả đã thay đổi từ dạo ấy. Thành phố đổi chủ đổi tên. Căn nhà Lá lớn lên với thời thơ ấu, đã trở thành xưởng may xuất nhập khẩu. Ba vì là một bác sĩ giỏi cho nên họ chỉ bắt ba hiến căn nhà mà không đuổi ba và cả gia đình đi kinh tế mới. Và còn cho một ân huệ là dồn cả nhà ba và cô Thoa trong một căn phòng của chị Ba ngày xưa. Căn phòng đủ rộng để Lá có thể dựng miếng ván lên ngăn ra với ba.
Ba buồn lắm và người già hẳn đi, không buồn làm sao được. Khi mỗi ngày ba cứ phải đi ra, đi vào ngay chính căn nhà của mình tạo nên, mà lại cứ phải như người ở đậu. Đi ra đi vào một bước là bị những con người lạ mặt dò xét, xoi mói từng cử chỉ. Căn phòng thì tù túng ẩn khuất. Nếu không có tình yêu của cô Thoa bên ba, lúc này Lá không biết ba sẽ làm sao để chống đỡ cái cảnh tủi nhục.
Còn Lá để tránh cảnh bắt bớ đi thủy lợi đào kinh, hốt sình, hay bị gia nhập vào đoàn thanh niên xung phong. Ba phải lập mưu bảo Lá giả điên, giả khùng. Lá làm một con người khù khờ như người mắc bịnh tâm thần. Lá đành bỏ dở việc học, chỉ còn biết quanh quần trong căn phòng nhỏ của mình, ngồi nhìn trời qua khung cửa sổ, rồi vẽ tranh. Khi biết Lá có hoa tay về vẽ thì ba khẽ thở dài nói:
- Lá mang hình ảnh mẹ, nhưng hưởng trọn máu nghệ thuật của ba. Ngày xưa ba không trọn được ước mơ của mình trở thành họa sĩ nỗi tiếng, để rồi có ngày đốt hết tranh cọ, và thề suốt đời không đụng đến. Thế mà ba không thể chặn dòng máu của mình, để nó tiếp nối lưu truyền trở về trong con. Lá vẽ đẹp lắm, tuy nó đơn sơ nhưng truyền thần. Rất tiếc là trong hoàn cảnh này, bây giờ chính ba cũng không thể giúp con đi trọn vẹn con đường ước mơ của ba ngày xưa nữa rồi.
Ba và cô Thoa chảng thể giúp Lá được gì, bây giờ ngoài việc âm thầm giúp Lá có nét vẽ ngày sắc sảo hơn và điêu luyện hơn. Hay giúp cho Lá đóng trọn vai trò dở điên dở tỉnh đi lang thang một mình như buổi chiều hôm nay.
Trong cảnh đổi thay này, chỉ có chị Cánh Hồng là người may mắn thoát được, vì chị đi du học nước ngoài với ước mơ là trở thành vị bác sĩ như ba. Còn nhớ mối tình của Lá và Hoàng Thụy nếu không nhờ chị Cánh Hồng, chắc Lá chẳng bao giờ chịu để con tim của mình làm theo tiếng nói của nó, mà chấp nhận tình yêu của Hoàng Thụy dành cho lá.
Thật là mâu thuẫn cho tuổi mới lớn của Lá ngày ấy. Vì dạo đó sau ngày sinh nhật 18 của Lá, Hoàng Thụy như trở thành nhân vật thứ hai sau Hoàng Du là người trong gia đình của Lá, cho nên mỗi lần có chuyện gì tiệc tùng hay cuối tuần rảnh rỗi là anh đến rủ chị em Lá đi chơi, nhưng lúc nào Lá cũng từ chối khéo.
Lá ở nhà khóc một mình khi thấy anh vui vẻ đi chơi với chị Cánh Hồng, mà chẳng thắc mắc gì về Lá cả. Tủi thân lắm, Lá biết Hoàng Thụy có đến thì cũng chỉ vì chị Cánh Hồng mà thôi. Chứ có lẽ nào ai thèm để ý Chiếc Lá vô duyên xấu xí bên cạnh Cánh Hồng tuyệt đẹp, tuyệt quý bao giờ. Có ai cần biết được buồn vui của Lá đâu nhỉ.
Hôm đó ngồi buồn gởi tâm sự của mình vào phiếm nhạc đàn piano, thì chị Cánh Hồng đến bên Lá, rồi nhẹ nhàng chị cùng Lá hòa đàn. Tiếng đàn của chị tươi vui nhún nhảy, còn tiếng đàn của Lá chập chùng than thở, tạo ra thứ âm thanh hỗn hợp lạ tai. Dứt tiếng nhạc, Lá nghe tiếng vổ tay cùng với giọng Hoàng Thụy cất lên sau lưng cô:
- A ha, hôm nay lần đầu tiên anh mới biết tài của hai chị em nhé. Cả hai người cùng đánh đàn hay quá.
- Anh Hoàng Thụy đến hồi nào mà tụi em không hay. Hôm nay anh và Hoàng Du có định đi Vũng Tàu không vậy. Hôm qua Hoàng Du có nói với em là cả nhà anh, hai bác đã đi nghỉ mát ngoài đó tới một tuần mới về. Còn hai anh thì sẽ lái xe ra sáng nay, nhưng chỉ là sáng đi chiều về thôi.
Chị Cánh Hồng lên tiếng hỏi khi nhận ra người vỗ tay là Hoàng Thụy. Hoàng Thụy cười nói:
- Anh đến từ nãy giờ, nhưng vì muốn được nghe hai chị em đàn nên anh không lên tiếng. Em nói đúng Hoàng Du đã đi sáng này ra gặp gia đình anh ngoài đó, còn anh không thể đi được, vì tối nay ở tòa đại sứ anh có tổ chức dạ tiệc. Anh muốn xin phép Cánh Hồng cho anh mời Lá theo làm cô tiên bản mệnh của anh, để anh không sợ bị ai ăn hiếp. Còn bây giờ anh mời hai cô cùng đi ăn sáng với anh.
- Trời, em đang đói bụng và thèm món bánh khoai chiên ở hẻm casino. Nếu được anh mời thì còn gì bằng. Lá ơi! Thay đồ đi mau em. Anh Hoàng Thụy chịu khó đợi năm phút cho tụi em thay đổi xiêm y nhé.
Nói xong chị Cánh Hồng nắm tay Lá kéo đi mà chẳng cho Lá nói lời nào. Đi ăn xong, chị rủ Hoàng Thụy và Lá đi xem xi-nê. Chị chọn phim “Mùa Thu Lá Bay” làm Lá vừa xem vừa sụt sịt khóc thương cho cô em gái Hàn Ni sinh đôi vắn số, chết vì trái cô quá hạnh phúc khi yêu.
Buổi trưa đó khi về nhà, Lá tìm cách nói chị Cánh Hồng từ chối hộ lời mời của Hoàng Thụy khi sáng với cô, thì chị Cánh Hồng gạt phang đi lúc này, rồi chị mới nói với Lá:
- Lá dại quá. Tại sao em cứ trốn tránh anh Hoàng Thụy vậy. Lúc đầu không để ý chị cũng rất thích có một người yêu như Hoàng Thụy. Anh ngoài dáng dấp phong lưu và khuôn mặt cứng cỏi của người đàn ông, lại thêm có địa vị học giỏi, và nhất là xuất thân từ một gia đình thượng lưu, thật là một mẫu người lý tưởng ai mà không ước mơ. Vả lại chị từ lâu đã quen tánh nghĩ là mình đẹp, thì khi chị thích ai và muốn người đó yêu mình thì đó là điều đương nhiên chẳng ai có thể từ chối từ nơi chị, dù là sự lựa chọn trong tình yêu. Nhưng dần đà chị khám phá ra người ta không chỉ vì cái đẹp mà còn vì tâm hồn và đức tính. Người mà anh Hoàng Thụy cần có phải là em chứ không phải là chị.
Chị Cánh Hồng nhìn phản ứng của Lá rồi nói tiếp:
- Em dịu dàng, kín đáo, kiên nhẫn lắng nghe, còn chị thì chỉ có thể là bạn thân với anh mà thôi. Hoàng Thụy thú thật với chị là lần đầu tiên gặp em, anh đã bị em lấy mất trái tim anh ta rồi. Nhưng vì thấy em cứ khép kín cho nên anh không dám ngỏ ý mình sợ làm em rối lòng. Chính chị nếu không vô tình đọc mấy câu thơ em làm gởi người Hoàng Thụy trong quyển truyện hoa cẩm chướng mượn của em, thì chị cũng không làm sao biết được tâm tư của em. Lá ơi! Em thật dại. Chị em mình mất mẹ từ bé. Hai chị em mình tuy mỗi đứa mỗi tính tình, chị thì giống ba sôi nổi và bộc trực, em thì giống mẹ hiền hòa và khép kín, nhưng không phải vì vậy mà chị không thương em đâu. Bây giờ vì không có gì, nhưng đến lúc cần chị vẫn có thể hy sinh vì em mà. Lá hãy để cho tình cảm của mình được thoát ra và sống tự nhiên đi nhé. Hãy đón nhận hạnh phúc mình muốn đi em.
- Chị Cánh Hồng ơi! Tha lỗi cho em.
Lá khóc trong tay chị Cánh Hồng. Chị bao la như vậy, chỉ có Lá là ích kỷ tự kiêu mà cứ tưởng là mình tốt lành hơn chị. Đêm đó chị Cánh Hồng lựa cho Lá chiếc áo voan dài màu xanh biếc của trời đêm. Vạt áo lấp lánh những hột kim tuyến trông như những vì sao mọc sớm. Chị bảo tóc của Lá cứ thả dài màu đen mượt của tóc lẩn vào màu áo, làm màu da Lá trắng liêu trai.
Hoàng Thụy thêm một lần nữa ngẩn ngơ trước vẽ đẹp vừa ngây thơ vừa đằm thắm của Lá. Thay vì trên tay anh cầm bó hoa khi đến đón Lá, thì trên tay anh là hộp quà. Khi Lá mở ra là con búp bê nhỏ tí da đen bụng phê, mồm chu đang đứng cong đít, mình quấn mỗi cái khăn tắm ngang bụng che phần đáng che, tay cầm chiếc khăn mùi xoa chậm những giọt nước mắt ngắn dài còn rơi rớt trên hai má phúng phính, thật dễ thương.
Anh bảo tại con búp bê này hay khóc giống Lá, cho nên anh phải mua cho bằng được sau buổi chiều đi phố để tặng cho Lá chiều nay. Tình yêu anh dành cho Lá ngọt ngào, say đắm. Mấy năm yêu nhau anh và Lá có biết bao nhiêu kỷ niệm, có biết bao nhiêu dự tính tương lai. Nếu không có tháng tư năm đó, hôn lễ của Lá sẽ rơi trúng vào ngày sinh nhật thứ 20 của Lá. Chứ đâu phải giờ đây Lá chẳng có gì ngoài kỷ niệm của thời yêu nhau.
“Nhà mình hình như đang có khách.” Lá thầm nghĩ như vậy khi thấy chỗ đựng xe ngoài chiếc xe đạp duy nhất trong nhà dành cho ba đi làm ở bệnh viện, hôm nay còn có chiếc xe khác kế bên. Bà gác cổng mở cửa cho Lá, rồi nói với Lá:
- Cô nhớ nói khách về trước 10 giờ. Tui không mở cửa cho ai ra vào sau 10 giờ tối cô biết rồi. Nếu khách nhà cô ở lại, thì phải trình giấy xin phép của công an phường đó.
Thở dài Lá buồn bã bước nhanh qua khoảng sân rộng vào nhà. Nhà của Lá vậy bây giờ ngoài hai tầng dưới rộng rải. Phòng ốc ngày xưa của chị em Lá được người khác đến ở. Lá không còn được bén mảng tới. Tầng nhà trệt là phòng khách và phòng ăn cũng bị chiếm trọn. Khu vườn cỏ tươi mát nay thành chuồng nuôi heo, gà trông rất giống cảnh đồng quê. May còn lầu trên ngoài căn phòng rộng chạy suốt, căn phòng trước mà dùng làm nơi thờ phượng và trồng cây cảnh trên sân thượng để những đêm trăng sáng, ba ra ngắm trăng mà không bị lẫn lộn ánh trắng và đèn đường.
Nếu ngày trước ba không làm thêm hai căn phòng dành cho chị Ba và chị Bảy, người giúp việc trong nhà Lá hồi xưa và thêm buồng tắm lớn trên này. Dù khi mà họ lấy nguyên căn phòng rộng làm chỗ may mặc và một phòng nhỏ, cả nhà Lá vẫn còn được một phòng chia sẻ với nhau vẫn còn thấy được chút tự do hít thở ra vào. Khi đêm về những công nhân làm việc không có ở đó...
Vừa suy nghĩ, chân Lá đã đi hết mấy bậc thang dài qua hết ba tầng lầu:
- Lá về rồi đó hả con. Có bác Hoàng Châu đến thăm và đợi con về. Bác và ba ở ngoài sân thượng. Lá ra chào bác đi con.
- Dạ con ra ngay.
Trả lời cô Thoa xong, Lá đi nhanh ra sân thượng. Lâu rồi nhà bác Hoàng Châu cũng hiến nhà, rồi dọn về miền đất Long Khánh vườn chuối ngày xưa mà bác mua, để tránh nạn kinh tế mới và bị mất đất. Hôm nay bác đến như vầy không biết có chuyện gì hay không, hay là bác có tin gì về của Hoàng Thụy. Nghĩ đến đây tim Lá đập nhanh.
Vừa nhận ra bóng của Lá, ông Vương Tài ngoắc cô vào:
- Lá, ba và bác Hoàng Châu đang chờ con về, để bàn với con một chuyện quan trọng. Vào đây con kẻo bác phải về trước khi trời tối.
Lá vội vàng đến bên chào ông Hoàng Châu rồi ngồi xuống. Không chờ lâu ông Hoàng Châu vào đề ngay:
- Bác có nhận được tin anh em Hoàng Thụy và của chị Cánh Hồng của con. Tin tức nhận được rất khó khăn phải mất gần một năm thư mới đến tay bác. Thư được gởi từ Pháp. chuyển ra Bắc, rồi nhờ người quen từ Bắc chuyển vào. Thư không nói gì nhiều, chỉ cho biết là cả ba người bên đó rất lo lắng khi mất liên lạc với gia đình và mong được biết tin nhà mà thôi. Đó là chuyện thứ nhất. Còn chuyện thứ hai là bác vừa bàn với ba con thì cũng được ba con chấp thuận, chỉ còn chờ con về quyết định nữa mà thôi. Là bác muốn xin ba con chạy giấy tờ cho con về ở với bác, lấy lý do con bệnh không hợp với không khí ồn ào của tỉnh thành. Lúc đầu con sẽ đi về thăm nhà, nhưng sau đó từ từ khi họ quen dần không ai để ý kiểm soát sự đi về của con. Hai bác sẽ gởi con đi vượt biên cùng với hai đứa sinh đôi còn lại nhà bác đang sắp đến tuổi nghĩa vụ quân sự. Thoát được ra ngoài con tìm cách liên lạc với mấy anh em bên đó dễ hơn.
- Bác với ba tính vậy thì chỉ mình con và hai em đi thôi sao. Con đi là một chuyện nhưng ba và hai bác, rồi còn cô Thoa đâu thể ở lại.
Lá thảng thốt kêu lên. Cô Thoa nắm tay Lá ra hiệu Lá khẽ thôi, sợ có tai vách mạch rừng. Lúc này cô Thoa đã ra ngồi kế bên Lá tiếp chuyện cùng với mọi người. Ông Vương Tài trấn an Lá và cho Lá biết, tình trạng này đi thoát được người nào thì tốt người đó. Vả lại nếu Lá đi thoát thì từ từ ba và bác Hoàng Châu có cơ hội đi sau.
Vậy là kế hoạch đã định. Mấy tháng sau Lá cùng với hai đứa em sinh đôi của Hoàng Thụy và một nhóm người từ mọi nơi đến. Lênh đênh trên mặt biển trong chiếc tàu đánh tôm nhỏ xíu, và chiếc tàu trôi dạt đi đến một bến bờ vô định.
Hình như là con tàu đã bị lạc mất hướng đi, như Lá cũng không còn đủ sức đếm được ngày tháng nữa, chỉ biết ngày là khi thấy ánh mặt trời, và đêm khi mắt không còn nhìn thấy đâu là biển, đâu là bàn tay mình. Vì tất cả đều chìm vào một màu tối đen thăm thẳm.
Mấy ngày đầu cả tàù còn có tôm để ăn, vì là tàu đánh tôm, nhưng sau đó nước uống cũng cạn theo. Lương khô thì không có vì lúc đi chủ tàu kỷ lưỡng căn dặn không ai được mang thức ăn theo, vì sợ lỡ bị bắt thì khó chối với tang vật. Lá mệt lả đang nằm thiêm thiếp và phó mặc phận sống phận tay Chúa, thì nghe có tiếng ồn ào trên khoang, tiếng chân chạy rậm rật, rồi tiếng chủ tàu la to:
- Ai ngồi đâu ngồi yên chỗ nhen. Có tàu lạ tấp vô, coi chừng không biết có phải tàu Thái Lan không? Lành ít dữ nhiều sao đây?
Lá run sợ ngồi nép vào sát tận trong cùng, miệng thì chỉ biết cầu cứu Đức Mẹ thương xót. Thế rồi chuyện gì đến thì phải đến. Trong cơn điên hoảng Lá chỉ nhớ mình bị kéo ra khỏi nơi ẩn trú tưởng là an toàn nhất. Trên khoang tàu khi bị kéo đi Lá còn nhìn thấy được ánh mắt kinh hoàng của Hoàng Tú và Hoàng Dũng lần cuối.
Rồi mái tóc dài thẫm thượt của Lá bị cắt đi bởi một bàn tay nào đó. Tất cả trở thành vô nghĩa. Khi bóng người đổ gập lên người Lá, tiếng cười man rợ của hắn không đủ để lấn đi tiếng thét đau đớn và tiếng gọi tên Hoàng Thụy của Lá. Chiếc Lá vụn vỡ một đời vì đâu.
Vào một chiều cuối thu trời vừa tắt nắng, nơi trại tỵ nạn tiếng loa vang rền. Mọi người được tin có tàu cứu người vượt biển đông đang cập bến. Họ đổ xô nhau bỏ lều ra đứng đón tại cổng trại. Người thì hy vọng có thể sẽ gặp được người thân, hay người quen biết của mình vừa thoát hiểm mà đón tiếp. Hoặc có người chỉ ra đứng xem vì hiếu kỳ.
Thế nhưng lần này họ không thấy ai từ chiếc tàu đi ra cả, mà chỉ thấy người trên tàu khiêng xuống một chiếc băng ca phủ vãi trắng. Họ chỉ có thể đoán là người nằm trên chiếc băng ca phủ vãi trắng kia đó chưa có chết, vì miếng vãi không phủ hẳn lên mặt. Ngoài ra chẳng ai còn biết gì thêm.
Nhưng không sao, chỉ cần một đêm đi qua, sáng sớm hôm sau là họ đã có đầy đủ tin tức về người mới tới từ đảo đêm qua. Tin khá lạ kỳ, đó là một cô gái được người ta vô tình tìm thấy trên một hoang đảo không bóng người. Người ta không biết chuyện gì đã xảy ra cho cô và tông tích của cô như thế nào, vì cô không thể trả lời và không thể nói được.
Họ chỉ đoán rằng cô gái đáng thương này chắc chắn đã phải chịu dựng một sự kinh hoàng nào đó, biến cô thành người không còn nhớ gì về quá khứ của mình. Và đêm qua cô đã hạ sinh một bé gái mạnh khỏe.
Từ trên máy bay nhìn xuống Hoàng Thụy thấy thành phố trắng toát bởi tuyết phủ đầy, như đang được đắp lên mình một chiếc chăn bông, nhưng vẫn không che dấu được màu xanh của những hàng thông mọc đầy chập chùng đồi núi. Như Renne đã báo trước cho anh biết đêm qua. Năm nay theo dự báo thì thành phố Seattle sẽ có một White Christmas.
- Ô cưng ơi, em thật vui sướng và không thể đợi được tới lúc giới thiệu anh với ba má em, mình sẽ có một giáng sinh vui vẽ. Cám ơn anh. I love you.
Tiếng cười trong trẻo và khuôn mặt tươi mát của Renne hiện lên trong trí Hoàng Thụy, là người Tây phương mà cô lại có một đức tánh của người con gái Á đông. Cô biết lo lắng và chăm sóc những người xung quanh, nhưng cũng rất kín đáo và dịu dàng. Mấy năm quen nhau rồi, đây là lần đầu tiên Hoàng Thụy quyết định đến ra mắt ba mẹ của Renne, và anh sẽ dành cho cô một ngạc nhiên lớn trong đêm Christmas Eve này.
Thò tay vào túi áo Hoàng Thụy mân mê chiếc hộp nhỏ, mà trong đó là chiếc nhẫn mà anh đã bỏ ra mấy ngày lang thang chọn lựa trong những tiệm bán nữ trang nổi tiếng ở Los Angeles. Cái thành phố mà anh đang ở và cũng là nơi mà anh và Renne gặp nhau. Phải đã đến lúc anh cảm thấy thèm một nơi đi về của riêng mình, với tiếng trẻ thơ bi bô chào đón. Nghĩ đến đây, một thoáng Lá hiện về trong tâm trí Hoàng Thụy với bâng khuâng.
Nhưng tiếng chân bánh máy bay chạm mạnh xuống đường phi đạo, đưa anh về ngay với hiện tại. Lá chỉ còn là cái bóng dĩ vãng quá xa vời. Không phải đợi lâu, vừa bước chân ra khỏi lòng máy bay, Renne đã ở ngay trước mặt với nụ cười tươi thắm. Vòng tay cô siết chặt lấy anh và nụ hôn gói trọn những ngọt ngào, làm anh hoàn toàn cuốn hút vào niềm vui rộn ràng thương yêu ấp đầy. Renne của anh đáng được hưởng trọn vẹn trái tim anh.
- Anh ơi! Nói làm sao cho anh biết là em đang vui vui lắm. Em không thể ngủ được trọn đêm vì mong đợi giờ phút này bên anh.
- Em sẽ không phải đợi nữa đâu. Anh hứa là anh sẽ ở bên em mãi mãi, em chịu không?
- Anh không nói đùa đấy chứ. Thôi em chẳng tin anh đâu. Em chẳng cần anh hứa gì cả, mà chỉ cần biết hiện tại em đang có anh, là em hạnh phúc lắm rồi. Em chẳng muốn nghĩ gì hơn anh ạ.
Rồi Renne như sực nhớ ra điều gì, cô la lên:
- Ô, thôi chết vui quá em quên mất. Đây là cháu của em, bé Quietsea. Cháu cùng mẹ Jamie là chị của em cũng từ New York đến từ hôm qua. Năm nào cũng vậy, chị và cháu đều về mừng Christmas với gia đình.
- Chào, bé mấy tuổi rồi? Tên cháu đẹp quá. Tôi rất thích và nghe thật lạ.
Nghe Renne giới thiệu Hoàng Thụy mới vỡ lẻ, hèn gì nãy giờ lúc Renne líu tíu, anh đã để ý thấy con bé đứng lẩn quẩn kế bên.
- Chào ông. Tôi được 6 tuổi rồi. Mẹ tôi nói bà đặt tên của tôi như vậy, vì biển rất đẹp khi mà nó lắng im.
Nhìn con bé có vẽ hãnh diện khi nói với anh về điều này. Con bé có nước da ngăm ngăm đen, mái tóc quăn quăn tự nhiên thả lọn màu nâu, và khuôn mặt trái xoan và đôi mắt đen láy. Trông con bé chẳng có chút nào là người da trắng giống Renne, cả Hoàng Thụy đoán có lẽ bố con bé phải là người Mễ Tây Cơ.
- Cứ gọi tôi là Thụy cho thân mật, vì tôi mong rằng mình sẽ làm bạn với nhau trong những ngày tôi và Biển Lặng có mặt ở đây nhé.
- Ô, tôi cũng mong là như vậy. Dì Renne của tôi nói ông hiền lắm, phải không dì?
Renne cười khanh khách.
- Cháu của tôi thật thông mình. Đúng vậy sweetheart. Bây giờ mình sẽ đưa Thụy về khách sạn cho anh ta nghỉ ngơi, rồi dì sẽ đưa con đi mua quà cho mẹ con. Sau đó chúng ta cùng về chuẩn bị bữa cơm tối và Thụy sẽ cùng chúng ta đón Chirstmas Eve ở nhà chúng ta.
- Vậy thì vui quá. Mình đi ngay được không dì.
Họ vui vẻ chia tay nhau ở khách sạn của Hoàng Thụy không xa mấy nhà của Renne, và không quên hẹn gặp nhau vào 6 giờ chiều hôm đó, sau cái hôn lưu luyến hứa hẹn.
Đúng 6 giờ chiều Hoàng Thụy trong tay lễ mễ với hai chai rượu ngọt và một gói quà dành cho Quietsea, mà anh đã vội vã tìm mua trước khi đến đây. Mở cửa đón anh là Renne, cô thật trang trọng trong chiếc áo đỏ màu rượu chát, thật hòa hợp với mái tóc vàng óng của cô, vẫn nụ cười sung sướng. Cô khẽ hôn lên má anh:
- Vào đi anh. Em sẽ giới thiệu anh với ba mẹ em ngay. Họ cũng đang hồi hộp lắm đấy.
Nhận quà trên tay và treo chiếc áo coat của anh vào tủ. Renne lôi anh nhanh vào phòng khách:
- Ba và mẹ con xin giới thiệu, đây là anh Hoàng Thụy, bạn trai của con, người mà con vẫn nói chuyện với ba mẹ.
Sau những cái bắt tay chào hỏi xã giao thông thường, Renne và mẹ cô xin phép vào dọn bàn để chuẩn bị cho bữa ăn tối.
- Anh ngồi đây nói chuyện với ba em. Chị Jamie của em đang làm tóc cho bé Q
Renne cười khúc khích sau câu nói và không quên nháy mắt tinh nghịch với anh khi bỏ đi. Một mình anh thơ thẩn trong phòng khách trong lúc chờ đợi ông Ben Wood, ba của Renne đi lấy chai rượi mà theo ông rất quý, vì đã được ủ lâu năm dưới hầm nhà lên đãi khách.
Hoàng Thụy bi giờ mới có dịp ngắm nghía căn phòng, tuy căn phòng khách rộng lớn với trần nhà cao, xây theo kiểu nóc nhà thờ, nhưng nhờ nghệ thuật bắt đèn với những ánh đèn rọi xuống vừa đủ làm cho không khí trở nên ấm cúng hơn, không làm cho người ta cảm thấy trống trải khi chung quanh toàn là những khung cửa kính nhìn thẳng ra được cả một thành phố Seattle.Giờ này đang được trang điểm bởi các ánh đèn đủ màu trông như một thành phố kim cương sáng lấp lánh trong tầm tay. Cách trang trí trong căn phòng cũng vừa giản dị, vừa quý phái.
Đặt biệt trên tường được treo khá nhiều tranh có giá trị của những họa sĩ nổi tiếng quen thuộc mà Hoàng Thụy nhận ra. Chỉ có một bức tranh vẽ khá lớn, lạ mắt đặt trước bức tường trên khung lò sưởi đang cháy lữa bập bùng, làm Hoàng Thụy chú ý, nét vẽ thật sắc sảo, nội dung giản dị, trong tranh nổi bật nhất duy chỉ một cánh hồng màu đỏ rực như máu, và nằm trên chiếc lá xanh biếc vụn vỡ rải rác, đang bị thu hút vì bức tranh, có một cái gì quen thuộc mà Hoàng Thụy mơ hồ cố nhận ra.
- Chào ông Thụy. Ông có vẻ thích bức tranh đó lắm phải không? Bức tranh đó là do mẹ tôi vẽ đó.
Tiếng của Quietsea chưa kịp kéo Hoàng Thụy ra khỏi sự tìm kiếm, thì anh lại như đang rơi vào một cõi mơ khác, khi nhìn thấy người đàn bà đang tiến về phía anh đứng, với nụ cười nữa ngây thơ, nữa khép kín. Lá! Lá đây mà, ngoài mái tóc cắt ngắn, người đàn bà này có gì khác Lá đâu, vẫn ánh mắt trong veo nhìn thẳng, vẫn nụ cười thiên thần, vẫn màu áo trắng trinh nguyên.
- Chào ông. Tôi là Jamie, chị của Renne. Xin lỗi tôi đã không kịp gặp ông khi nãy để được giới thiệu. Rất hân hạnh được biết ông Thụy.
Như một cái máy Hoàng Thụy bắt tay người đàn bà và nhận lấy ly rượu trên tay, khi ông Ben Wood trao cho anh, để rồi không chút khách sáo, anh uống ực ngay hết ly rượu đầy như muốn nhờ men cay kéo mình ra khỏi cõi mộng du được chăng?
Jamie như cũng nhận ra vẻ sửng sốt của Hoàng Thụy khi anh nhìn cô, e ngại cô khẽ giọng hỏi:
- Ông Thụy, ông không sao chứ?
- Thưa bà, không, tôi không sao cả. Thành thật xin lỗi bà. Tôi chỉ hơi bất ngờ một chút vì bà trông thật giống một người bạn xưa kia của tôi.
- Thật vậy à. Vậy mà ông làm tôi hết hồn. Cứ ngỡ như ông vừa nhìn thấy một bóng ma. Có lẽ tôi xin phép ông để đi chuẩn bị bữa ăn ngay bây giờ. Ông cứ ngồi đây với ba của tôi nhé.
Nhìn theo bước chân khuất dần của Jamie, hình dáng đó chỉ còn thiếu mái tóc đổ dài bồng bềnh như dòng suối, đưa Hoàng Thụy trở về với Lá ngày nào. Tất cả cử chỉ của Hoàng Thụy nãy giờ đã lọt qua mắt ông Ben Wood, không quanh co ông hỏi thẳng Hoàng Thụy:
- Tôi nghĩ có lẽ anh ngạc nhiên lắm, vì tại sao Jamie là con của chúng tôi, mà lại nhìn giống người Á đông phải không?
Rồi không đợi Hoàng Thụy trả lời, ông Ben nói tiếp:
- Thật sự Jamie chỉ là con nuôi của chúg tôi. Jamie có một hoàn cảnh đáng thương. Ngày đầu tiên gặp cô ấy lúc đó vợ chồng tôi làm việc từ thiện trong một trại tỵ nạn ở Mã Lai. Chuyện của Jamie cũng gần giống như hầu hết chuyện các cô gái được cứu thoát khỏi tay của những tên cướp biển khát máu. Tất cả những người họ đều phải trải qua và chịu đựng nhiều lần sự hãm hiếp tàn bạo, dày vò thân xác, hoặc cái chết để chỉ có thể đánh đổi lấy sự tự do. Trường hợp của Jamie thì khá đặt biệt, là cô được cứu thoát trên một hòn đảo nhỏ do một sự tình cờ của tàu Liên Hiệp Quốc đi qua đấy, thấy hòn đảo lạ dừng lại quan sát thử xem trên đảo có người bị bắt nhốt của bọn cướp biển hay không. Tôi không tin ở số mạng, nhưng nếu tàu không quyết định ngừng lại đó, và đi lùng kiếm người tỵ nạn thì Jamie sẽ chẳng bao giờ được tìm thấy. Vì trên hoang đảo cô đã kiệt hết sực lực, chỉ còn nằm chờ chết trong khi đứa bé trong bụng của cô cứ quẫy mạnh đòi sự sống. Chính tôi đã săn sóc và đón nhận Jamie cùng bé Quietsea làm con của chúng tôi. Ở một sự kinh hoàng nào đó, Jamie không còn gì về quá khứ của mình, cũng như tên tuổi của cô. Chúng tôi chỉ khẳng định một điều là Jamie là người Việt Nam. Vì vào thời điểm đó chỉ có các cô gái Việt Nam mới có can đảm đi tìm tự do, bằng những con tàu mong manh như sự sống của họ. Lúc nãy tôi nghe anh nói nhìn Jamie giống một người quen nào của anh khi xưa, và tôi cũng được biết anh là người Việt Nam nên không ngần ngại, để đem câu chuyện của Jamie ra kể với anh. Hy vọng anh có thể giúp Jamie tìm ra được tông tích của cô ấy chăng?
Câu chuyện của ông Ben Wood vừa kể là một bằng chứng hiển nhiên để Hoàng Thụy biết rằng không phải anh vừa trải qua một giấc mơ, mà người đàn bà kia chính là Lá. Ôi! Sao lại có sự trùng hợp oái oăm này. Một Lá đang thương tội nghiệp. Một Renne ngọt ngào say đắm. Có phải chăng một quá khứ anh vừa quên và chuẩn bị một hiện tại cho tương lai. Anh có phải là con người đang có quá nhiều hạnh phúc vì có cả hai, hay là một kẻ đang đứng trước sự lựa chọn trớ trêu.
Quyết định anh không nói gì nhiều với ông Ben Wood ngay lúc này, nhưng anh hứa là sẽ giúp gia đình ông tìm tông tích của Jamie, vì anh nghĩ rằng Jamie có thể đúng là người anh từng quen biết khi xưa, khi anh còn làm việc ở quê nhà. Ngày mai anh sẽ liên lạc với những người thân trong gia đình của người bạn cũ này, hiện đang sống không xa nơi anh đang ở để kiểm chứng lại.
Đêm giáng sinh đó Hoàng Thụy trở về căn phòng của mình với chiếc nhẫn đính hôn vẫn còn nằm yên trong túi áo. Đầu óc anh quay cuồng với hình ảnh của Lá, ngây thơ, hiền hòa của Jamie sủng buồn cao quí. "Renne ơi! Có nghe tiếng lòng anh đang thổn thức.”
Không phải đêm đó chỉ có mình Hoàng Thụy là người thao thức với tâm sự ngổn ngang như anh tưởng, mà ở cách đó không xa căn phòng của Jamie ánh đèn vẫn còn sáng hắt ra qua từ khung cửa sổ. Suốt một buổi tối hôm nay với thái độ trầm tĩnh của Jamie đã khôn khéo che dấu được sự xao động trong lòng mình. Hoàng Thụy cái tên nghe thật xa lạ, nhưng lại là khuôn mặt mà cô đã bao lần phác họa ra hình ảnh về người đàn ông, mà mỗi khi bé Quietsea hỏi về cha nó.
Phải rồi cô đã vẽ cho con bé biết bao nhiêu những tờ họa lớn nhỏ đủ kiểu, có khi cô vẽ cả lên trên tấm giấy napkin ở một tiệm ăn nào đó mà mẹ con cô ghé qua. Tất cả đều được Quietsea rất thích, đi đâu nó cũng đem theo, và không bao giờ cho ai xem chỉ trừ Jamie và nó biết, vì người đàn ông này là người cha bí mật của riêng con bé mà thôi.
Với Jamie thì sự phát họa về người đàn ông chỉ từ trong trí tưởng tượng của cô mà ra, chứ có bao giờ nó có thể hiện ra như một con người sống Hoàng Thụy hôm nay vậy đâu. Còn gì nữa khi trước mặt cô là bức họa của người đàn ông ấy, chỉ cần ánh mắt ấm hơn một chút, nụ cười khoan dung hơn một chút, thì đó là Hoàng Thụy rồi. Anh là ai? Mơ hồ Jamie thấy quá khứ đang tìm bắt lấy cô.
Sáu năm nay trong sự bảo trợ yêu thương của gia đình ông bà Wood, Jamie là một người không có quá khứ, sống vươn lên mạnh mẽ như một loài cây, được vun trồng trong vườn đất quý. Từ một cô gái yếu ớt mong manh, cô bây giờ là một người đàn bà chững chạc, thành công và đã đạt được ước mơ của mình là trở thành một nhà vẽ tranh nổi tiếng ở thành phố New York. Tranh của cô đang được những tay biết thưởng thức nghệ thuật tìm mua khá nhiều. Họ gọi cô qua ký hiệu leaf art bởi vì trong mỗi chữ ký của bức tranh, cô luôn ký tên mình trên một chiếc lá.
Màn đêm vẫn còn dày đặc mông lung bất ổn, Jamie buông mình vào giấc ngủ đầy mộng mị vô thường. Đúng như đài khí tượng đã báo đêm nay tuyết đã rơi trở lại. Sáng nay khi thức dậy Renne nhìn ra ngoài thấy tuyết đã phủ dầy đặc trắng xóa lên trên những mái nhà. Tuyết vẫn bay như những mãnh bông gòn xốp mịn tỏa khắp cùng trên con đường chưa kịp in dấu chân người.
Ôi, vui sướng đúng là white chirstmas. Nhảy chân sáo nghĩ đến Hoàng Thụy, Renne gọi điện thoại ngay cho anh:
- Hello merry christmas cưng. Đêm qua anh ngủ ngon chứ. Em thì thật là nhớ anh. Anh có nhìn thấy tuyết đang rơi không? Hôm nay em sẽ đến với anh trọn một ngày anh nhé.
- Renne trời đang tuyết. Em đừng đi đâu nguy hiểm. Chờ một chút anh đến đón em. Anh có một chuyện quan trọng muốn nói với em, rồi anh phải về LA ngay nội ngày hôm nay.
- Chuyện gì vậy anh? Anh không sao chứ? Trời ơi, anh đã hứa với em rồi mà sao lại thay đổi.
- Anh biết. Cho anh xin lỗi. Đừng giận anh. Em sẽ hiểu khi gặp anh.
- Vâng, vậy em sẽ sửa soạn ngay. Anh đến trong vòng nữa tiếng thì em sẽ sẵn sàng.
Renne cúp điện thoại mà lòng đầy thắc mắc cô đã nhận thấy thái độ kỳ lạ của Hoàng Thụy ngay từ tối hôm qua. Nhưng lại nghĩ có lẽ vì Hoàng Thụy còn chưa quen với gia đình của cô, nên không được tự nhiên thế thôi. Lẽ nào có thể có chuyện trầm trọng nào hơn, lòng bồn chồn linh tính như báo cho Renne biết có chuyện gì không hay đang xảy ra đến cho chuyện giữa cô và Hoàng Thụy.
Thức trắng một đêm Hoàng Thụy biết rằng anh không thể nào làm gì khác hơn là phải nói tất cả với Renne. Anh phải đưa Lá tìm lại cội nguồn của mình, trở về với những người thân yêu của cô, để đền bù lại những năm tháng thương tiếc dài đẳng của họ, vì ngỡ rằng họ đã mất Lá vĩnh viễn.
Khi nghe Renne hỏi:
- Tình yêu của anh dành cho Lá, có còn đó hay không?
Nhìn sâu vào đôi mắt xanh biếc màu thủy tinh của cô, để tìm thấy trong đó một nỗi hờn ghen, một chút gì đau xót hoang mang. Hiểu rõ cô hơn ai hết, Hoàng Thụy nói thật với lòng mình:
- Tình yêu anh dành cho Lá vẫn nguyên vẹn, vẫn tinh khiết nhưng đó là cho Lá đã chết. Ngăn tim đó tưởng đã được đóng lại, để hiện tại anh chỉ có tình yêu của em. Renne, anh rất yêu em nhưng anh cũng không thể đóng hẳn ngăn tim của Lá, khi Lá giờ là Jamie. Nếu phải lựa chọn em và Jamie, thì anh yêu em. Nhưng nếu phải lựa chọn em và Lá thì tình yêu của dành cho Lá mạnh mẽ và bất diệt. Em có hiểu được lời anh nói không?
- Ôi, anh yêu ơi. Em hiểu nhưng em không muốn mất anh. Đừng vội bỏ em anh yêu.
Nước mắt đổ dài trên mặt Renne như kéo những tình yêu của mình, cô ôm vào lòng anh. Vội vàng môi tìm môi. Họ hôn nhau như chưa từng được hôn, đôi thân thể quấn lấy nhau và họ yêu nhau như muốn vũ trụ ngừng quay, để thế giới chẳng thể đổi ngôi tình yêu trong họ. Nhưng làm sao họ có thể cứ yêu nhau mãi mãi mà chạy trốn được sự thật.
Jamie đón nghe câu chuyện của họ kể trong lặng yên. Có lẽ những tháng ngày một mình Lá ở trên hoang đảo, đã tập cho cô quen cách bày tỏ cảm xúc của mình trong im lặng. Cả Renne và Hoàng Thụy không ai có thể đoán được cô đang nghĩ gì ngoài ông bà Wood vui mừng cho cô.
Jamie đồng ý đi cùng chuyến bay chiều hôm đó với Hoàng Thụy, để đến gặp gia đình của người con gái có cái tên là Lá. Thì ra tận trong tiềm thức cô đã biết mình là Lá. Phải rồi chiếc lá dưới Jamie ký hiệu của cô. Cô có cần phải biết những gì xảy ra trong quá khứ của cô không, Jamie tự hỏi.
Trên chuyến bay cuối cùng của ngày hôm đó, ngồi cạnh Hoàng Thụy, Jamie bổng nói:
- Thụy có thể kể cho tôi nghe về Lá không? Về những người thân mà tôi sắp gặp, và cả tình yêu của anh và Lá.
Không từ chối Hoàng Thụy đã kể cho cô nghe về Lá, về người con gái đa sầu, đa cảm mồ côi mẹ, sống ngoan hiền trong tình thương của cha. Anh kể về Cánh Hồng, chị của Lá, kể về sự khác biệt cá tính của hai chị em và sự yêu thương của họ. Anh kể về tình yêu của anh và Lá, về những kỷ niệm họ có với nhau, về những năm tháng ôm nhung nhớ khi họ xa nhau về sự tiếc thương đớn đau khi nghe tin báo Lá không còn nữa. Thân xác nàng đã bị mang đi bởi lũ cướp biển và có lẽ đã bị chôn vùi ngoài biển khơi.
Hoàng Thụy và gia đình biết điều này là do lời kể của hai người em song sinh cùng đi chung chuyến tàu với Lá. Họ kể tàu lênh đênh trên biển mấy ngày thì gặp bọn cướp biển. Sau một hồi lục soát và cướp bóc được những gì có thể lấy. Chúng quay qua tìm đàn bà con gái, đang chán nản vì tàu toàn là đàn ông, con trai thì họ lôi ra được Lá là người con gái trẻ nhất trong bốn người phụ nữ khác.
Trong lúc lôi kéo mái tóc Lá bị sổ tung ra làm bọn cướp sửng sốt vì mái tóc quá đẹp của cô. Chúng nhanh tay cát liền mái tóc ấy, rồi bắt cô luôn sang tàu của chúng, nhưng cũng chút nhân đạo, kéo chiếc thuyền vượt biên vào gần bờ an toàn thả đó, rồi bỏ đi mất.
Chìm mình trong câu chuyện trong giọng nói đầm ấm và chậm rãi của Hoàng Thụy, Jamie cứ để cho nước mắt của mình tự do tuôn rơi. Cô đang khóc cho mình hay cho Lá. Có lẽ cô dang khóc cho cả hai chăng? Khóc cho một quá khứ đau buồn và khóc cho tương lai trắc trở.
Rồi đây cô phải quyết định như thế nào, Jamie không thể yêu Hoàng Thụy vì anh là người yêu của Renne, nhưng Lá đã yêu Hoàng Thụy tha thiết trong tâm linh. Cô đã gởi gấm tình yêu đó qua Jamie, những bức họa mà cô đã vẽ trong trí tưởng bấy lâu nay, còn ai khác hơn là Hoàng Thụy đang ngồi bên cạnh cô.
Ngưng câu chuyện, Hoàng Thụy lắng tay nghe tiếng thút thít của Jamie. Nhìn vào khuôn mặt đầy nước mắt của cô, anh như tìm thấy Lá thương yêu tội nghiệp của anh. Lá hay khóc dù chỉ một chuyện phim buồn. Vòng tay anh đang ở quá gần để lau nhẹ những giọt nước mắt, nhưng lại quá xa để nâng niu những xót xa. Họ đã lạc mất nhau một đoạn đời.
- Hôm nay là sinh nhật 30 tuổi của Lá. Thật là một sự trùng hợp Jamie ạ. Ngày tôi gặp Lá lần đầu tiên cũng vào đêm giáng sinh 12 năm về trước. Rồi những năm sau này khi Cánh Hồng đón được gia đình sang đoàn tụ, thì mỗi năm cả nhà đều chọn ngày này để làm ngày giỗ của Lá. Tôi vẫn thường hay đến thăm ông Vương Tài và cô Thoa. Có lẽ giờ này họ đang nôn nóng lắm để được gặp Jamie. Cánh Hồng nhất định sẽ cùng chồng là Nguyên Khang đi đón Jamie. Nhưng tôi có nói cả nhà hãy yên tâm, để chúng tôi đến thẳng nhà tiện hơn cho Jamie. Suốt cả ngày hôm nay Jamie đã không nói gì, tôi có thể hỏi cô đang nghĩ gì về chuyện này không?
- Cám ơn ông Thụy đã hỏi. Sáu năm nay có đôi lúc tôi tự hỏi tôi là ai và muốn tìm kiếm về nguồn gốc của mình. Nhưng mọi chuyện xảy ra hôm nay quá bất ngờ, làm cho tôi không khỏi hồi hộp và vui mừng khi sắp được gặp lại những người thân trong quá khứ của mình. Mặc dù tôi biết rằng tôi sẽ cần nhiều thời gian và sự điều trị về tâm lý, để hoàn toàn hồi phục lại trí nhớ của mình. Đó là đối với gia đình. Còn chuyện của Thụy và Lá, tình yêu đó thật là đẹp, nhưng tôi không còn là Lá mà là một Jamie xa lạ đối với Thụy bây giờ. Vả lại Thụy đang có tình yêu của Renne tôi không thể là Lá đứng giữa tình yêu của hai người.
Lời nói của Jamie đưa Hoàng Thụy trở về với thực tế. Anh biết rằng rồi đây anh sẽ phải sống trong sự lựa chọn của con tim. Trong suốt chặng đường còn lại, họ đã yên lặng tôn trọng nhau, để mỗi người theo đuổi những ý nghĩ riêng tư của họ.
Đúng như lời Hoàng Thụy nói, ông bà Vương Tài và gia đình Cánh Hồng đang thật nôn nóng để được đón mừng gặp Lá. Ngay lúc cô vừa đặ chân ở ngưỡng cửa nhà của họ, không một thắc mắc mảy may họ đón nhận cô vào vòng tay của họ. Như một Lá vừa mới đi xa về, cần sự chăm sóc ân cần của mọi người trong gia đình, dưới mắt họ chẳng bao giờ có một Jamie nào trên cõi đời này ngoài Lá thân thương.
Hai năm sau, Lá với tình thương và sự lo lắng của gia đình, cô đã gần như lấy lại trí nhớ. Trở về là Lá, cô nhớ lại hầu hết những kỷ niệm thời thơ ấu, những tháng ngày hồi hộp bấp bênh sau năm 75, những ngày tháng giả điên giả khờ chỉ biết vẽ cho qua ngày tháng.
Ông Vương Tài và cô Thoa đã đem theo tất cả những bức tranh cô vẽ dạo ấy sang đây. Lá thu xếp dẫn bé Quietsea về ở gần ông bà ngoại. Con bé rất thích được dạy nói tiếng Việt Nam, và được gọi với cái tên là Biển Lắng. Nghe thật Việt Nam như chị Cánh Tiên và anh Nguyên Kha, con của bác Cánh Hồng.
Tranh của Lá càng ngày càng điêu luyện, mà ông Vương Tài là người cố vấn đắt lực nhất. Ông giúp cho nét vẽ của cô có sự hòa hợp độc đáo của Đông và Á. Cô chẳng những thành công trong nghệ thuật với Mỹ, mà còn được biết đến nhiều trong công đồng người Á đông. Vì lòng nhân ái, Lá đã dùng nhiều thì giờ và tiền bạc của mình, cùng với Hoàng Du và hai người em song sinh của Hoàng Thụy đi giúp đỡ những người còn ở các trại tỷ nan xa xôi. Với gia đình ông bà Wood, Lá vẫn giữ mối tình thân thiết là con nuôi của ông bà. Họ cũng rất vui mừng và gọi cô với cái tên Lá, chứ không gọi là Jamie như xưa.
Hoàng Thụy đối với Lá luôn là mối tình đẹp mà cô tôn thờ riêng với lòng mình. Gặp lại nhau trong hoàn cảnh trái ngang này, Lá biết cô chẳng có sự lựa chọn nào để lấy những gì đã đi qua giữa cô và Hoàng Thụy, khi nhìn những giọt nước mắt đau khổ của Renne. Lá đã khẳng định với Renne, Lá sẽ không bao giờ níu giữ dĩ vãng của mình và Hoàng Thụy, để đem nó ra làm sự chia rẽ hạnh phúc và tình yêu của Renne bây giờ.
Lá có thừa khả năng để làm khô đi những giọt nước mắt đau khổ của Renne, nhưng cô lại không thể tự dỗ mình lau đi những giọt nước mắt âm thầm trong những đêm thâu trăn trở. Ai hiểu được ngày đánh mất quá khứ, Hoàng Thụy là người trong mộng mà cô có thể tự do vẽ với mong ước xa vời. Thế nhưng nay người trong mộng trở thành con người thật trăm ngàn lần, thì cô lại phải tự ngăn cấm mình dơ tay hái trái mộng. Có phải mộng và thật chẳng có ai được trọn vẹn điều mơ ước của mình?
Trời tháng 10 vừa vào thu, Seattle chưa có cái lạnh căm của tháng mùa đông, nhưng cũng lạnh đủ cho những chiếc lá trên cây bắt đầu đỗi màu. Lái xe trên những con đường đồi dốc cao, Hoàng Thụy không khỏi thấy lòng xao xuyến khi nhìn thấy màu sắc của mùa thu nhuộm đỏ cả thành phố. Màu đỏ cây phong chen lẫn chút màu vàng của những chiếc lá khô sớm, nhưng chưa vội lìa cành. Bên cạnh màu cánh ngọc bích muôn đời của những hàng thông cao ngất thẳng đứng rù rì với mây đang xà xuống thật gần, tạo thành khối sương mờ ảo lâng lâng lòng người trước cảnh thiên nhiên của trời đất.
Chốc nữa đây chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa là lễ thành hôn của Renne sẽ được cử hành. Giờ phút quan trọng hạnh phúc nhất của người con gái một thời anh yêu sắp đến. Thế mà anh vẫn còn lang thang một mình thả hồn mình lẩn vào quá khứ với hiện tại. Thời gian trôi đi nhanh vùn vụt, nó không có một cái mốc cho người ta nắm giữ. Mới đó mà đã hơn hai năm rồi.
Nếu lần trước khi ngừng chân ở đây lần thứ nhất, không vì bất ngờ tìm ra được Lá, có lẽ ngày vui hôm nay của Renne cũng là ngày vui của anh. Chứ anh không chỉ làm người đứng bên lề đến chúc mừng hạnh phúc của cô, để rồi thở dài cho tình yêu của mình.
Ngày gặp lại Lá trong cảnh trớ trêu nhưng con tim của Hoàng Thụy đã nhanh chóng trở về với ngày tháng củ. Đập nhịp đập rộn ràng thương yêu xao xuyến của buồi ban đầu dành cho Lá. Là người đàn ông từng trải qua bao lần yêu, một lần tình yêu đầu đời bồng bột đam mê của thưở mới lớn với Jane. Đôi lần tình dạt dào ham muốn để trống lấp nỗi cô đơn nhất thời với những người đã đi qua nhanh chóng, không để lại dấu ấn. Và thêm lần say đắm mặn nồng với Renne, nhưng chẳng có tình yêu nào có thể đem ra so sánh với tình yêu anh dành cho Lá.
Đã bao lần anh dùng lý trí của anh để mắng chửi thậm tệ trái tim ngu dại của mình. Tại sao nó cứ phải bắt anh nghĩ về Lá với đủ mùi vị đắng cay ngọt ngào. Thì đúng rồi, Lá của anh tội nghiệp vì phải trải qua niềm đau khốn cùng của đời con gái. Cô xứng đáng được đền bù lại muôn vạn lần tình yêu của anh có. Thế nhưng Lá đâu cần tình yêu của anh, cô đã nở lạnh lùng đóng sấp cánh của tình yêu của họ. Dứt khoát chối bỏ dĩ vãng đẹp đẽ của họ, lời nói của Lá vẫn như mới ngày hôm qua còn bên tai Hoàng Thụy:
- Lá là dĩ vãng. Renne là hiện tại. Anh đang có hiện tại đừng níu kéo dĩ vãng. Lá không có và không cảm thấy niềm đau khi xa anh. Giờ đây nếu có anh hay không thì cũng chẳng là điều cần thiết phải có trong cuộc đời Lá. Lá rất vui khi thấy anh và Renne yêu nhau, đừng áy náy vì Lá để đi nhặt lại hạnh phúc không có giữa anh và Lá.
Anh muốn nói với Lá rằng anh chẳng có sự lựa chọn nào cả. Trái tim anh nó đã tự lựa chọn điều nó muốn. Anh và Renne chia tay nhau từ dạo ấy. Họ trở thành đôi bạn.
Hoàng Thụy xin đổi công việc sang làm ở Hồng Kông. Tháng trước Renne cùng Brian, chồng sắp cưới của cô sang đây, vừa để sắm đồ cưới, vừa để cô ra mắt nhà chồng trước, vì Brian gốc là người Hồng Kông. Cả hai có ghé thăm anh. Qua câu chuyện Renne có nhắc nhiều về cuộc sống của Lá bây giờ cho anh nghe. Và bắt anh hứa phải có mặt trong ngày cưới của cô.
Hôn lễ của Renne diễn ra trong vòng không khí thân mật, nhưng không kém phần lòng trọng. Lá thật không cầm được nước mắt khi ôm Renne chúc mừng hạnh phúc cho cô:
- Chị thật vui sướng khi thấy em hạnh phúc. Chị chúc em luôn luôn hạnh phúc và đẹp mãi như hôm nay.
- Lá ơi! Cám ơn chị. Cuối cùng rồi em cũng tìm được nơi trú ẩn tuyệt vời của tình yêu, nhưng còn chị... Hoàng Thụy là người đàn ông tuyệt hảo, chị biết điều đó mà. Cuộc đời có là bao, đừng lãng phí nữa chị ạ. Renne không còn cần tình yêu của Lá nhường cho em nữa đâu. Thụy đang đợi chị với trái tim nhập tràn tình yêu cho chị. He has his love only for you. Lá hứa với em chị nhé, đừng để Thụy ra đi một lần nữa với trái tim trống vắng.
Nước mắt Lá nhập đầy đôi mắt đen buồn vợi. Hoàng Thụy như muốn chìm hồn mình vào đáy hồ thu ba ấy của lá, đến bên Lá anh nhẹ nhàng cầm tay cô nói khẽ:
- Lá, hãy để cho anh lau những giọt nước này. Như lần đầu anh gặp Lá ở nơi thánh đường. Anh yêu em và mãi yêu em Lá ạ.
- Ôi Hoàng Thụy! Tình yêu của em.
Ngả đầu trên Hoàng Thụy, mái tóc Lá xõa dài. Ngoài kia mưa bỗng rơi nhẹ hạt không lớn, như những giọt nước mắt của Lá rơi hoài, đủ tưới lên cánh lá sầu vừa rụng xuống chiều thu vàng.
Hạt Nắng(Hết)
Chuyện thứ chín
October 10th, 2002
