Nhỏ ...Tuổi biết buồn
- Mẹ ơi nhỏ Hạ bị té chảy máu đầu gối kìa mẹ ....
bốn thằng con trai sàng sàng tuổi đang hè nhau khiêng con nhỏ lôi vô ngồi ở thềm .... bác Thịnh gái hớt hãi chạy ra ...
- khổ thân con bé anh em chúng mày chơi với em sao mà lại để em ngã thế này ....
- không phải đâu mẹ ạ tại nhỏ Hạ đòi chơi nhảy trừu mà anh Tín không chịu còm lưng thấp một chút ...
Cu Toàn lau chau mách lập công ... bác gái vội vã sai lũ con trai chạy đi lấy bông băng cho nhỏ đầu gối bị trầy rách toạc một miếng da máu me đầm đìa nước mắt rớm rớm đau ghê mà nhỏ cố gồng chẳng khóc không phải tại nhỏ lìdâu ... nhưng nhỏ sợ khóc rồi bác sẽ quất vào đít lũ con trai mỗi đứa một roi dau quắn ... rồi ngày mai tụi nó sẽ trả thù lại nhỏ tẩy chay không cho nhỏ chơi chung thì buồn lắm ... Nhà nhỏ chẳng có ai để chơi cả ngoài bànội với vú chín ra.. ba và dì đi đâu lâu cả tháng mới về một lần ...nên cả ngày nhỏ cứ chạy sang ở bên nhà bác Thịnh vui hơn nhà bác đông con những 5 người con trai cơ chỉ có anh Thương là lớn nhất đang di học để thi tú tai.. còn lại 4 đứa thì từ 13 tuổi trở lại ...Nhỏ là nhỏ nhất bác Thịnh gái cứ gọi nhỏ là cô con gái út vàng ngọc của bác đấy thôi ... lũ con trai chẳng dám ăn hiếp nhỏ đâu vì nhỏ mà khóc nhè mách bác là thế nào cả lũ cũng bị la ngay ...
- chúng mày lớn to xác rồi mà không biết nhường cho em nó chơi để nó khóc tức tưởi khổ thân con bé ...
Cứ thế bác Thịnh như người mẹ của nhỏ ... buồn vui gì nhỏ cũng kể cho bác nghe ... đúng là con gái hay thủ thỉ ... ngược lại bác hay ôm nhỏ vào lòng ...chải đầu sửa soạn cho nhỏ khi thì bác cột 2 bím cho nhỏ ... khi thì bác cột 2 đuôi điễm cái kẹp hay gắn thêm cái nơ đỏ hồng làm dáng cho nhỏ ... nhưng lần nào cũng vậy điệu chỉ được chừng 3 phút thôi ...nhỏ mà nhập vào với đám con trai thì thôi tóc tai rủ rượi quần ống cao ống thấp ... áo thì sứt nút rách vạt ... hại vú chín vừa vá vừa rên con gái gì mà như con trai phải chi mi mà là con trai thì ba mi đâu có đi hoài cho nội mi buôn.. Nội ư ... nội thì nghiêm lắm cũng chỉ mắng mỏ vài câu
- nghịch vừa đấy con ạ con gái gì mà cứ như con giặc ấy ... chẳng có cái nết nào được giống như mẹ mày cho bà nhờ ....
Ừ nhỏ chẳng hiểu con trai với con gái có khác nhau gì nhỉ ??? nhưng nhỏ thích làm con trai hơn để sáng được đi học chung với dám con trai nhà bác Thịnh mà không phải đợi anh Thương đưa đi đón về..lại nữa đi học trường con gái phải mặc áo đầm phải đi đứng ngay hàng ... nói chuyện không được nói to cười không được cười toác miệng ... ở trường bao giờ nhỏ cũng đứng sau bét về điểm hạnh kiễm .... ui mà mấy ma sơ ở trường dữ lắm cứ nhéo tai hay kẽ vào nốt ngón tay nhỏ hoài thôi.. Nhất là vào giờ học đàn piano thì thước kẽ vào nốt ngón tay nhỏ nhiều hơn là nhỏ gỏ lên nốt đàn ...Nhưng trời bắt nhỏ làm con gái thì nhỏ chỉ muốn mình giống bác Thịnh gái thôi có lần nhỏ thủ thỉ với bác như vậy ... bác cười tươi mắng yêu nhỏ ...
- Cha bố!!! cô chứ giỏi nịnh bác ... có đem cô đi đổi mười thằng con trai bác cũng chẳng thèm ...
Thật nhỏ chẳng thấy ai có thể sánh được với bác hết ... ngay cả dì mỗi lần theo ba về nhàHạ thấy dì giống mấy tấm hình minh tinh tài tử mà anh Thương đem về gắn trong
phòng anh để chiêm ngưỡng ... cũng không bằng bác được Hạ cũng không thích mùi thơm gay gắt toả ra từ người dì.. mà chỉ thích rúch vào người bác để được ngửi mùi bồ kết mùi hoa chanh thoảng nhẹ của bác ... Một lần ba về mà không có dì theo ... lần này ba ở lại lâu hơn mọi khi ... mà ba cũng không đem quà về nhiều như những lần trước cho Hạ ... ba chỉ làm quà cho Hạ một chiếc hộp bằng đá trên khắc hình người mẹ đang bế và nhìn xuống đứa con ngũ say sưa trong vòng tay ba.. Hạ mỡ nắp hộp ra thì có tiếng nhạc réo rắt nổi lên ... Hạ thích nhất món quà này nhất ... nên đem để ngay trên đầu gường của minh.. Chả bù với mọi lần ba và dì chỉ đem về toàn dồ chơi đắt tiền cho Hạ nào là những con búp bê mắt nhắm mắt mở có con còn biết khóc nữa ... nếu Hạ kéo sợi giây dấu sau lưng nó ... hay là những chiếc áo đầm tuyệt đẹp và những đôi giày điệu điệu giống dì.. thích lắm thì Hạ chỉ ngắm nghía một chút rồi mọi thứ sẽ đựơc vú chín dem
cất xếp hàng đầy vào tủ kiếng để nó ngồi trông nhà cho Hạ thì đúng hơn ...
Buổi tối trước ngày ba đi nhỏ thấy ba ngồi nói chuyện với nội hình như ba khóc nhỏ thấy mắt ba đỏ hoe nhỏ nghe nội nói..
- Anh cứ đi mãi nay xứ này mai xứ khác biền biệt nhà thì cô quạnh chỉ có mỗi cái Hạ nó chạy ra chạy vào tuy nó theo đám con nhà Thịnh nghịch không thua gì anh ngày bé..nhưng nhờ có nó mà mẹ cũng thấy ấm lòng ... vã lại nó đang ở yên ở đây với mẹ bây giờ anh lại bắt nó theo anh thì liệu nó có hợp với dì nó không ??? Anh cả hãy nghĩ dến hạnh phúc của anh và dì nó.. rồi anh cũng phải có những đứa con khác chứ ... cứ để cái Hạ ở đây cho mẹ bao giờ mẹ theo về tổ tiên anh hẳng liệu ...
Nội và ba nói chuyện dến khuya ... đêm đó nhỏ mơ hồ trong giấc ngủ ba đã đặt cái hôn lên trán nhỏ.. Sáng lúc nhỏ dậy đi học thì ba đã rời nhà đi từ khuya ...Cuộc sống của nhỏ ở với nội ... cứ vô tư ồn ào phá phách cùng với lũ con trai nhà bác Thịnh
Để rồi cũng có một thay đổi ... sau kỳ hènăm đó Nội nói bác Thịnh là nhờ anh Thương dạy kèm cho nhỏ mỗi ngày.. thế là anh Thương ngoài nhiệm vụ tài xế đưa đón khiêm luôn chức thầy giáo của nhỏ anh Thương hiền lắm nhỏ chả sợ .....
Bởi thế nên hôm nọ trời đổ cơn mưa tầm tả cả lũ bị nhốt trong hết nhà ... nhỏ ngôi ngó ra cữa sổ thấy nước ngập trước sân nhà thành vũng nghĩ ngay ra một trò chơi rủ rê cả đám xé giấy xé tập ra làm tàu thả nước chơi ... thôi thì trò chơi thiệt là hào hứng nào là xuồng ba lá thả lênh dênh đủ loại đủ cở lớn nhỏ thuyền giấy ...rồi thì Tâm làm một đôn'g tàu chiến súng ống đàng hoàng thế là xúm nhau sáp lá cà bắn nhau chíu chíu đì đùng ... vui phải biết mưa vừa dứt thì cả bọn đầu cổ quà^n áo cũng ướt nhẹp bác lại la
- cả bọn chúng màychỉ đầu têu cho con bé nó ốm yếu dầm mưa bịnh thì khổ thân em ...
Ấy là bác thì lúc nào nhỏ cũng nhất nhưng anh Thương thì
không phải như vậy ... chiều hôm đó khi về nhà anh phát giác ra cái tội xé vở làm thuyền của cả lũ mà còn chưa nặng bằng cái tội đứa nào dám lấy cả tập thơ của anh ra xe.. anh Thương có một tập thơ anh cất rất kỷ
mà nhỏ nghĩ anh làm tập thơ đó để tặng chị Phượng cô bạn gái hay dến nhà học thi cùng với anh ... Ôi sợ giúm chẳng dứa nào khai thật nhỏ nghi có thể cu Toàn là thủ phạm vìToàn là ẩu nhất bọn ... Cuối cùng điều tra không ra anh Thương đánh đứa nào bày dầu chơi trò xé giấy nặng nhất thì đích la `nhỏ rồi ...xếp hàng từng đứa lãnh một cái thước kẽ vào tay ... nhỏ thì 2 cái thấy anh bảo xèo 2 tay ra.. cái thước anh dơ cao ỷ y như mọi lần dơ cao nhưng đánh nhẹ nhỏ không sợ ... có điều lần này anh đánh thật cái thứ nhất đau điếng hết hồn nhỏ bậm môi ... cái thứ nhì thì nhỏ oà khóc tức tưởi vì vừa đau và vừa tủi thân ... không nhìn anh nhỏ chạy u một mạch về nhà ...
Mấy ngày sau anh Thương đưa đón nhỏ dỗi ngồi sau lưng chẳng nói chuyện tíu tít như mọi khi nữa ...
anh có hỏi gì thì cùng chỉ trả lời nhát gừng ... Nhỏ cũng chẳng sang nhà bác chơi cứ ru rú ở nhà rồi lâu lâu ngó lại 2 bàn tay bị ăn thước kẽ cũa mình tấm tức khóc .... lũ con trai coi bộ nhớ nhỏ nhưng chẳng dám sang chỉ phái cu Toàn sang làm dọ thám xem tình hình nhỏ giận tới đâu rồi thôi ... Mãi bác Thịnh thấy sự lạ vắng bóng con bé tra hỏi thì lòi ra đầu đuôi ... chắc sau khi mắmg mõ cả đám đầu têu cho con bé phải đòn ...và muôn thuở với câu- khổ thân con bé ... bác đã vội vàng chạy sang nhà nhỏ kể câu chuyện vơi' nội ... nhỏ nghe nội nói
- Ừ cái Hạ nó nghịch như con trai ấy bác cứ bảo anh Thương cứ dánh nó đẫy vào ... tập cho ra con gái nề nếp một tí ....
Úi dza nhỏ biết nội nói vậy chứ nội cũng sót xa lắm gọi nhỏ lại ngồi gần cho nội xem tay có đau không ...
Trời ơi !!! nội đâu biết ở trường nhỏ bị kẽ tay hoài chuyện thường thôi ...
Mà anh Thương đánh đau thật nhưng có lẽ cái đau hơn ... là trong lòng nhỏ cứ ngỡ anh Thương cũng thương nhỏ chả bao giờ đánh nhỏ ác như vậy ... Nhưng thôi bác bảo nhỏ thay dồ bác dẫn đi chợ với bác đi chợ thì nhỏ thích mê vì biết bác thế nào cũng cho nhỏ ăn bún riêu món nhỏ thích nhất ấy mà ...
xong sẽ cho nhỏ ăn tráng miệng với chén chè hoa cau nấu bằng bột sắn trong khiết ... điễm lấm tấm vài hạt đậu xanh đãi vỏ thơm ngát mùinuớc hoa bưởi hay là a bánh trôi bánh chay.. những viên bột nếp tròn tr'ăng tinh bé bằng đầu ngón tay cái, nhân bên trong chỉ là viên đường thẻ bé bằng nửa đốt ngón tay út ... bỏ vào miệng cắn một miếng nghe thơm mùi bột nếp mới trộn với nước đường ứa ra như mật tan trong miệng ... Ở nhà ngày rằm
hay mùng một nội hay bảo vú chín làm mấy món này cúng ... Chưa hết ăn xong bác còn cho nhỏ ra hàng đồ
chơi lựa thứ nào nhỏ thích bác lại mua ... đi chợ phố xá đông lại được la cà trong đám bình dân cái gì cũng thấy ngộ với nhỏ hết nên không thích sao được ...
Hôm đó sau bữa cơm trưa bác nấu một nồi nước pha chùm kết gội đầu cho nhỏ bác còn vắt chanh tráng lên tóc bác bảo gội lại bằng chanh cho tóc mượt và bóng ...
Sang nhà bác chơi nhưng nhỏ vẫn giận anh Thương .. . có lẽ muốn làm huề anh đề nghị dẫn cả lũ di ăn sâm bổ lượng mọi lần nhỏ là đứa ưu tiên hăng hái nhưng lần này vì giận nhỏ từ chối không đi ... Rồi dến một tuần sau lúc đón nhỏ về anh Thương mới bảo nhỏ giận dai quá hôm đó đánh nhỏ xong anh hối hận vì thấy tay nhỏ sưng đỏ anh hứa sẽ chẳng bao giờ đánh nhỏ nữa nhưng cũng muốn nhỏ hứa là đừng phá Quá như con trai ... anh thích nhỏ hiền như con gái ... nhỏ hứa nhưng cũng hỏi lại có phải hiền như con gái là giống như chị Phượng không ... chứ nhỏ không thích giống như mấy đứa con gái trong trường nhỏ đâu tụi nó hay cười nhỏ khi thấy nhỏ bị phạt í mà ... Anh Thương cười bảo
- tại nhỏ phá quá đi làm gì ... mà thôi anh có cái này cho Hạ đây ...
Hôm dó anh cho nhỏ bức tranh cô gái nhỏ ngồi hong tóc trên chiếc võng mắc sau vườn cây ... nét mặt cô gái hao hoa giống Hạ ... Quên nói là anh Thương có tài vẽ anh vẽ rất dẹp nhưng bọn Hạ chỉ hay thích nhờ anh vẽ tranh bắn súng tàu bay cho cả bọn chơi thôi ...
Mà rồi nhỏ cũng không phá được nhiều như xưa nữa vì lũ con trai đã biết mơ mộng Tín và Tâm không còn tham gia vào những trò chơi hứng thú ngày xưa bắt dếcho nó gáy inh nhà lên ... hay lần mò cả bọn đi kíêm trứng thằn lằn bé tí bằng đầu ngón tay cái của mình về vẽ hưu vẽ cuội rồi đem ấp chờ nó nở xem sao ... chả bao giờ nhỏ được xem trứng thằn lằn nở ra con cả vì có lẽ trứng bị chuột tha hay bị bỏ quên có lúc nhớ lại tìm thì không thấy trứng ở đâu ... Cả bọn hông còn những buổi tối sau cơn mưa chờ bắt đom đóm bỏ vào lọ thuỷ tinh cho nó bay lấp lánh nữa ... Hai tên lớn bỏ cuộc chơi chỉ còn lại nhỏ Tịnh và cu Toàn ít ngườitụi này vẫn chơi có điều chẳng hào hứng như xưa ... Rồi rất nhiều thay dổi trong cuộc dời nhỏ anh Thương không còn ở nhà anh vào lính là sĩ quan võ bị chiến tranh tâm lý ĐàLạt ... Tín và Tâm đợi thi xong cũng chuẩn bị vác balô ...Tết năm nhỏ 13 tuổi trước khi anh Thương đi nhỏ thủ thỉ nói với bác nhỏ thích mặc áo dài giống bác ... thế là năm dó bác nói nội để bác dẫn nhỏ đi may đồ tết cho nhỏ ... nhỏ được 3 cái áo dài mới mặc thay dổi trong 3 ngày tê't bằng lụa hà đông màu hồng nhạt hình nổi những củ hoa thủy tiên và 1 cái áo màu vàng hoàng anh có in hình chử vạn một cái màu cẫm thạch ngọt ngào ... bác còn sắm cho nhỏ dôi hài cong ... Anh thương dẫn nhỏ và cả bọn đi sở thú chụp hình ... đặc biệt anh chụp cho nhỏ rất nhiều kiểu hình nhỏ điệu là điệu ... Ba cũng về tết năm đó cả nhà vui nhộn nhất là nội mừng lắm vì lâu rồi ba không về nhà ăn tết rồi ở lại cho đến sau tết mới đi như vầy... Trước ngày ba đi ba bảo nhỏ mặc áo dài... đi với ba một chút... ra xe ba bảo bác tài đưa ba nghé vào tiệm bán hoa rồi ba bảo nhỏ lựa cho ba một bó hoa nào nhỏ thích ... nghe lời ba nhỏ lựa một bó hoa mẫu đơn hồng nhỏ thích hoa mẫu đơn nhìn nó đẹp quyến rũ và nhẹ nhàng hơn hoa hồng sắc sảo ... xe đưa nhỏ và ba đến một nghĩa địa nằm ngay thành phố lần dầu tiên nhỏ mới biết đến những nơi mồ mã như vầy ...Dừng chân ở trước một ngôi mộ nhỏ thấy trên mộ bia có hình 1 người đàn bà trẻ cặp mắt to buồn vợi nhìn nhỏ ... bên dưới bức hình mộ bia có hàng chữ để tên người chết Trần Nguyễn Minh Hà sinh ngay... mất ngay... Con Phạm Anh Khôi sinh ngay. mất ngay..lập mộ chồng cha ..... tên của ba mà ???... Ba bảo nhỏ thắp nhang cho mẹ đi ... nhỏ chỉ biế t thắp nhang theo ba mà lòng hỏi thầm mẹ đó ư ??? ... thắp nhang xong ba bảo nhỏ ngồi ở dưới chân mộ rồi bắt dầu câu chuyện ... Mẹ ngày xưa nổi tiếng là hoa khôi của thành phố Hà Nội ... lại là con gái nhà quyền qui..
ba lúc bấy giờ chỉ là anh sinh viên ngheo..nhưng rồi số phận đưa đẩy ba và mẹ lại yêu nhau ... biết rằng muốn lấy được mẹ thì ba chỉ có cách học hành đổ đạt cho cao.. mẹ đã dùng tình yêu khuyến khích ba vượt qua mọi khó khăn.. để đến khi ba học xong thi đậu cao với mãnh bằng và tương lai sáng lạng ba đã đánh đổ bức tường môn đăng hộ đối màlấy được mẹ ... Rồi chiến tranh hiệp dịnh chia cắt dất nước Nam Bắc 1954 mẹ giã từ ông bà ngoại theo chồng vào Nam ... Khi mẹ có thai sinh đứa con đà^u lòng là Hạ thì bác sỉ cũng khám phá ra mẹ bị bịnh hở van tim ... rất nguy hiễm đến tánh mạng nếu tiếp tục sanh đẻ ... Nghe tin này mẹ rất buồn vì ba là con một nếu không sinh nữa thì nhà mình sẽ chẳng còn ai nối dỏi tông môn ... nội sẽ thất vọng biết bao vì Hạ là con gái ...Ba thương mẹ thì đâu cần con gái con trai gì miễn mẹ không bị nguy hiễm là được rồi ... Nhưng vì thương ba và như sợ lỗi đạo làm dâu ... mẹ đã để mình mang thai lần nữa ...
Mẹ mất 10 ngày sau khi sinh non em bé chỉ mới có 7 tháng trong bụng mẹ ... đúng như mẹ muốn em là con trai nhưng em cũng không sống em mất 3 tháng sau ngày mẹ mất ... ba chôn em chung với mộ mẹ cho nó đỡ lạnh lẽo ... rồi từ đó cứ mỗi lần nhìn con làba nhớ đến mẹ con rồi tự trách mình hứa sẽ chẳng bao giờ có đứa con nào nữa
Nội buồn lắm vì nội thương mẹ con như con gái mình kiếm đâu ra người con dâu nết na như mẹ con mặc dù xuất thân là con gái nhà giàu mà không kênh kiệu... vì lý do dó mà nội không chịu theo về ở với ba và dì con mặc cho ba nài nỉ ...
ba có xin cho con về ở với ba và dì nhưng nội sợ cảnh mẹ ghẻ con chồng không may dì đối xử không phải với con thì nội phụ lòng mẹ của con ... thấy nội nói phải vì dì biết ba vẫn còn thương nhớ mẹ nên đôi khi cũng đã ghen với người chết thì huống hồ đem con về ở chung ... Và để bảo vệ tuổi thơ của con ba và nội không nói gì về mẹ cho con biết sớm .. là^n này về ba quyết định nói với con để khi có dịp con theo nội ra thắp cho mẹ con nén nhang ... nhỏ nhìn ba khóc mắt ba đỏ hoe ... nhỏ cũng sụt sùi ...
Tối đó dưới gốc cây ngọc lan bên vườn nhà bác Thịnh nhỏ khóc vùi trong vòng tay bác khi kể cho bác nghe câu chuyện về mẹ... Tiếng MẸ nghe ngọt ngào nhưng xa vời quá trong nhỏ ... MẸ không gần gủi như vòng tay ấm đang ôm ấp vỗ về cho nhỏ như của bác Thịnh ... nhỏ khóc vì thương MẸ nhưng cũng khóc vì sao MẸ không là bác Thịnh ... Bác Thịnh gái kể cho nhỏ nghe chuyện của mẹ và bác ...ngày xưa bác và mẹ ở cùng quê khi di cư vào vô tình lại là hàng xóm nên bác và mẹ trở thành đôi bạn thân bác thương mẹ lắm ... con người sống thật trung nghĩa nhân hậu ...Nên lúc mẹ mất bác càng thương nhỏ hơn ...nhỏ có khuôn mặt trái soan và cặp mắt giống mẹ to sáng tròng den nhiều hơn tròng trắng con mắt của người hữu tình da cãm ... có điều mắt nhỏ không buồn như mắt mẹ có lẽ vì nhỏ là kết hợp đẹp đẽ nhất trong tình yêu của ba và mẹ nên nhỏ chỉ lấy những cái đẹp của ba và mẹ để tạo nên nhỏ ... giọng nói bác êm ái đưa nhỏ vào giâ'c ngủ với hương ngọc lan nồng nàn ...
Mà không phải chỉ bác biết thôi anh Thương cũng biết chuyện vì cái lần anh phạt nhỏ 2 cái kẽ tay ... bác đã kể cho anh nghe chuyện của nhỏ và bắt anh hứa phải thương yêu chiều chuộng nhỏ để dền bù vào những mất mát của nhỏ ...Vì vậy bây giờ mỗi lần có dịp về phép thì anh chở nhỏ đi mua hoa rồi dem ra mộ mẹ ... Nhà bác giờ vắnh hoe 3 người con trai cùng đi lính cả ...Tín thì đã có bạn gái và đang học khoá sỉ quan dự bị ở Thủ Đức để mỗi chiều thứ bảy xã trại về thăm nhà trong bộ áo lính vàng khè trông oai vệ dạo phố bên người yêu bé bõng của mình
Tâm đang học năm cuối lớp 12 bỏ ngang đăng lính vào Quang Trung tập dợt mấy tháng quân trường rồi xin ra trận
đi biền biệt ít về để nhìn thấy những nỗi lo lắng ngày càng nhiều hiện trên vầng trán của bác Thịnh gái ... Nhưng lâu lâu có ai về thành phố Tâm lại nhờ người đem về cho nhỏ những cánh hoa lan rừng đã ép khô hay đôi khi là cánh bướm rừng sặc sở lạ mắt với vài dòng tiểu sử của món quà để nhỏ làm tập lưu niệm ... hoặc là cái kẹp tóc hay cây trâm được đẻo gọt rất khéo bằng gỗ rừng do Tâm làm có khắc tên nhỏ bên trong ... Nhỏ vẫn viết thư gửi cho Tâm kể chuyện hàng ngày trong nhà ... ngay cả kể cho Tâm nghe bây giờ nhỏ đang có mấy cây cổ thụ trồng trước cỗng trường hôm nào nhờ Tâm về bứng nó đi hộ .. thư gởi đi nhưng hiếm hoi lắm mới được Tâm trả lời lại cho vài câu ... Tình hình dất nước càng ngày càng căng thẳng ...lính tráng cắm trại 100%... Bác Thịnh cũng như mọi bà mẹ khác ... có thương nhớ lo lắng cho những đứa con trai của mình đang phải đương đầu với súng đạn với cái chết mỗi ngày ngoài chiến trường hiềm nguy ... thì cũng chỉ biết mỗi dêm thắp nhang cầu khẩn khấn vái sự hiển linh của thân thánh ông bà trồi phật bảo vệ cho con mình mà thôi ...
Tin Anh Thưong tử trận bay về như cơn bão kéo vào nhà ... nhỏ đi học về chạy sang thì bác Thịnh ôm nhỏ vật vã than khóc ... nhỏ cũng bàng hoàng chết ư !!! ... là cũng giống như mẹ nằm đó hưu quạnh để lại những nhớ thương đau đớn như ba nhỏ bấy lâu và bác Thịnh than khóc bây giờ đó hả ???Nhỏ thật không làm sao định nghĩa được nỗi đau của ba và bác chẳng biết có giống nhau không ??? ... Nhỏ thấy mình không thể khóc được ... với bộ mặt ráo hoảnh nhỏ theo bác đi nhận xác anh Thương ..Nội nhắn tin cho ba về cùng phụ gia đình bác lo việc chôn cất anh Thương ... anh được nằm ở nghĩa trang quân dội nơi đặc biệt dành cho những người lính VNCH tử trận với tất cả lể nghi của người lính chết trong danh dự ... Ai cũng có mặt để tiễn đưa anh Thương lần cuối ... duy chỉ có Tâm là không về kịp ....
Giờ tan học nhỏ bước vội ra cổng trường đã thấy Tâm
đứng đón ... Tâm trong bộ quần áo lính còn vướng bụi đầu tóc húi cua điếu thuốc trên tay nhìn phong trần và bất cần sao ấy ... Mắt nhỏ cay nhớ nhớ dáng anh Thương ngày nào cũng đón nhỏ bên góc cây sao xèo tàn toả rộng hết cả cổng trường này ... tiến dến bên Tâm nhỏ hỏi ...
-Tâm về hồi nào vậy có gặp bác chưa ...Tâm nhìn đen thùi và ốm lạ lắm Hạ nhận hết muốn ra tưởng ông nào ...
- Tâm vừa về có nghé qua nhà chào mẹ ... rồi vội chạy ra đây đón Hạ ... Tâm chỉ có 24 giờ phép thôi ... nên muốn chở Hạ đi thăm mộ anh Thương ... Hạ độ này ốm và cao trông cũng lạ ghê ... mẹ nói Hạ lúc này ít nói hết lí lắc như ngày xưa ... điệu này Tâm mà có đem cả tiểu dội của mình về cũng không bứng hết nổi mấy cây si đang trồng đầy ra của Hạ quá ...
nhỏ cười nhẹ dấu mặt sau lưng tâm ...
- Tâm cứ thích chọc Hạ thôi ... thấy Tâm đến đón Hạ mặt ngầu như vầy mấy cây si khiếp vía tự bứng gốc mà đi ngay mất rồi ...
Cùng đi thăm mộ anh Thương xong Tâm chở nhỏ ghé mua hoa đặt cho mộ mẹ ...
Buổi tối đó trước khi Tâm đi ... trong mãnh sân nhỏ nhà bác
dưới ánh trăng vằng vặt ... không gian mùi ngọc lan quyện vào những cơn gió hiếm hoi của dêm sắp vào hạ toả ra ngây ngất quyến rũ ... nhỏ và Tâm ngồi nhắc lại những kỷ niệm phá phách của thời đã qua ...giọng Tâm trầm xuống khi nói về anh Thương ...
-Hạ còn nhớ lần xé giấy chơi tàu anh Thương phạt đòn Hạ vì bị rách mất tập thơ không ... lần đó Tâm chính là thủ phạm xé tập thơ để Hạ bị đòn ...
Nhỏ mở to 2 mắt nhìn Tâm như dọ hỏi ...không nhìn nhỏ Tâm tiếp tục nói :
-Tâm và anh Thương là 2 anh em nhưng tính tình lại đối nghịch với nhau ... anh Thương tính bao dung nhẹ nhàng luôn đặt người khác trước mình... biết thương ba mẹ lo lắng cho các em bao nhiêu ... thì Tâm lại sôi động háo thắng và ích kỷ bấy nhiêu ... biết mẹ đặt hết kỳ vọng vào anh Thương lại hay la mắng Tâm thì lòng ghen nghét của Tâm lại càng cao với anh Thương ... cái gì anh thích thì Tâm muốn chiếm lấy hay phá đi cho bằng được ... vì vậy Tâm đã nhân cơ hội xé tập thơ mà anh Thương gìn giữ ... để Hạ bị đòn oan ...Lớn lên tí nữa Tâm biết anh Thương thương Hạ Tâm đã nói thẳng là anh dừng hòng vì lớn lên Tâm sẽ lấy Hạ không ai thương Hạ bằng Tâm nhất là cả Hạ và Tâm đã khắn khít với nhau từ bé rồi ...anh Thương lặng lẽ xin vào lính mặc dù anh được hoãn vì lí do học vấn như một cách nhường Hạ cho Tâm..
Mẹ biết chuyện mắng Tâm ích kỷ nông nỗi ... mẹ nói đã quyết định đợi Hạ lớn xem như thế nào rồi sẽ hỏi Hạ cho anh Thương vì Hạ xứng đáng được anh Thương lo lắng và đem hạnh phúc cho Hạ ... còn Tâm bãn tính như vậy thì chẳng bao giờ mẹ để cho Tâm lấy Hạ vì Tâm sẽ chỉ làm khổ Hạ mà thôi ... Giận mẹ Tâm bỏ học đăng lính mà lại chọn thứ tác chiến hóc hiễm càng dánh nhiều càng tốt ... như một thái dộ trực tiếp dể thách dố mẹ và anhThương ... mẹ khóc hết nước mắt mà lòng nông cạn Tâm vẫn dửng dưng như không ...
Ra đời đụng chạm đời lính cận kề với cái chết mỗi ngày đã rèn dạy Tâm mau trưởng thành suy nghĩ khác di ... biết được cái sai của mình Tâm mong chóng có ngày về phép để tạ lỗi cùng mẹ và anh Thương ...nhưng chưa kịp thì anh Thương đã mất ... Hôm nay Mẹ vừa đưa cho Tâm những kỷ vật còn lại của anh Thương Tâm nghĩ là nên đưa cho Hạ ...
Nhận kỷ vật của anh Thương mà Tâm trao cho Hạ chỉ là chiếc hộp gổ dơn sơ ... bên trong hộp có những bức thư không gởi
viết cho cô gái tên Hạ ... lót dưới đáy hộp là mộtchiếc khăn tay thêu nắn nót tên anh Hoài Thương bốn góc khăn thêu những cánh hoa mai nhỏ rơi rớt ... trên nền khăn anh vẽ vội hình cô gái tựa gốc mai tóc xoả bay theo tà áo..
Chiếc khăn này nhỏ tặng lần nhỏ được theo bác Thịnh thăm anh hồi anh học ở Đà lạt ... còn lại là bức hình bán thân của nhỏ chụp năm 13 tuổi trong chiếc áo dài màu hồng tóc cột 2 đuôi cao trông dí dõm ngây thơ miệng nhỏ cười toe làm đường sống mũi nhăn nhăn ... nụ cười mà anh Thương kêu có một không hai người ta cười tít mắt nhỏ cười thì nhăn cả mũi ...
Những giọt nước mắt nhỏ âm thầm trào ra như vỡ bờ lần dầu tiên nhỏ thấu hiểu như thế nào là nỗi dau mất mát ....
Hatnang 05/28/02
Truyện sáng tác #2
