Đường Về

Submitted by aqg on Tue, 2006-10-17 18:54.

Thành phố mờ sương, trời thật lạnh khi hắn vừa xuống tới, hắn thấy buồn buồn nỗi nhớ nhà, nhớ con phố thân yêu, nhớ những món hàng rong, những tiếng cười đùa của bọn trẻ mỗi buổi chiều. Đang say sưa giấc mộng, hắn chợt trở dậy, ánh nắng đang rực rỡ soi qua khe cửa, vội vàng sửa soạn, hắn chạy thật nhanh cho kịp giờ vào lớp, bụi đỏ vương vãi nơi gót giày. Thấm thoát mà đã 1 năm qua, giờ đây hắn thấy thật gần gũi với cái khung cảnh đơn sơ mộc mạc đầy tình người. Chậm chạp leo lên xe, hắn ngậm ngùi từ giã những thằng bạn ốm tong teo đang vẫy vẫy tay chào. Chúng bảo hắn nhớ lên thăm khi có dịp, hắn chỉ biết gật đầu, nhoẻn miệng cười nhưng lòng buồn vời vợi, vì hắn biết ngày ấy ...

Đêm nay trời thật lạnh, hắn lái xe vùn vụt qua những đoạn đường, mong cho mau về đến nhà, tuyết rơi trắng xoá ven con lộ, long lanh như thuỷ tinh, lấp lánh dưới ánh đèn. Hắn đã vượt qua chặng đường dài, trời đã quá nửa đêm, hắn mở cánh cửa xe, chậm chạp bước ra, hít thở mùi hương toả man mác, cay nồng của hàng thông cao vút, mỉm cười khi tưởng tượng thấy nụ cười trên môi bà ngoại hắn ngày mai khi thức giấc. Hắn đã đi và hắn đã về, hàng năm như thông lệ, nhưng mỗi chuyến đi, hắn như càng xa hơn, xa mãi những thằng bạn ốm yếu vì thiếu ăn thiếu mặc, và biết bao giờ, biết đến ngày nào ...