Nhỏ ... Người mẹ trẻ
Cơn đau bụng cứ kéo đến từng cơn, suốt từ dêm qua đến giờ, trưa lắm rồi làm Nhỏ chẳng ăn uống được gì mà cũng chẳng dám nói với ai .Từ sáng giờ Nhỏ ráng lắm lết đi chợ nấu cơm cho cả nhà ăn , nhà chồng của Nhỏ thiệt là đông 8 dứa em chồng 3 dứa lớn ngang với Nhỏ còn lại toàn là lúc nhúc út nhất mới có 4 tuổi thêm ông bà già chồng Nhỏ và chồng Nhỏ tổng cộng 12 mạng ,mà tất cả công việc trong nhà hầu như đều dồn hết cho Nhỏ từ ngày Nhỏ bước chân vào nhà này làm dâu ...Nấu cơm dọn dẹp giặt giũ tắm rửa răn dạy học lũ nhóc Nhỏ cũng muốn hộc hơi, nhớ hồi mới về nhà này Nhỏ thiệt không biết làm gì hết ,bị nấu cơm làm cá Nhỏ sợ điếng bà già chồng chửi xéo chửi xiên Nhỏ chỉ biết khóc vậy thôi. Để rồi tức quá Nhỏ nói má chồng Nhỏ làm ơn dạy Nhỏ chứ đừng chửi nữa vì Nhỏ sẽ muôn đời chẳng biết nấu cơm, mà chỉ biết nghe chửi nếu không có người dạy ... Mà có lẽ vì nể Nhỏ là người có học chữ nghĩa đàng hoàng còn giỏi hơn con trai của bà nên bả bắt dầu chỉ bảo nhỏ nhẹ nhàng với Nhỏ hơn một chút ...Bây giờ thì Nhỏ giỏi trong vai nữ tỳ rồi đi chợ biết trả giá xin thêm hành ngò không thua gì ai khác, còn nhà cửa sạch sẽ dọn dẹp vén khéo thì khỏi nói nghề của Nhỏ từ hồi còn học trường sơ mà ...
Ui dza!!! thiệt là đau nhen ,Nhỏ đứng ngồi không yên nữa rồi bà má chồng đi buôn bán tới tối mới về giờ này mới có
5-6 giờ chiều thôi ,có ông bố chồng thì ngồi thu lu một đống đó chờ thằng chồng Nhỏ đi làm về dẩn đi nhậu ...Đau quá Nhỏ lê la qua nhà chị hàng xóm , chị này hay nói chuyện với Nhỏ và thích nghe Nhỏ kể chuyện hồi nhỏ của Nhỏ cho chị nghe , chị đã có chồng có con rồi nên Nhỏ hỏi chị chắc
được , khi nghe Nhỏ nói đau bụng từ dêm qua chị mau mắn kêu nhỏ em chồng kế Nhỏ ... :
-Hồng mày chạy ra chợ kêu má mày dzề chị hai mày đau bụng hồi khuya rồi coi chừng nó sanh bây giờ đó lẹ lẹ đưa nó đi nhà thương coi ...
Hồng đang tụm năm tụm ba dánh bài với lũ con gái trong xóm buông liền chạy u ra chợ , chừng nữa tiếng sau bà mẹ chồng chạy về tom góp mấy bộ đồ tả lót cho em bé tay cặp cái bình thủy kêu xích lô chở Nhỏ ra nhà thương quận , Nhỏ đau những vẫn đi đứng được .Tới nhà thương vô chờ một chút bà bác sĩ ra ngó mặt nhỏ bà phán cho một câu xanh rờn ... :
- Đi dâu đây mặt còn con nít ranh 13-14 tuổi mà dzô đây chi vậy ??? ...
Nhỏ ngớ ngẩn nhìn bà ú ớ ...
- dạ em 19 tuổi rồi ạ ... em đi khám thai ...
bà má chồng mới vọt miệng nói ...:
-dạ thưa bác sĩ con dâu tui nó bị dau bụng chắc gần sanh rồi bác sĩ à ...
bà bác sĩ nhìn Nhỏ chăm bẳm rồi có lẽ thấm câu lương y như từ mẫu khuôn mặt bà dịu lại đem Nhỏ vô phòng khám , vừa khám vừa hỏi han Nhỏ xong bà nói với má chồng Nhỏ ... :
- cái thai này tính ngày tháng ra thì còn non quá mới có 7 tháng thôi chưa tới ngày sanh, mà để dau bụng lâu quá bây giờ không chích thuốc dưỡng kịp nữa rồi , bà có để cổ té hay không vậy động tới thai nó muốn ra là vậy . Thôi chắc tôi phải gởi cổ đi nhà thương lớn Từ Dủ ở đó có máy móc tiện nghi để lở sanh non em bé có bình dữơng khí mà nằm,bà đưa cổ đi lẹ đi tôi viết giấy giới thiệu cho bà cầm qua ...
Nhận giấy giới thiệu xong không quên cám ơn bà má chồng vội vàng kêu liền chiếc xe xích lô máy chỏ Nhỏ tới ngay nhà thương Từ Dủ ...
Tới nơi qua một lớp thủ tục khám xét bác sĩ quyết định Nhỏ sanh non phải ở lại không cho về nữa , Nhỏ được chuyển qua một phòng gọi là phòng cho những ngươì chuyển dạ chờ sanh , và theo luật của nhà thương nhân dân này thì không ai được theo Nhỏ ở lại phòng dành cho những người đang chờ sanh . Bà má chồng phải đi về thân nhân cũng vậy chỉ được gặp mặt Nhỏ sau khi Nhỏ sanh xong chuyển ra một phòng tập thể khác, muốn biết Nhỏ sanh hay chưa thì chỉ còn có cách mỗi ngày người nhà của mình tới coi cái bảng treo ở cửa nhà thương sẽ có danh sách thông báo tại đó và cho biết phòng nào mà kiếm tới . Trời ơi cha sanh mẹ đẻ tới giờ Nhỏ cũng thuộc loại lì lắm ít biết sợ là gì mà sao bây giờ Nhỏ run quá chung quanh mình không có ai gọi là thân thuộc để bám víu đỡ ,có bà má chồng tuy không gì nhưng cũng đỡ tủi thân một chút chớ gì mà trơ trọi bơ vơ quá trong lúc này vậy nè . Nhỏ đang ở trong một cái phòng lớn san sát những giường là giường mỗi cái giường được trải một miếng chiếu mỏng trên đó quằn quại một người đàn bà mỗi người mỗi kiểu , người thì đau đớn hét la om sòm, chửi bới có khi thô tục thì thôi ,người thì ngồi tỉnh bơ nói chuyện như bắp rang ,còn có ngươì thì đem hết những món đồ ăn mà họ kịp mang theo ngồi nhai nhóp nhép nói ăn cho đã để sanh rồi ở cữ mấy tháng bị nhịn thèm khổ lắm .Nhỏ khiếp quá nhưng cũng không dám khóc đau mà cũng không dám nằm ... ôm cơn đau chịu đựng , đau như vầy mà bà kia còn nói chừng nào đau tới độ mà tay mình nắm miếng sắt trên đầu giường của mình thấy mềm như nước thì chừng dó mới là đẻ em bé .
Nhỏ lại qua một dêm quằn quại mà không biết bám víu vào đâu , lâu lâu chỉ có cô y tá đi ngang cầm tay Nhỏ khám mạch rồi không nói tiếng nào bỏ đi ,Nhỏ muốn khóc thật to muốn kêu mẹ ơi nhưng tất cả chỉ thoát ra âm thầm như sự chịu đựng của nhỏ bây giờ .Đêm đi qua Nhỏ nhìn đồng hồ chỉ sáu giờ năm phút ngoài trời đã hừng sáng qua khung cửa kính nhà thương , cô y tá ghé ngang khám xét Nhỏ kỷ hơn xong cô nói Nhỏ sắp sanh rồi nhưng Nhỏ có vẻ mất sức quá cần uống một ly sữa trước khi lên bàn sanh , Nhỏ cám ơn cô vâng trong lúc này một cử chỉ săn sóc nhỏ nhặt nào đối với Nhỏ cũng là cả một đại dương, huống chi cô đã tự tay pha cho Nhỏ ly sữa và kiên nhẫn đứng chờ cho nhỏ uống hết . Sau đó Nhỏ được đẩy lên bàn sanh chật vật đau đớn quanh Nhỏ hình như có 2 cô y tá một bác sĩ , để rồi một cơn đau thấu trời Nhỏ quy'nh quáng chụp vội tay ai đó nắm lấy ,tuy dau nhưng Nhỏ cũng kịp thấy cô ý tá người Nhỏ chụp trúng tay đang hất mạnh tay Nhỏ ra với ánh mắt gớm giếc, nước mắt trào ra Nhỏ không biết mình khóc cho tiếng khóc chào dời của con mình hay khóc vì ánh mắt vừa nhận được ...
- Con trai !!! tiếng reo lên của vị bác sĩ..
Mừng vui ???... Nhỏ không biết cãm xúc của mình như thế nào trong lúc dó ...
Con được sanh vào lúc 7 giờ sáng,10 giờ thì Nhỏ dược chuyển phòng ,vì con trai Nhỏ tuy thiếu tháng nhưng lại không cần nằm trong lồng kính riêng nên họ cho 2 mẹ con nằm chung một giường . Không có sức trở mình ngồi dậy được nhưng nhỏ cũng ráng nhìn mặt thằng nhỏ ui chao sao mà nó có chút xíu mong manh vậy nè , nước mắt Nhỏ ứa ra ghé tai vào thì thầm với sinh vật bé bỏng đang nằm bên Nhỏ ...
- con trai yêu quy' mẹ hứa sẽ bảo vệ và thương yêu con trọn vẹn suốt cuộc đời con mẹ sẽ chẳng dể con phải khổ vì thiếu tình thương như đời mẹ ...
Nhỏ dặt tên con là Huy Vũ .... con ví là cơn mưa buổi sáng hy vọng những giọt nước từ trời sẽ tưới mát cho cuộc đời con ...
Nằm nhà thương được mấy ngày sau đó Nhỏ khăn gói đợi bà má chồng tới đón mẹ con Nhỏ về , cả nhà cả làng xóm nôn nao chờ nhỏ về để tới thăm sẳn coi mặt thằng nhỏ luôn trong cái xóm này từ hồi đầu năm tới giờ chưa có thêm đứa con nít nào nên cũng ham lắm . Tội bà mẹ chồng biết nhỏ côi cút nên cũng kiêng cữ nuôi đẻ cho Nhỏ kỷ lắm hông cho Nhỏ nhúng nước hay làm một cái gì động chưn tay hết ,có lần con nhỏ em chồng mê dánh bài nó đi chợ về thảy cho Nhỏ biểu Nhỏ làm cơm dùm nó ,xui làm sao bà má chồng Nhỏ đi về bất tử thấy Nhỏ dang lui cui dưới bếp bả la làng đi kiếm con nhỏ em chồng rượt nó chạy leo nóc nhà luôn ,nhưng
hết 2 tháng ở cữ Nhỏ trở về kiếp con sen .Có điều bây giờ ngoài những nhọc nhằn cũ lại còn thêm săn sóc thằng con của Nhỏ nữa , thằng nhỏ sinh thiếu tháng èo uột khó chịu ngũ phải bế trên tay rình rình nó ngũ say rồi đặt xuống di làm công chuyện thì chưa ra tới cái bếp nó đã khóc toáng lên rồi , có nhờ vả được mấy cô em chồng lớn bế dùm thì tụi nó đứa mê dánh bài đứa ham chơi giao lại cho mấy đứa nhỏ hơn tụi nó giữ làm thằng nhỏ rớt lên rớt xuống như trái banh lông ,mà sao thiệt tình nhiều khi thằng nhỏ té từ trên cầu thang cao cái bịch xuống đất dzăng vô tường dzội ra mà nó chẳng hề hấn gì nghĩ cũng ngộ chắc có bà đỡ ,Nhỏ khổ sở èo uột theo con luôn ...
Từ ngày có con Nhỏ tránh đụng chạm với chồng , lúc đầu Nhỏ cũng không dể ý cho lắm khi nghe bà mẹ chồng cứ nói xa nói gần ....
- Đàn bà sanh con so (con đầu lòng ) thì phải kiêng cử kỷ 3-4 tháng đó nhen vợ thằng hai ...
rồi bà sắp dặt cho Nhỏ xuống nhà ngủ chung với đám em chồng chứ không cho ngủ ở phòng riêng của nhỏ như trước, Nhỏ không thắc mắc dắn đo chi hết để đến khi thấy sự đòi hỏi của chồng mình thì Nhỏ mới hoảng sợ tìm mọi cớ tránh , Nhỏ nghĩ tại vì Nhỏ không có tình yêu với chồng khi lấy hắn Đừng nói Nhỏ đang ca bài con cá đổ thừa tại hoàn cảnh nha , mà sự thật là như vậy . Nhỏ lớn lên trong trường dòng ít được tiếp xúc với bên ngoài, tình yêu và tuổi trẻ Nhỏ chỉ được học qua sách vở tiểu thuyết QD mà mơ mộng chứ chưa đụng chạm rỏ ràng với thục tế như lũ bạn gái cùng học với Nhỏ . Những ngày tháng mới mẻ của ngày mất nước, trường dòng vội vàng đóng cửa Nhỏ bơ vơ theo lũ bạn ,tụi nó con nhà giàu con ông cháu cha nên ăn chơi tung trời bất cần đời một đứa có năm bảy thằng bồ như chơi , tiền xài xả láng sống sang theo kiểu một phút huy hoàng rồi thôi không cần ngày mai, hết tiền thì kiếm mấy ông tàu chợ lớn ham của ngọt bán thân moi vàng .Nhỏ được tụi nó cưu mang gìn giữ vì có lẽ trong đám con gái Nhỏ khờ khạo nhất nên cái khờ đó của Nhỏ được nhắc nhở coi như một hiện thân của sự thánh thiện còn lại trong họ .Nhưng nhìn chung quanh những cuộc sống vung vãi đó Nhỏ không thể nào ngồi yên để nhìn lũ bạn làm đủ mánh khoé hy sinh nuôi Nhỏ gìn giữ cho Nhỏ như vậy được, chẳng hoá ra là Nhỏ đang đành sống bám vào sự nhơ bẩn để xem mình là trong sạch hay sao ??? ...
Nhỏ phải lựa chọn cho mình một con đường , một là sống buông thả hoà mình vào đám bạn bè sống chết có nhau ... hai là đi lấy chồng cho đúng chữ tiết trinh con gái , giáo lý nhà dòng đã ăn quá sâu vào Nhỏ ngay từ tấm bé và sự lãng mạng trong tiểu thuyết mà Nhỏ đọc đã đưa Nhỏ chọn lựa con đường thứ hai , để rồi sau này khi cuộc đời đưa Nhỏ xuống tận cùng nơi đáy vưc thẳm đã có lúc Nhỏ tự hỏi nếuNhỏ chọn con đường thứ nhất có bao giờ cuộc đời sẽ đẩy Nhỏ đi đến tủi nhục như vậy không .Nhỏ tuyên bố bỏ cuộc chơi trong sự hụt hẩng của mọi người lũ con gái chửi Nhỏ ngu lý tưởng hão sống với tụi nó gặm xương cũng sướng , đám con trai tiếc rẽ hết người lấy rồi sao lấy người không đáng xách dép cho Nhỏ vậy .Ừ !!! mấy người đáng xách dép cho Nhỏ bỏ Nhỏ đi hết từ ngày 30 tháng tư rồi, thôi lấy đại cho yên phận .Ngày cưới Nhỏ tuy không có ai thân quen nhưng cũng xin một bữa cơm ra mắt thịnh soạn lạy ông bà cho phải lể phải phận con gái lấy chồng . Sau này nhỏ mới biết là thằng chồng Nhỏ nói gạt với gia dình là Nhỏ lỡ có thai nên nhà nó mới chịu cưới gấp vì nghĩ Nhỏ là đồ bá vơ ai muốn rước về , tới khi lấy về mấy tháng sau thì vở lẽ ra nhỏ đâu có bầu bì gì lại là con nhà học thức đàng hoàng ,18 tuổi ngu ngơ khờ khạo đêm tân hôn Nhỏ hết hồn sợ diếng khi hiểu được
nghĩa bóng của 2 chữ vợ chồng sao trơ trẻn quá .Chồng Nhỏ có thớ nhất trong nhà là con trai lớn lại là người thứ nhì đem tiền về phụ nuôi gia đình má chồng Nhỏ là người thứ nhất ... nên rất dược ông già chồng Nhỏ nể hắn lắm ,nói tới ông già chồng thì thôi như nói tới sự hạ tiện nhất trong đời Nhỏ , ông chỉ được Nhỏ tha thứ trong suốt quảng đời còn lại của Nhỏ là rất thương cháu nội thế thôi .
Ông ba chồng thì cả ngày chẳng làm gì cả chỉ quanh quẩn trong nhà ngoài ngỏ nghe ngóng rình mò như con cú vọ, sáng uống ca phê trưa tính số đánh đề chiều lại tà tà đi nhậu. Hồi mới lấy nhau chồng Nhỏ cũng hiền tuy chẳng ăn học nhiều nhưng cũng không dến nỗi nào , nhưng càng ngày càng tệ vì ông ba chồng bắt dầu tập cho hắn biết nhậu nhẹt , lúc đầu mới biết nhậu thì hắn chỉ say mèm rồi về để yên cho Nhỏ nhưng cứ từ từ mỗi ngày có lẽ lời ra tiếng vào bơi ông già chồng dạy bảo như thế nào mà hắn bắt dầu về nhà quậy nói năng bẩn thỉu , Nhỏ gắng chịu đựng làm sao bây giờ vì con Nhỏ mới có hơn một tuổi đầu còn chưa chịu dứt bầu sữa mẹ . Điều chống dối duy nhất mà Nhỏ có thể làm được là tránh né không cho hắn đụng dến Nhỏ trong xác thịt , nhưng rồi một buổi trưa hắn về nhà không có ai lúc Nhỏ dang phơi đồ trên sân thượng trong cơn ngà ngà say Nhỏ đã không chống cự được hắn , để rồi một tháng sau Nhỏ biết mình có mang thai lần thứ 2 .Nạn đói bắt dầu xâm nhập miền nam những cung cấp của nhà nước trong sổ gạo hằng tháng được thay thế bằng gạo bobo ... bột mì... mì sợi ...khoai mì khô ...khoai lang sùng ... sang chút nữa là bánh mì nóng đầu người nửa ổ ruột đen thui những con mọt chết lấm tấm như rắc mè ...
SàiGòn đợt đổi tiền lần thứ 2 nhằm đánh vào dân tư sản thì mọi người dân bắt dầu sa sút , những người có tiền cũng không dám xài sang hay lộ ra trong cách ăn xài nữa lúc này tất cả được tính bằng vàng vì chỉ có vàng mới bảo dãm được giá trị mọi thứ trao đổi trên thị trường .Người ta bắt đầu thấy những căn nhà đột nhiên đổi chủ vì chủ nhà cũ bị đuổi đi kinh tế mới hoặc đã nhanh chân vượt thoát ra nứơc ngoài rồi Để thay thế vào đó chủ mới là những cán bộ cao cấp ngoài Bắc vào ở. Nhà chồng của Nhỏ tuy thuộc gia cấp thấp nhưng cũng bị ảnh hưởng không ít , vì sợ bị đuổi đi kinh tế mới nên bà mẹ chồng phải về quê chồng ở Long Thành cùng với người con trai thứ tư nhận lại đất hương quả để làm ruộng và trồng cây ăn trái chắc ai cũng biết Long thành là tỉnh nổi tiếng có trái chôm chôm , việc buôn bán được trao cho cô con gái lớn tức là cô em chồng kế Nhỏ , chổ dựa duy nhất vào sự công bằng trong nhà của Nhỏ không nữa . Cô em chồng thuộc loại vừa lười vừa dốtvừa ở dơ không chịu được mà ăn hàng thì thôi cả chợ biết mặt buôn bán dược bao nhiêu thì cô ăn hàng gần hết nửa ,theo đúng kiểu bà em chồng hành hạ chị dâu
vì thất học cô có những ý nhĩ oái ăm ích kỷ ác độc vô cùng ... Vậy mà Nhỏ cũng chịu đụng và chiều cô được , nên trong nhà ít có sự cải cọ giữa cô và Nhỏ ,cô em chồng thứ năm thì hiền hơn có chút chữ nghĩa đầu óc biết cầu tiến nên hay theo Nhỏ nhờ chỉ bảo này nọ , còn lại đám con trai thì láu cá nhưng nhờ Nhỏ coi chừng săn sóc từ bé nên cũng nể Nhỏ đôi chút . Cảnh khổ lo cho thằng con thứ nhất chưa xong khi biết mình có mang lần nữa Nhỏ đau khổ không muốn chấp nhận đó là sự thật .Ý nghĩ phá thai ngấm ngầm trong đầu Nhỏ rồi khi bào thai mới 2 tháng Nhỏ quyết định ra nhà thương quận làm giấy tờ phá bỏ nó , ra đến nơi ngồi chờ làm thủ tục nhìn quanh, Nhỏ viện cớ đông người quá bỏ về ngang,không ra nhà thương quận Nhỏ dọ hỏi được chổ phá thai làm tư tại nhà một bà mụ nổi tiếng, Nhỏ về lột chiếc nhẫn cưới được mấy phân vàng đem bán tìm đến bà mụ ....
Thế rồi lại một lần nữa Nhỏ buông xuôi chấp nhận đương đầu với số phận dù biết con đường của mình sẽ tối tăm hơn vì thêm một gánh nặng còn trong trứng nước ... Chúa Phật ở dâu nhỉ cuộc dời này có Chúa Phật thật không???... có nghe được tiếng gọi khổ sở của nhỏ không vậy ??? có gì chứng minh làChúa Phật thương loài người sao không thương thương Nhỏ dùm đi ...
Với tiếng reo của cô mụ đở đẻ ...
- con gái nhen ...
Để rồi khi nhìn mặt con gái đang cất tiếng khóc đầu tiên chào cuộc đời khổ lụy này, Nhỏ không một mảy may hối hận với quyết dịnh của mình . Mà lạ thật con bé dường như biết thân biết phận từ ngày có mang đến lúc sinh nở chẳng phiền hà gì cả mọi sự cứ êm xuôi nhanh chóng, đến lúc nuôi cũng vậy nằm đâu ngủ dó dể dàng ai bế cũng theo cả ngày chả có một tiếng khóc ...
Không như thằng lớn theo mẹ như sam từ ngày sinh nó ra có lẻ ngày dầu tiên nó phải rời xa mẹ xa bầu sữa là ngày Nhỏ đi nhà thương sinh em bé , Nhỏ còn nhớ khi cô của nó mang nó đến nhà thương thăm Nhỏ và em nó thấy con mà tội thằng bé có tí xíu sau một đêm thiếu mẹ, thấy mẹ định chạy lại ôm nhưng kịp ngưng lại khi thấy trên tay mẹ có một sinh vật bé nhỏ nào đó đang ôm bầu sữa mẹ mà mọi khi vẫn là của nó ,
ôi ánh mắt và khuôn mặt buồn hiu của nó Nhỏ vẫn nhớ
mãi ...Con bé sinh ra mà mãi dến 2 tuần sau Nhỏ mới chọn cho con được một cái tên , Minh Phương Nhỏ biết là thế nào mọi người cũng nghĩ trời cái tên bình thường vậy mà có gì phải nghĩ cho lâu. Vâng tên con bình thường giãn dị như
ánh sáng của chị Hằng sẽ nhẹ toả mãi cho lối đi của đời con ngọt ngà o êm dịu chứ không tăm tối như đời mẹ .
Con bé sinh vào cái năm cả nước đói nhà Nhỏ miếng ăn bắt đầu thiếu thốn , cô em chồng buôn bán thì cứ chôm tiền đi ăn hàng riết vốn liếng cũng theo đó cứ thiếu trước hụt sau chồng Nhỏ thì vẫ n làm ra tiền nhưng làm bao nhiêu phải nộp hết cho ông bố chồng nuôi em , Nhỏ tiền đong gạo phát trong người chẳng bao giờ có đồng bạc nào lận lưng . Mà nuôi con bằng sữa mẹ ,mẹ ăn bao nhiêu con bú hết bấy nhiêu Nhỏ đói thê thãm đói tới độ thấy nhà hàng xóm nấu nồi khoai mà nhỏ cứ làm bộ bế con la cà lại chơi để mong người ta khó chịu cho ăn ké.Trờ iơi hồi xưa đi học được dậy là miếng ăn là miếng nhục biết vậy nhưng chữ nghĩa mà làm gì lúc này đâu có giúp nhỏ no lòng dâu .Thằng lớn con Nhỏ thìquần áo vá chùm vá đụp , nhà nước cũng ngộ thiệt cấp vải hàng năm cho từng đầu người may mặc mà những nhà đông hộ như nhỏ chia phần ra thì người may được đủ cái quần thì thiếu cái áo người may cái áo thì thiếu cái quần . Nên mẹ con Nhỏ cũng có phần vải chứ nhưng phải nhường cho mấy cô mấy chú may trước phần mẹ con nhỏ phải đợi tới năm sau , Nhỏ may phước là trước ngày lấy chồng quần áo cũng nhiều nên cứ cất mặc dần, có khi lấy đỡ những chiê'c áo dài rộng tà hay cái quần ống loe hồi còn đi học luồn lắch cắt cho con Nhỏ được bộ đồ mặc đỡ ,mà cũng đâu có yên lâu lâu lục lại thấy mất một cái quần hay cái áo thủ phạm thì nhiều lắm đám em chồng hoặc chính thằng chồng Nhỏ chôm đem ra chợ trời dùm nhỏ rồi ...
Bởi vậy người ta nói bần cùng sanh đạo tặc nhà Nhỏ đạo tặc rất nhiều kể cả Nhỏ nữa , kế bên nhà nhỏ có bà hàng xóm Nhỏ hay bế con qua chơi vì bà thương con nít lắm , lâu dần bà chỉ nhỏ về nhà chôm gạo bột mì bobo chuyền qua nhà ,bà ta sẽ di bán dùm cho nhỏ cứ bán dược bao nhiêu bà lấy một phần 3 số tiền , gì chứ mấy thứ gạo bột dó hả Nhỏ là người giữ kho mà, bột gạo gì Nhỏ biết nấu ăn gian cho đủ bửa ,
từ dó Nhỏ cũng biết chôm chỉa tính toán thông dồng với bà hàng xóm dể có tiền lén lút dẫn thằng lớn đi chợ cho nó ăn thêm bữa tội nghiệp thằng nhỏ đã èo uột mà còn phải chia phần với mấy thằng chú thì sao lớn nổi . Tình trạng Nhỏ và chồng nhỏ càng ngày càng tệ hồi xưa thì say sưa chỉ chửi bới nặng nhẹ , nhưng bây giờ là những cái bạt tai hay đè ra bóp cổ Nhỏ mỗi khi hắn say sưa về nhà kiếm chuyện , mới đầu ông bố chồng còn can riết ổng thây kệ nó cứ ngồi đó ngó vì chính ổng cũng say rồi mà , Nhỏ cũng lì lắm vì biết hắn tức nhỏ không cho hắn đụng tới người nhỏ nên lợi dụng say làm vậy cho hả tức. Nhớ có lần hắn đi đâu về thấy không có ai ở nhà hắn mon men lại rờ bả vai Nhỏ ,lúc dó đang làm bếp Nhỏ cầm con dao phay thái thịt nói hắn buông ra không thôi Nhỏ chém ,hắn tưởng Nhỏ giỡn chọc tiếp Nhỏ quơ con dao trúng khuỷa tay hắn đứt một đường xịt mỡ , thấy máu chảy
Nhỏ sợ lắm nhưng cứ đứng đó cầm dao thủ trong tư thế chạy , nếu hắn nhào tới chắc nhỏ buông dao chạy quá ,mà sao rồi hắn chỉ nhìn nhỏ lẳng lặng bỏ đi băng bó một mình không nói gì cũng không nói với ai cả , vì nếu hắn nói ra thì chắc Nhỏ cũng không thoát khỏi cảnh địa ngục
với ông bố chồng và lũ em lồng lộng như quy? dữ sẽ ăn tươi nuốt sống Nhỏ ngay . Vì biết Nhỏ cương quyết nên hắn càng ngày càng say sưa để có cớ đánh đập Nhỏ tàn nhẫn hơn ...
Nhất là từ ngày Nhỏ được nhận vào làm khuy nút ở 1 xưởng may hợp tác xã phường ,thì sự tức giận của
hắn như bùng nổ không kềm chế nữa ,những cơn say không còn là mỗi tối mà trở thành sáng sớm trưa chiều hay bất cứ lúc nào ,kiếm chuyện với Nhỏ không được vì nhỏ im lặng không trả lời trả vốn , hắn quay qua đụng dến mấy dứa nhỏ vì biết Nhỏ sẽ không nhịn nhảy vào can vịn cớ đó
hắn bắt đầu ra tay với Nhỏ , khôn hồn Nhỏ ôm con bỏ chạy , mới đầu còn trốn bên mấy nhà hàng xóm chờ hắn ngủ yên Nhỏ mới về, nhưng hắn càng ngày càng lộng chửi bới làng xóm làm náo dộng còn hăm phá nhà người ta nếu ai dám chứa Nhỏ, nên sau chẳng ai muốn phiền mở cửa cho Nhỏ nữa mà chỉ đứng trong nhà dòm qua cửa sổ nhìn ngó nghe ngóng như xem kịch vậy . Cùng đường nhỏ bị rượt chạy vòng vòng có khi hoảng quá chạy tuốt lên phường công an kêu cứu, chẳng đi tới đâu ,vì hắn thấy công an là lại nhũn nhặn đổ hết tội lổi lên đầu Nhỏ . Số phận của những ngươì đàn bà của một xã hội thấp kém và một nước nhược tiểu thì bao giờ cũng vậy sự thua thiệt luôn đứng về phần của họ , thế là một màn giảng hoà kiểm diểm ,rồi cho hắn về mai còn đi làm nuôi gia dình . Thân phận Nhỏ đã vậy thì đành chịu cho số kiếp, chỉ tội cô em chồng kế của Nhỏ ngày trước ác dộc với Nhỏ bao nhiêu thì sau ngày lấy chồng nó lại thương nhỏ bấy nhiêu , cứ nghe động tịnh màn kịch sắp sửa bắt dầu là nó lo chụp thằng con lớn chạy trước dùm để Nhỏ có tay ẵm con bé con chạy sau . Hắn tìm dủ mọi cách hạ nhục Nhỏ , có một hôm sở Nhỏ đang ăn mừng tiệc tất niên hắn say mèm quần áo tả tơi rách trước lòi sau, tay cầm gậy đứng múa trước cửa miệng chửi bới thô tục , còn bảo là làm như vậy coi ai xấu hổ hơn ai, trên đời nay còn tủi nhục nào hơn không nhỉ ????...
Thế mà Nhỏ vẫn chịu đựng được , vì con . Đến một hôm mọi việc không còn đơn thuần là cứ chịu đựng như Nhỏ nghĩ
màn kịch lại bắt đầu nhưng hôm nay đưa đến đổ máu ...
Hắn cầm con dao dí vào người Nhỏ thì ông ba chồng giựt lại quăng vào một góc nhà vô tình thằng em chồng thứ sáu đang ôm thằng con lớn của Nhỏ đứng trốn ngay đó con dao lứơt nhẹ vào gót chân nó máu chảy lênh láng phải chở đi cứu cấp khâu mười mấy mũi chân , Nhỏ cám ơn ai đó Chúa Phật có lẽ đã đỡ cho thằng con của Nhỏ . Biết rằng nếu Nhỏ không thoát khỏi nơi này sớm thì cũng có một ngày không toàn mạng nuôi con, mà bỏ đi một thân thì được rồi đeo theo 2 dứa nhỏ ai chứa ,mà thằng chồng nhỏ cũng sẽ chẳng để Nhỏ yên nếu đem cả 2 dứa nhỏ đi theo , lúc này
thằng lớn cũng 4 tuổi rồi đã vào mẫu giáo ,con bé con thì gần 2 tuổi vừa dứt sữa mẹ . Nhỏ khóc hết nước mắt để lại lá thư lạy lục 2 cô em chồng săn sóc cháu dùm Nhỏ vì biết để con lại dù đau lòng nhưng cũng an toàn hơn cho chúng ... Nhỏ biết là bên nội nó rất thương 2 dứa con Nhỏ , vì thằng lớn là cháu đích tôn , con bé con thì là con gái trong gia dình sáu bảy đứa con trai chỉ có 2 cô con gái nay có con bé nên cưng lắm , tom góp số tiền làm được dành dụm bấy lâu nay sáng hôm dó Nhỏ rời nhà ra đi ...
Đi đâu Nhỏ không biết mình phải đi đâu về đâu nhưng Nhỏ biết mình phải đi và không bao giờ trở lại nơi chốn Nhỏ vừa rời bỏ nó dù với bất cứ giá nào . Đúng là khi con người bị rơi vào tận đáy vực thẵm tối tăm thì họ chỉ còn có sự lựa chọn là cố vươn lên về nguồn sáng để tìm con đường sống , hoặc cứ để mặc chờ thời gian cho nó chôn vùi chính mình .Nhỏ có ích kỷ quá khi dứt bỏ 2 con mình hay không ???... Nhỏ tự bào chửa cho mình trong lúc này nếu ở lại liệu Nhỏ có 1 tia hy vọng hay một hứa hẹn nào là sẽ bảo vệ được con đến ngày lớn khôn không ??? Nước mắt đã khô Nhỏ không còn đủ sức để khóc than cho một điều gì nữa , giá mà được khóc vào lúc này nhỉ, có lẽ sẽ giúp cho Nhỏ thấy đời không là khổ nhục tang thương đầy oán hận ...
Một ngày lang thang không định hướng , bụng đói cổ khát trời dã tối đen , Nhỏ vẫn chưa biết mình phải làm gì , đi ngang qua một quán cà phê có khu vườn
khá thơ mộng , Nhỏ chợt nhớ ra đây là nhà của Bích Huyền một trong đám bạn của Nhỏ ngày xưa , Nhỏ lữơng lự bứơc vào kiếm một góc tối gọi cho mình một ly cà phê đen loại nước uống mà Nhỏ ghét nhất từ xưa đến này . Ngồi một lúc Nhỏ ngờ ngợ hình như nhà đã đổi chủ vì những người bán quán chạy bàn nhìn rất lạ
không dám hỏi Nhỏ cứ ngồi lì ở đó, trời đã về đêm quán bắt đầu dọn dẹp mấy cô chạy bàn đã về còn lại 3 anh chàng trai trẻ đang ngồi ôm đàn hát hò với nhau
họ thấy Nhỏ còn ngồi dó nên hỏi ...
-Ủa sao em còn ngồi ở đây quán đóng cửa rồi ...
ngập ngừng Nhỏ trả lời ...
-Dạ tui ở xa lắm bây giờ về không được nữa nên chưa biết tính sao ...
nhìn Nhỏ một lúc một anh chàng nói ...
- vậy thôi ở dây ca hát với tụi anh cho vui ... mấy anh ngủ ngoài vườn này giữ quán có mệt tụi anh cho em mượn đỡ cái di van trong kia ... sáng về ...
Nhỏ mệt và đói lắm nên cũng ừ đại , ngã lưng trên chiếc di van Nhỏ làm sao ngủ đựơc , chỉ nằm tạm lấy sức cho ngày mai , thì Nhỏ thấy mí mùng dở lên một bóng người chui vô , sợ điếng hồn nhưng phóng lao thì phải theo lao Nhỏ thủ thế , người đàn ông dịnh làm ẩu Nhỏ chống cự lại và nói không được , ông này thấy vậy đi ra đến phiên người khác vào Nhỏ một mực chống cự , ông ta bỏ đi nhỏ cũng không dám ở đó nữa ,vội vàng tung chạy ra thì người dàn ông thứ ba lên tiếng hỏi Nhỏ ...
-Ủa chứ em không phải là gái di khách à ???
- không tôi không phải như mấy ông nghĩ ... vì buồn chuyện nhà tôi bỏ đi lang thang lỡ bước đi ngang đây thấy nhà này là của người bạn gái tôi quen ngày trước nên nghé vào thế thôi ... Nhỏ trả lời ...
-chủ nhàtrước là ai mà em quen ở dây nói nghe coi anh có biết không ???
- Bạn tôi tên là Bích Huyền ...
-Bích huyền à thì tôi biết nó là em gái của tôi, tôi tên là Bảo ... nó chết vì nghiền ma tuý lâu rồi.. em là bạn ra sao với nó sao tui không biết ...
- Tôi chỉ là bạn học cùng trường ... sau ngày giải phóng
tôi di lấy chồng nên không gặp Bích Huyền nữa thành ra
anh không biết ...
-
Ừ chắc tại vậy đám bạn của Bích Huyền quậy lắm tôi
biết cũng khá nhiều mà không biết cô, nếu cô nói vậy thì tụi tôi xin lỗi nghen , cô buồn gì thì cũng nghỉ đi sáng mai tôi đưa cô đi ăn sáng rồi chở cô về nhà ...
Nghe Bảo nói là biết những người bạn cũ của BH vô tình gợi cho Nhỏ một ý nghĩ ...
- Dạ cám ơn anh ...
Nhỏ ngập ngừng dò hỏi ? :
- anh nói biết hết đám bạn của BH ngày xưa vậy sau này anh có còn gặp ai không ???
- Hồi nhà bầy ra cái quán này tụi nó tới đây ủng hộ hoài đó chớ ... nhưng lần lần đi cũng gần hết ...
- Vậy anh có biết Ngân không Ngân mập dó ...
- Trời Ngân mập đó hả sao không biết con đó dzử nhất đám ... bây giờ nó có chồng bao giàu sụ ở Hàng Xanh đó ...
-Dạ Ngân dó là bạn thân nhất đám của tôi hồi trước , anh có thể cho tui dịa chỉ của nó không ??? có gì tui đi thăm nó đó mà ...
- Địa chỉ hả tôi không có ... nhưng muốn thì tôi chở tới cho ... có dịa chỉ cũng không dám dưa cô thời buổi này ai biết ai là ai ... thôi di nghỉ đi sáng tui chở di..
Trời bắt dầu sáng quán lục tục mở lại ,Nhỏ xin nước rửa mặt vuốt tóc tai lại cho gọn gẽ ,Bảo chở Nhỏ đến một hàng phở cho Nhỏ ăn một tô phở trong đời Nhỏ chưa bao giờ được ăn một tô phở ngon như vậy ... cho dến bây giờ 1/4 thế kỷ đã đi qua đó vẫn đúng là tô phở nhớ đời của nhỏ ...
Đến nhà Ngân là một ngôi biệt thự củ rộng lớn biệt lập ... đứng ở ngoài nhìn vào nhỏ thấy trươ'c sân nhà trồng toàn những cây kiểng, thời buổi này ngay cả cán bộ cao cấp mà cũng chưa dám chơi kiểng học làm sang , thì chư'ng tỏ chủ nhân ngôi nhà nay phải là người bê` thê' máu mặt mạnh lắm , Bảo hình như là khách cũng quen thuộc với ngôi nhà này nên được mở cổng ngay , ngườì mở cửa là cô gái nhỏ trạc tuổi 12-13 là cùng bảo Nhỏ và Bảo đứng đợi ngoài sân
một lúc Nhỏ thấy bóng cô gái đi ra theo sau là một người đàn bà khá đẩy đà khuôn mặt được trang diễm diêm dúa nhưng Nhỏ cũng nhận ra được dó là Ngân ...
- Sao bà chủ khoẻ không mánh mung dzô đều đều hả thấy dzòng dzàng bà đeo đỏ mình tui cũng đủ biết rồi,nè bửa hỗm nói là đang cần kiếm người nấu cơm tui đem lại coi có mướn người ta được không, mà coi bộ người này có quen biết gì với bà đó phải không ???...
thấy Ngân Bảo lên tiếng oang oang...
Ngân ... đưa mắt nhìn Nhỏ một khắc sau nó kêu lên ...
-nè anh Bảo ở đâu anh lượm ra con nhỏ này đây tui biết nó rồi ... con Thảo đó mà dô đây dzô đây ...
chỉ đợi có vậy Bảo nói :
-Thôi hén dzậy là có quen biết thì mấy người tính với nhau đi tui đi về còn nhiều công chuyện lắm có gì gặp lại sau ...
nói xong Bảo quày quả dắt xe dạp bỏ đi ngay nhỏ cũng ngở ngàng để rồi quên cả lời cám ơn với Bảo . Sau đó Nhỏ biết được Ngân đang là vợ nhỏ của một ông tàu khá lớn tuổi làm ăn rất giàu nó có được với ông một đứa con trai nên ông mua nhà cửa cung cấp tiền bạc cho nó hầu như nó muốn gì được nấy chẳng động tới móng tay , nhà thì đang cần kiếm một chị bếp vì con nhỏ mở cửa hồi nảy chỉ mướn cho giữ em thôi . Nhỏ cũng thú thật với nó hoàn cảnh của nhỏ hiện nay đang cần một chổ tá túc tạm và một công việc gì làm trong lúc này , Ngân bảo nhỏ thì cứ ở tạm đây vài bữa coi có gì thì nó sẽ giới thiệu nhỏ đi làm cho một hãng phim mà nó quen biết
- Chồng tao thuộc loại háo sắc bởi vậy tao không dám để mày ở lâu đây được biết đâu một ngày nào đó nó lượm mày hồi nào tao không hay , không phải tao không tin mày nhưng tao không tin được thằng chồng tao ,có mướn người làm tao cũng chỉ dám mướn mấy đưa' nhỏ tuổi chưa trổ mã thôi mày không thấy con nhỏ hồi nãy hả , thà là giúp mày tiền nhưng tao không thể chứa mày ...
lời nói thẳng như dây thừng của Ngân làm Nhỏ tái mặt
hụt hẩng nhưng nhỏ cũng biết là Ngân đã thực tế ,nó chấp nhận giúp Nhỏ như vậy là quá tốt Nhỏ còn dám đòi hỏi gì nữa . Ở lại nhà Ngân mấy ngày sau Nhỏ được nó giới thiệu đi làm cho một hảng phim ,Sàigòn lúc dó chỉ có một hãng phim duy nhất gọi là nhà làm phim nhân dân . Nè đừng nghĩ Nhỏ được đóng phim mà cười nhen, Nhỏ chỉ xin vào một chân chị nuôi phụ nấu cơm rửa rau vo gạo thôi không có biên chế gì hết . Những ngày đi theo hảng phim rày đây mai dó ngủ đình ngủ chợ cũng cực nhọc lắm nhưng nhỏ được sống và đựơc dối xử như một con người thấm được dâu đó chút tình người vẫn còn tồn tại ở tâm hồn của những người dân quê mà Nhỏ được ghé qua , và ở ngay trong đoàn phim của nhỏ
biết dược hoàn cảnh của nhỏ mấy anh chị em trong đoàn phim thường an ủi nhỏ bằng những phần nhu yếu phẫm phụ trội gọi là bồi dửơng mà họ nhận được khi phải làm đột xuất thêm giờ ban dêm hoặc phải quay nhữ ng cả nh khó khăn dầm mưa dải nắng của họ ,Nhỏ nhận tất cả những gì mà mọi người cho có món bán đổi ra tiền như thuốc lá , còn đường sửa vải vóc thì Nhỏ dể dành lâu lâu đoàn đựợc về Saigòn nghỉ bồi dưởng hoặc để quay cảnh trong này thì Nhỏ đem về cho con của mình .Nói đến chuyện con của Nhỏ ,thì chỉ có đứt ruột đứt gan thôi ,bấy lâu nay nhỏ đi làm dành dụm được bao nhiêu thì cũng chỉ dem về nộp hết cho thằng chồng Nhỏ để hòng nó cho Nhỏ được gặp con mình ,mỗi lần gặp được con nó đứng canh như canh tù năn nỉ lắm thì nó cho
gặp chừng nửa tiếng còn không thì dăm ba phút là nó bắt đầu kiếm chuyện chửi bới hành hung , có lần Nhỏ đến thăm con bằng chiếc xe đạp mượn của người ta vậy mà hắn kiếm chuyện đòi đánh Nhỏ nói Nhỏ đồ dàn bà thối nát không đưa đủ tiền nuôi con thì hắn lấy chiếc xe đạp để trừ tiền .Trời ơi nhờ mấy dứa em chồng chứ không thôi thì Nhỏ bị hắn lấy chiếc xe rồi , đó là chưa kể nỗi kinh hoàng nhỏ thấy được từ ánh mắt thơ dại của con bé con và tiếng kêu thãm thiết của thằng lớn
- mẹ chạy di mẹ mau di mẹ ....
Đau đớn khốn khổ nhỉ phải làm sao bây giờ trời !!!
Đang loay hoay tìm cách sống thoát ra cảnh khổ này , chỉ có câu trả lời TIỀN vì hình như chỉ có đồng tiền thì mới giúp nhỏ vượt thoát ...
và cứu các con mình được .Nhỏ một lần nữa tìm đến Ngân ... nói với Ngân giúp Nhỏ ít nhất chỉ cho Nhỏ cách lọt vào chốn đàn ông tìm mua vui , nhỏ dồng ý làm tất cả dể cho có tiền thật nhiều tiền mới nghe ...
Ngân bảo Nhỏ về đi ngày mai lại gặp nó sẽ trả lời có giúp được gì cho Nhỏ không ...
Trưa hôm đó Nhỏ dến Ngân đưa Nhỏ 2 lượng vàng và dẫn Nhỏ đến nhà gặp Thu Hương gởi gấm cho Nhỏ tá tú ở dó số
vàng Ngân đưa là để Nhỏ theo Thu Hương làm vốn bán chợ trời ... một lần nữa nó dặn dò dầy dạng
-Tao không thể dẫn mày vào chốn buôn hương được mặc dù đó là ý mày muốn tao giúp , mày có nhan sắc có thể chài dược nhiều thằng giàu hơn chồng tao nếu mày biết mánh khéo , nhưng hồi nào tới giờ trong đám chỉ có mày là đứa cả gan dứt khoát không té vào bùn như tụi tao hồi đó ,tụi tao không nói nhưng cũng phục mày lắm có điều tại số mày hồng nhan bạc phận nên mới gặp cảnh khổ như vậy , mà mày cũng nhân nghĩa anh hùng cao thượng quá
mày cứ ừ một tiếng tao cho tụi giang hồ lấy thẹo thằng chồng mày đời nó tàn như chơi , thôi cầm vàng này ráng làm ăn buôn bán học khôn mánh lới một chút nghen không thì mất chì lẩn chai uổng công tao ,con Thu Hương này hồi xưa cũng quậy dử lắm đó cho mày theo nó không thằng nào dám dụng mày đâu ,làm ăn được có dư thì trả tao không thì cũng coi như tao bị gạt tiền đi vượt biên vậy .
Có lời nói cám ơn nào cho đủ lúc này nhỉ ... vâng để giữ cho doá hoa sen được vươn mình tinh khiết ... bùn lầy đã không ngại mang tiếng nhơ mà bồi dắp cho nó ...
Đúng là đồng tiền là mãnh lực Nhỏ theo Thu Hương buôn bán chợ trời nhờ cái tánh thật thà được nhiều người thương mối lái kiếm tới Nhỏ mà không sợ bị hàng giả hay lừa gạt nên tiền kiếm ra như nước . Có tiền nhỏ được thăm con nhiều hơn,đôi khi mấy cô nó lén đem ra chợ cho gặp Nhỏ để Nhỏ dúi thêm tiền cho tụi nó .Nhưng thằng chồng Nhỏ cú vọ lắm biết được nếu cầm giữ 2 dứa Nhỏ là cầm giữ mạng sống của Nhỏ và là cái két cho hắn moi tiền nên hắn cũng canh chừng
kỷ lắm , có điều cảnh hành hung không còn nữa .Thời gian buôn bán nhỏ có quen với một người là con của một tiệm sách có tiếng tại Sài Gòn nói là bạn cũng không đúng nói là bồ cũng không phải, vì nhỏ cũng thích anh ta không gặp thì nhớ nhưng tỏ tình thì không ...
Nhỏ cứ lửng lơ con cá vàng như thế cho đến một hôm
Thành tên anh , nói với Nhỏ gia dình anh đang tổ chức một chuyến đi tàu do nhà dóng . Anh rất thương nhỏ và gia dình anh cũng vậy nên đã dành cho Nhỏ một chổ trên tàu .Đi à !!!còn con nhỏ thì sao ??? Thành nói ...
- Bây lâu này nhà anh biết anh quen em mấy lần gặp em
ba má anh cũng thích em lắm có điều anh dấu không cho ai biết là em đã có con thôi ,vì anh là con trai chưa vợ gia dình sẽ phản đối ngay nếu biết em có con ...
- làm sao em có thể bỏ con được ???...
- Vậy Thảo có thương anh không ???... anh chỉ cần biết như vậy thôi , con em thì nó đã có cha nó em đi để tìm tương lai mai mốt yên ổn gởi tiền gởi bạc về thì tụi nó cũng sung sướng chứ có gì mà em suy nghĩ , đừng bỏ lỡ cơ hội cho em lập lại cuộc đời , ở dây em cũng đâu có được nuôi con đâu ...
Lời Thành nói cứ văng vẳng bên tai Nhỏ đêm đó ...
sáng hôm sau nhỏ quyết dịnh bỏ đi cùng với Thành ...
vì tàu nhà đóng đã thành công được 2 chuyến đi rồi, bây giờ là chuyến chót ... mọi người chia nhau đi từ
Sàigòn ra Nha Trang bằng nhiều cách , Nhỏ cùng Thành ra dó bằng xe lửa , đến Nha Trang Nhỏ được giữ ở nhà người quen của gia dình Thành với giấy tờ chứng minh là Nhỏ ra đi thăm bà con , còn tất cả lẻ tẻ về bến đá lo chuyện tàu bè khi nào chuẩn bị xong thì Thành sẽ ra dón Nhỏ , ở ngoài thành phố Nha Trang chẳng làm gì sáng chiều rảnh rổi nhỏ chỉ biết thả bộ ra biển nghe sóng vỗ dồn ngắm trời
ngắm đất biển Nha Trang đẹp thật bờ cát trắng phau che rập bởi những hàng dương mọc dài theo bờ cát , càng rảnh Nhỏ càng nhớ con ray rức , càng suy nghĩ đi là đúng hay sai đành rằng bây giờ không được gần con nhưng Nhỏ vẫn có cơ hội nhỏ nhoi lâu được ôm con được chuyền cho con tất cả tình yêu thương của Nhỏ cho tụi nó , rồi một ngày nào đó khi đủ khôn lớn đủ sức mạnh nó sẽ
hiểu mà tìm đến với Nhỏ , còn nếu Nhỏ đi như vầy là Nhỏ đánh mất tất cả nhỏ tước bỏ quyền làm mẹ với các con mình nếu nói có tiền gởi về cho con sung sướng
thì liệu đồng tiền đó có đủ bù dắp lại cái tình mẹ
bao la mà người ta thường nói đó cho con Nhỏ không ???...
NHỏ đang bị dằn co với đi và ở thì Thành ra báo cho biết là tàu sẽ hoản lại tới một tuần nữa mới khởi hành . Chụp ngay cơ hội Nhỏ
nói vậy thôi cho Nhỏ về Sàigòn thăm con lần cuối , rồi gần tới ngày đi Nhỏ sẽ ra lại ,Thành dồng ý nói có gì sẽ gởi thằng em vô dẫn Nhỏ ra lại . Chia tay với Thành lần dó Nhỏ biết rằng mình đã lựa chọn sự ở lại , đến ngày em Thành vào đón Nhỏ không đi theo mà chỉ
gởi đem ra cho Thành một lá thư dài .Tối ngày hôm sau lúc trời mưa tầm tả Thành đứng trước cửa nhà Nhỏ ...
thì ra đọc thư Nhỏ xong Thành lấy xe đò về vội lại thành phố để hỏi Nhỏ cho ra lẽ , chuyến đi đã sắp dặt Nhỏ chỉ còn 15 phút quyết dịnh để rời nhà cho kịp chuyến xe lửa đêm ấy ... Khi thấy nhỏ dứt khoát Thành
buồn bã dúi vào tay Nhỏ một xấp bạc, và lời nói cuối cùng ...
- Nếu em quyết dịnh như vậy thì anh cũng đành , anh mà may mắn thoát được thì sẽ qua dó gom bao ny lông gửi về cho em bán nuôi con ...
Chuyến đi tin báo vễ cả nhà Thành đi thoát ...
Nhỏ ở lại vẫn ngày tháng dong duỗi thằng con lớn của nhỏ đã lên sáu con bé con 4 tuổi rồi , Ngân và chồng đóng tiền đi bán chính thức không được về nó và cả gia đình vượt biên sống chết ra sao nhỏ không có tin tức , để bây giờ dù có 2 lượng vàng ít ỏi đối với Nhỏ cũng chẳng có thể nào trả món nợ vàng cho nó thì nói chi tới trả cái ơn đổi đời của nó cho Nhỏ . Ở lại Nhỏ vẫn buôn bán nhưng có một sắp dặt lớn lao mà ngay cả với Thu Hương Nhỏ cũng không nói , chỉ cho đến hôm cuối cùng nhỏ mới cho nó biết Thu Hương nhìn nhỏ như nhìn một người điên , nhưng nó hứa sẽ giữ kín khi nào có chổ ở hẳn hòi yên ổn thì báo cho nó biết để nó tìm đến . Buổi trưa hôm đó như đã hẹn Nhỏ đến gặp con mình chính tay bà mẹ chồng giao 2 đứa con cho Nhỏ theo lời xin của Nhỏ cho Nhỏ lén găp con và dẫn nó đi mua sắm
chút dỉnh vài bộ quần áo mới chứ nếu cứ mua vải đưa về thì ba tụi nó lấy bán nhậu hết, chỉ trong vòng một tiếng sau nhỏ sẽ dẫn về trả lại . Trong tay nắm chặt 2 đứa con vừa đi khuất vào khúc quanh Nhỏ đẩy tụi nó lên chiếc xích lô chờ sẳn ... sau khi bảo ông xích lô đạp cho nhanh mau xa khỏi chổ này ... Nhỏ mới nói với thằng con Nhỏ ...
- Vũ và em sẽ không về nhà ba con nữa mẹ đưa các con đi với mẹ ...
- trời ơi thôi mẹ ơi mẹ đừng làm vậy lỡ ba con bắt được chắc đánh mình chết quá mẹ ạ ... mẹ biết con thương mẹ mà nhưng con sợ ba lắm .
Thằng bé sợ hãi thốt lên ,tim Nhỏ như ai bóp nát , Nhỏ hứa với lòng mình giờ phút này có thế nào thì cũng chỉ sống chết vớ i con mình mà thôi dù có phải đối dầu với đám quy~ dử Nhỏ cũng sẽ liều mình 3 mẹ con chết chung chứ chẳng rời xa nữa ...Nhỏ đem con đi thoát
về một niềm hẻo lánh vì những ngày tháng theo hãng phim nhỏ biết có những chổ ở mà không ai tìm tới được ...
Biết mất con nhà chồng nhỏ làm dữ cầm dao mác tới nhà Thu Hương hăm doạ nhưng cuối cùng cũng chẳng làm gì được vì chính Thu Hương cũng không biết Nhỏ ở đâu, thưa ra công an thì cũng bị xữ huễ vốn vì người bắt cóc là mẹ nó mà ( may mà ở VN chứ ở mỹ thì tội nghiệt cho Nhỏ rồi ) ...
Nhỏ và 2 con dặt chân dến mỹ một ngày mùa thu lạnh giá
tháng 10 năm 84 ...
Huy Vũ bây giờ là một thanh niên vững trải rất có hiếu với mẹ Giọt nước từ trời tưới mát đời con nay đã thấm vào đời mẹ ...
Minh Phương cô con gái ngoan xinh dẹp đang rộn ràng chờ ngày vu quy ... Ánh sáng dịu dàng toả nhẹ trên những bước đường đi của con cũng là con đường mẹ nương bước dắt dìu ...
Chuyện viết này hatnang xin riêng tặng cho tất cả các bà mẹ đang và sắp làm mẹ ...
Hatnang 060302 Tập chuyện # 3
