Chín năm không gặp .... tưởng rằng đã quên

Submitted by daquy on Wed, 2006-12-27 06:25. |

Đang lựa rau salad, bất chợt ngẩng lên và tôi bắt gặp cái nhìn chăm chăm của một người . Vẫn cái nhìn thẳng và ánh mắt đầm ấm thiết tha như thưở nào . Tim tôi chợt nhói đau và tay run lên, rồi tôi vội vàng ngó lơ đi chỗ khác . Tôi cố bước thật mau để tránh tia nhìn của chàng .
- Is that you, Pi ? Wow, bao nhiêu năm rồi không gặp, không nhớ, và không nghĩ đến .... - tôi tự thì thầm

Dòng ký ức đưa tôi về những ngày đầu mới quen nhau và nói chuyện qua phone mỗi ngày:

- Ty, are you awake ?
- Who are you talking to ?
- You - hihihii .... kèm theo giọng cươì dễ ghét vang lên
- Okies, bye ....
- No, Ty please, don't hang up the phone ....
- Why ?
- I just want to talk to you ...
- Okies, what about ?
- Any thing ..... , I don't know. I just want to hear your voice ......

+++++++++++

- Ty, what are you doing ?
- Oh, I'm exercising - Tôi vừa nói vưà thở hổn hển
- Will you work this afternoon ?
- Yep ... why ?
- I don't know ....... I will be there ...
- Are you at school ?
- Yes, we just have 15-minute break, and I call you . I miss you .
- .... but I don't .
- It's ok, but don't make me cry, Ty .
- ...
- ....

Cuộc đối thoại thường ngắn ngủn vì vốn liếng từ vựng Anh ngữ của tôi lúc đó không nhiều, còn chàng thì lại không biết nói tiếng Việt .

+++++++++++++++++++++++

- Ty, let me do it .
- No, it's my job, I have to do it.
- I want to help you because you look tired .
- No ...........
- It's ok ....... I'll help you ....

Nói rồi chàng giành lấy cái mop trong tay tôi, còn tôi thì mếu máo muốn khóc vì sợ ông Manager thấy và đuổi việc .

- Ty, I don't know why I feel that we are very closed whenever I'm talking to you
- .... - tôi đỏ mặt lặng im
- I will stay here until you leave
- No, Pi please, go ... please go .........
- No, I don't want anyone harm you ......
- I will be okies, go home . It's too late, and you have classes tomorrow ...
- ....

Cãi qua cãi lại thì Pi vẫn đứng lì ở parking lot chờ cho tôi lái xe về trước . Không yên tâm, tôi quay kính xe xuống và hỏi:
- What are you waiting for ? I'm leaving now
- Okies, I want some freshair .....

Đêm về khuya, đường xá thưa thớt xe qua lại . Tôi nhìn vào kính chiếu hậu và cảm thấy bóng dáng Pi trong đêm tối thật cô đơn làm sao .... Còn tôi thì cũng không còn thời gian để mà nghĩ đến Pi vì những bài homework và công việc part-time hàng ngày đã chiếm hầu hết thời giờ ...

Tôi nghĩ tình yêu đối với tôi đẹp đẽ và tinh khiết như một tờ giấy trắng . Nơi đó chắc phải có mây trời lãng đãng trôi, có dòng sông lững lờ uốn lượn qua các triền đồi, nơi đó cũng có cả một Pi to cao với một tình cảm nồng nàn tha thiết . Chỉ có điều nơi đó vẫn còn hoang sơ vì chưa có bước chân của tôi. Vì tôi đang mải mê vật lộn với những câu thực hành tiếng Anh, vật lộn với những giờ làm việc part-time để cầm lấy $4.75/giờ đem về phụ giúp gia đình, và lúc nào cũng căng thẳng lo âu vì không biết tương lai mình sẽ đi về đâu trên cái đất nước mà mọi người vội vã sống và là nơi được coi như thiên đường này . Nhiều khi tôi không biết diễn tả làm sao cho Pi hiểu là tôi rất băn khoăn trước mọi việc, và vì khác nhau ngôn ngữ nên tôi cũng không thể nói tất cả suy nghĩ của mình cho Pi nghe được .

- Ty, why are you so quiet ?
- I don't know what to talk.
- Ah, have you ever been at Gallery area ?
- No, where is it?
- Oh, it's a big shopping center, and rich people usually go shopping there. I will take you over there, and I will buy you pretty clothes .
- No, I don't need anything, Pi.
- Come on, Ty. Why are you so scared of me?
- Hmmmm ...... not really ....
- Hihihihi ......... I want to kill you.
- Hả ?- trong lúc thảng thốt, tôi đã buộc miệng thốt ra tiếng Mẹ đẻ của mình .
- I'm sorry, Ty . I'm kidding . (không biết Pi có hiểu chữ "hả" không nhưng có lẽ thái độ của tôi đã làm Pi biết được chàng đã quá lời chăng ?)
- Okies bye, I'm scared of you now - Nói rồi tôi gác điện thoại thật nhanh và không muốn nghe lời giải thích nào của Pi nữa .

+++++++++++++++++++

Buổi chiều tối, tôi đang tất bật lấy order cho khách thì Pi xuất hiện . Tôi giả vờ như không thấy và tiếp tục làm công việc phục vụ khách hàng như một cái máy . Pi lặng lẽ đứng vào hàng người xếp hàng để chờ tới phiên mình được order. Khi nhỏ Thảo bên cạnh rãnh tay, nó hỏi Pi:
- May I help you ?
- No, I want to order over here - Nói rồi Pi chỉ qua phía tôi .

Còn tôi thì đang băn khoăn không biết Pi tính làm gì mình đây vì nhìn khuôn mặt của Pi hình như cũng có một vẻ bí mật nào đó . Sau khi lấy order cho Pi là 20 miếng Chicken Nuggets thì tôi chạy xuống bếp phụ bỏ nuggets vô cái basket để chiên cho lẹ . Một phút sau, nhỏ Thảo đã đứng sau lưng và nói nhanh:
- Anh đó gởi cái này cho chị nè - Thảo nói vài chìa ra cái bao nilon thường dùng để đựng sandwich (sandwich bag), bên trong thấp thoáng mảnh giấy gấp nhiều lần và có chi chít những chữ.

Tôi lùi lại và tròn mắt nói:
- Của ai vậy Thảo ?
- Của ông Di đó!
- Ông nào, Ty đâu quen ai tên Di đâu - Trong đầu tôi hiện lên cả ngàn câu hỏi
- Thì cái ông chị mới lấy order đó ...
- Oh, ông Pi á hả ?
- Yeah, his Vietnamese name is Di, còn his American name is Pi .
- Thôi trả laị ổng đi, Ty không nhận đâu!
- No, ổng biểu em phải đưa tận tay chị mà ....

Linh tính báo, tôi vội liếc mắt về phía trước counter thì thấy Pi kiểng chân để theo dõi hai đứa tôi đang đùn qua đẩy lại ở dưới bếp . Tôi run rẩy và nói:
- Thôi Ty không lấy đâu .
- Chị không lấy là em để ở đây à - Nhỏ Thảo hăm dọa và quay lưng đi lên

Tôi cũng lo ông Manager đi ra thấy nên cũng lấy đại cái thư mà bỏ vào túi mà lòng hồi hộp như tên ăn trộm mới bị bắt quả tang . Tuy nhiên lúc đưa đồ ăn cho Pi thì tôi cũng tỏ ra giả vờ tỉnh bơ như không và chỉ nói "Thank you" như tôi thường nói với khách hàng . Pi lưỡng lự như muốn nói gì đó, nhưng hình như cảm thấy không tiện nên quay lưng bước đi .

Nếu Pi biết được tôi đã đem bức thư tình đầu tiên của chàng ra làm thí nghiệm rồi chấm điểm như giáo viên đang chấm một bài luận văn thì chắc Pi sẽ tức giận lắm lắm và có thể chàng sẽ chẳng bao giờ thèm viết thư cho tôi nưã . Mặc dù không nói và nghe rành tiếng Anh, nhưng những qui tắc căn bản về văn phạm thì tôi nắm rất rõ . Này nhé, câu này thiếu động từ nhé - tôi trãi lá thư của Pi ra bàn rồi bắt đầu gạch dưới những câu không có đủ Chủ từ, Động từ, or Túc từ . Này nhé, qua Mỹ đã gần 20 năm rồi mà còn viết câu cụt, câu què nhé .... Cứ thế, lá thư mà Pi đã thật sự hối hận khi đã lỡ lời làm tôi giận tôi buồn, lá thư bao gồm cả một phần tự giới thiệu lai lịch của Pi bây giờ đã có lằn ngang như những vết roi chém xuống người chàng ....

Cũng từ đó, tôi biết Pi đã không còn cha, và chàng phải sống tự lập một mình trên cái đất nước rộng lớn này . Ngày miền Nam thất thủ thì chàng mới được 7 tuổi . Mẹ chàng vì chỉ có một mình chàng là con trai trong nhà và bà đã lo sợ sau này chàng có thể sẽ bị bắt đi lính nên Người đã dẫn chàng ra bến cảng cho xuống tàu để đi vượt biên . Còn bà phải quay về nhà để lo tiếp cho các chị và em gái chàng . Ngày đặt chân lên đất Mỹ, chàng chỉ mới gần xong lớp hai và chỉ biết viết tên mình nắn nót mỗi khi khai giấy tờ: D. Nguyen . Sau đó chàng được đưa thẳng vào trại gì đó vì không người thân thích, không ai bảo trợ . Không lâu sau, chàng được một cặp vợ chồng ngươì Mỹ làm giấy tờ để nhận làm con nuôi . Từ đó chàng mới được biết thế nào là một mái ấm gia đình theo phong tục tập quán của Mỹ . Cha Mẹ nuôi quan tâm lo lắng cho chàng đủ ăn đủ mặc nhưng không thể cho chàng những cánh diều no gió để chở cho ước mơ của chàng vụt cánh bay cao . Họ không thể hát cho chàng nghe những câu quan họ hay những lời ca dao đầy tình tự quê hương; họ không cho chàng biết được quê hương VietNam của chàng tươi đẹp như thế nào, và họ cũng không thể cho chàng biết được hương vị của những món ăn thuần túy VietNam ra sao . Cũng từ đó, phong tục và tiếng nói Việt Nam cũng dần dà giã từ chàng mà đi . Tuổi thơ của chàng là những chuỗi ngày mặc cảm vì không có người thân thích ruột thịt để chia xẻ vui buồn . Chàng sống trong nổi khắc khoải vì muốn tìm về cội nguồn của mình, nơi đó Mẹ và chị em chàng vẫn đang mong chờ chàng mỏi sức mòn hơi .....

Sáng hôm sau, khi Ba tôi vưà rời khỏi nhà để đi làm thì Pi lại gọi cho tôi . Pi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chỉ hỏi thăm tôi như thường lệ ... Ngày tháng dần trôi, tôi đã biết thêm nhiều ngôn từ, biết thêm được những thành ngữ thông dụng, và tôi đã nghe và nói được kha khá - phải công nhận là trong đó cũng có công sức của Pi rất nhiều . Chàng sửa cho tôi từng chữ nếu tôi nói sai, bày tôi từng câu thành ngữ rồi giải thích cho tôi cặn kẽ - nhiều khi tôi "uh" đại chớ cũng chẳng hiểu rõ lắm . Chẳng hạn khi chàng nói: "I have to go", tôi ngớ ngẩn hỏi lại: "Where are you going?" thì chàng lại phải nán lại giải thích cho tôi biết là khi đang nói chuyện với tôi thì người Chủ tiệm đi tới . Cái câu "I have to go" còn có nghĩa là "I have to stop talking to you NOW." Vì chàng đang làm công cho một tiệm bán tạp hoá nên công việc của chàng là cũng phải phục vụ khách hàng như tôi . Những khi vắng khách hoặc lúc Bà Chủ quay lưng thì chàng lại bốc điện thoại và gọi cho tôi . Hoặc khi tôi nói "concentrate" thì dấu nhấn bị sai nên Pi đã không hiểu tôi muốn nói gì . Tôi phải đánh vần lại để chàng có thể hiểu được kỹ hơn . Chàng hay phá lên cươì khi tôi nói không suông được một chữ nào đó:

- Hahaha ... your voice is so funny. "Con-cen-trấy-tịt" NOT "cón-cen-trây-tờ-rịt"
- Cón-cen-trây-tờ-rịt
- No, Con-cen-trấy-tịt (concentrated)
- Cón-cen-trây-tờ-rịt .... hừ....
- No, hihihi .......repeat after me: Con-cen-trấy-tịt
- Cón-cen-trây-tờ-rịt
- No .... Gosh ......
- Pi, con-cen-trây cái khỉ khô á, I give up ..... hic hic hic - Nói rồi tôi thút thít .
- Huh? What did you just say? Did you just say something in Vietnamese? Please don't give up, try one more time: Con-cen-trấy-tịt ....
- No, leave me alone .... - Tôi gào lên

Buổi tối, khoảng 9 giờ, khi tiệm đang vắng khách thì Pi bước vào với một quyển sách dày dày trên tay . Tôi nhìn thấy Pi trở lại thì trong lòng vui mừng khôn siết, nhưng ngoài mặt tôi vẫn tỏ ra việc Pi đến tiệm tôi là một chuyện bình thường . Tôi thường che dấu cảm xúc của mình dưới một khuôn mặt gần như lạnh lùng, có thể nói là nghiêm nưã là đằng khác . Khi tôi vui, thì người đối diện mới thấy trong mắt tôi có tia nhìn ánh lên một chút mừng rỡ mà thôi, và lúc đó môi tôi sẽ mím lại một chút. Bởi vậy, nếu ai quen biết tôi lâu ngày thì cho là tôi cũng thân thiện, nhưng những người lạ thì có thể nghĩ là tôi khó tính hoặc là làm cao . Có lần một ông thầy bói nào đó đã nói với tôi là tôi phải nói nhiều lên một chút thì đời tôi mới khá hơn - có lẽ tại tôi lặng lẽ quá chăng ? Tôi đứng sau quầy tính tiền và hỏi Pi:

- What are you studying?
- Biology.
- Can I see your book?
- No, you can't.

Tôi mở tròn mắt ngạc nhiên vì thấy Pi từ chối thẳng thừng . Tôi nhìn thẳng Pi, mím môi hỏi lại và cũng cố che dấu là mình đang bị quê:
- Are you serious?
- No, I'm not sure .....hahahaha - lại giọng cươì dễ ghét vang lên - but please don't laugh at me .
- Why ?

Nói gì thì nói, tôi biết mình cũng có một chút uy quyền đối với Pi . Cuối cùng, Pi cũng đưa quyển sách bìa cứng và dày cộm trên đó có chữ BIOLOGY to tổ chảng cho tôi coi . Hình như trong đó có một vật gì như là một miếng bìa kẹp vào giữa, có thể là một cái book-mark ? Tôi tò mò mở nhanh đến trang đó trong khi Pi nhào tới giằng lại, nhưng không kịp nữa . Tôi đã thấy được tấm hình của tôi đang mặc bộ đồ đồng phục của tiệm McDonalđs, với cái mũ lưỡi trai màu xanh xám, tóc cột nhong nhỏng đuôi ngựa, cái áo đồng phục ngắn tay màu cánh sen và dáng ngươì nhìn nghiêng - đó chính là bộ đồ tôi đang mặc trên người . Tôi nhớ lại, cách đó 2 tiếng đồng hồ thì Pi cũng có ghé lại, hình như trên tay có cầm cái gì đó, nhưng lúc đó tiệm đang đông khách và tôi cũng không có thời giờ để để ý và tiếp chuyện chàng . Hình như Pi có đứng lớ xớ một lúc rồi cũng bỏ đi . Tôi tức giận vì Pi đã lén chụp hình tôi rồi tự động đi rửa và cho bọc plastic cứng lại . Trời đất ơi, tôi trong hình có gì đẹp đẽ đâu mà Pi phải làm vậy ? Còn mấy trang kế tiếp là Pi viết toàn tên tôi bên những đoạn in sẵn trong sách: Ty Nguyen, Ty Nguyen ..... Tới nước này là quá lắm rồi, học cái gì kỳ vậy không biết:

- What are you doing Pi ? - Tôi lấy giọng như của một cô giáo đang hỏi tội đứa học trò nhỏ . Chưa hả giận, tôi lại tiếp:

- How many pictures did you take - I meant - MY pictures?

Tôi không biết là phải làm sao trước tình huống này, kiểu này thiệt quá đáng . Tôi giận đến run cả ngươì . Tôi phải vịn vào cái thành của counter để Pi khỏi thấy hai bàn tay của tôi đang run lên vì tôi sắp khóc . Đó có lẽ cũng do sự kết tinh của những điều muốn nói nhưng không được diễn tả thành lời nên nó dồn lên mắt lên mi tôi chỉ để chực tuôn tràn . Lúc này thì Pi hoảng sợ thực sự . Chàng rất sợ những giọt nước mắt trong veo mà có mãnh lực vô hồn của tôi . Chàng từ từ lấy trong túi áo ra một xấp hình được bỏ vào trong cái bao giấy có ghi "1-hour service", trong đó có thêm vài tấm được bọc plastic nữa và mấy tấm kia chỉ thấy hông và lưng của tôi mà thôi vì lúc tôi làm việc như một cái máy nên đâu có thể đứng đơ ra làm tượng gỗ hay ngươì mẫu cho những tác phẩm nghệ thuật của chàng được . Đến lúc này thì tôi lại buồn cười cho cái ngớ ngẩn gần như là điên khùng của Pi . Tôi tính phá lên cười cho bỏ ghét: hình xấu như vậy mà cũng cất à ? Nếu thường ngày Pi tưởng tôi nghiêm trang thì Pi đã lầm to . Mới bước qua cái tuổi hai mươi, tôi tự cho mình không quá già để đùa giỡn mặc dù ở VietNam, tôi biết có một số người cỡ tuổi tôi cũng đã lập gia đình và có con rồi . Tôi nói với Pi:

- May I have them, please?
- What will you do with them? - Pi vưà hỏi vừa dòm tôi với ánh mắt dè chừng .
- I will put in trash - Tôi vưà nói vừa mím môi .
- Hey hey ... hey hey ..... - Pi tỏ ra bât' bình .
- These are MY pictures, and I can do whatever I want to .
- No, please, can I have them? - Pi nhìn tôi như van lơn .
- No .........
- ....

Tới lúc này thì Pi đành cứng họng . Trời ạ, tôi có chằng lắm không ? Đâu rồi con bé "quiet" của Pi ? Nhưng lời nói đã lỡ thốt ra rồi, làm sao lấy lại được đây ? Nhìn gương mặt thảm hại của Pi thì tôi cũng không đành lòng nên nói:

- Okies, you can have them, I don't care .

Tôi vừa dứt lời thì Pi vồ lấy tập hình như sợ tôi đổi ý . Cùng lúc đó thì cái pager được gắn trên dây nịt quần của Pi cũng kêu **beep beep, beep beep** . Pi nhìn nhanh xuống rồi nói:
- Ty, I've got to go . My boss needs me.
- Ok, bye.

Tôi biết Pi thích tôi và dĩ nhiên là tôi cũng thầm hãnh diện về mình . Mỗi lần soi gương, tôi ngắm mình kỹ hơn một tí . Pi cũng có nói cho tôi biết, tôi là người con gái Vietnam đầu tiên mà Pi quen được cho nên Pi rất vui mừng khi khám phá ra những phong tục và tập quán của Vietnam qua tôi . Pi cũng thú nhận là thích tôi vì tôi để tóc dài và vì tôi hay "shy" tức là e thẹn ...... Pi nói:

- I like your hair down like this . You look so different when you're at home
- Sure ..... Do you want me to dress work uniform at home? - Tôi pha trò và hỏi chảnh lại Pi
- No, ha ha ha .... You're so funnie ....

Tôi đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Pi trong phòng khách nhà tôi thì Ba tôi đi làm về . Tôi run bắn người vì biết Ba tôi không thích tôi làm bạn với Pi . Đã nhiều lần Ba tôi dặn mấy nhỏ em tôi không được mở cửa cho Pi vào nhà . Sáng nay, cứ thấy Pi đứng lì trước cửa và dùng điện thoại cầm tay để gọi vào hoài thì nhỏ em kế út của tôi không đành lòng làm ngơ nên nó đã mở cửa mời Pi vào . Không ngờ hôm đó Ba tôi đi làm về sớm hơn mọi bưã . Khi thấy Pi ngôì sừng sững trong nhà thì mặt Ba tôi nghiêm lại mà không nói gì và đi nhanh ngang phòng khách để vào nhà trong . Pi chỉ kịp đứng dậy và nói:

- Hi ...

Đối với người Việt Nam mới sang Mỹ như gia đình tôi, thì việc bạn của con cái tới nhà mà chào Ba Mẹ bạn là "Hi" thì không thể chấp nhận được . Ít nhất cũng phải biết gật đầu và nói mấy chữ: "Dạ chào bác (hoặc chú)..." hay là: "Thưa bác (hoặc chú )" mới đúng lễ nghĩa . Chắc Pi cũng mặc cảm về sự thiếu xót trong ngôn ngữ của mình . Kể từ khi Ba tôi bước vào nhà thì tôi và Pi chỉ yên lặng nhìn nhau mà không nói tiếng nào . Dường như ngột ngạt với không khí đó nên Pi cũng nói khẽ:

- Ty, I better go ...
- Okies .....

Tôi trả lời thật nhanh và thở ra nhẹ nhõm vì tôi đang tự đấu trí xem có thể trả lời Ba tôi như thế nào về việc mời Pi vào nhà . Ba tôi không nói không rằng và làm mặt nghiêm với tôi . Tôi vội rút vô phòng đóng kín cửa lại giả vờ học bài . Qua hôm sau, Pi khẩn khoản nhờ tôi dạy tiếng Việt . Thơì gian luyện giọng cho Pi là vui nhất đối với tôi . Tôi đã dùng những cuốn sách dạy đối thoại song ngữ Việt-Anh đem đi từ Vietnam qua để dạy ngược cho Pi qua Anh-Việt . Pi bập bẹ tiếng Việt như con nít học nói . Pi lập lại theo tôi y như con két mà cái lưỡi còn đơ đơ, còn chữ "anh / em" (I and you or you and me) thì Pi nhầm lẫn lung tung . Nhiều lần Pi đã làm tôi cười muốn nôn ruột . Có lần cao hứng, Pi nói:

- Em hiếu không ? (Em hiểu không ?)
- Hiếu gì ? - Tôi biết ý Pi muốn nói gì nhưng tôi giả vờ hỏi lại .
- Hiếu anh ...
- Mắc mớ gì "hiếu anh" ? - Tôi hỏi lại với giọng xảnh xẹ (điều này chắc chắn Pi không bao giờ biết tôi ám chỉ cái gì) và tôi cũng không quen gọi Pi là "anh" nên tôi đã mắc cỡ đỏ mặt nên tôi giả lờ nói lảng:
- Hông có "hiếu anh" hiếu em gì hít, tui hiếu với Cha Mẹ tui thui - tôi làm cho một hơi
- What? - Khuôn mặt Pi nghệt ra vì không hiểu gì ...
- Never mind, ha ha ....
- Tell me, please .
- No, ha ha ....
- Ty, come on, please ...
- Nope, ha ha ... - tôi cố tình chọc tức Pi
- Hi hi ... okies, you look so cute ...
- Oh, thank you - Pi đã khoá miệng tôi bằng câu nói đó, dĩ nhiên là tôi đã chịu ngậm miệng lại và liếc Pi một cái chớ không "ha ha ..." nưã .....

Quen Pi đã lâu nhưng tôi chưa hề hỏi về quá khứ tình cảm của chàng, vả lại tôi nghĩ: "Ai mà chẳng có quá khứ kia chứ ?" Thường thường là Pi hay kể về chàng cho tôi nghe nhiều hơn, vì nếu có hỏi thì tôi cũng chẳng biết bắt đầu hỏi từ đâu . Cho dù chàng có nói đến những điạ danh hay những nơi nào chàng đã từng đi qua hay từng sống thì tôi cũng không thể nào hình dung ra được . Tôi cảm thấy tiểu bang Texas này nói riêng và cả nước Mỹ nói chung quả thật to lớn và vĩ đại hơn những gì tôi đọc qua báo chí và xem truyền hình lúc còn ở VietNam nhiều . Chẳng hạn như sống ở Mỹ 3 tháng mà mình có thể biết nhiều và học hỏi được nhiều hơn là khi sống ở Vietnam 3 năm . Cho nên để hiểu rõ một con người đã sống ở Mỹ gần 20 năm thì quả là một điều tôi chưa dám nghĩ tới . Đôi khi tôi có cảm giác như Pi cũng có những trăn trở gì đó khó thốt nên lời . Vào một lúc hai đứa tôi đang vui vẻ thì Pi chợt nói:

- Ty, I want to tell you something .... - Pi nói và ngập ngừng như dò ý tôi .
- Okies, what is that? - Tôi mở mắt chờ đợi .
- Hmmmm ..... - Dường như có một điều gì đó làm cho Pi khó mở lơì
- Yes? I'm ready to hear it ....
- I'm sorry, never mind ....
- Pi, you know me, I HATE to hear the words "NEVER MIND" ... - Tôi vừa nói vưà giằng giọng .
- I'm sorry, I know, but ...
- Just say it, what ever comes in your mind - Tôi khuyến khích .
- ....

Sau khi nghe Pi kể về cuộc tình tan vỡ của chàng thì tôi cũng cảm thấy một cái gì đổ vỡ trong tôi . Thế là hết, Pi không còn là một thần tượng của tôi nữa . Trước giờ tôi vẫn nghĩ tôi là mối tình đầu tiên của chàng . Có lẽ tôi đã quá ích kỷ chăng ? Tôi cảm thấy ghê ghê Pi . Đôi tay này, ánh mắt này đã từng nhìn một người khác đắm đuối . Không biêt' họ đã làm gì với nhau trong 8 năm dài đăng đẳng nhỉ ? Trời ơi, 8 năm bên nhau, chắc họ đã mê nhau đắm đuối lắm, chắc họ đã tình tứ lắm, chắc họ đã vui vẻ với nhau lắm . Đôi môi này đã biết hôn một người con gái khác trong 8 năm ròng ..... Tôi với chàng chỉ mới quen nhau có 1 năm thôi, tôi còn chưa biết cảm giác bàn tay chàng nắm lấy bàn tôi ra sao, vậy mà họ đã có 8 năm bên nhau . Tôi không biết tình cảm của tôi dành cho Pi ra sao ? Nhưng cơn ghen đã làm tôi quay quắt điên cuồng, cơn ghen đã làm tôi gần như ngộp thở . Trời ơi, có ai mà lại đi GHEN NGƯỢC như tôi bây giờ không ? Tôi không muốn nhìn mặt Pi nữa vì bên Pi đã có một hình bóng khác đến trước tôi, người ta đã cướp mất của tôi một thần tượng trong trắng trinh nguyên . Người ta đã cướp mất của tôi nụ hôn đầu đời trên đôi môi Pi ..... Người ta đã được Pi thương yêu và ôm ấp thân xác trong 8 năm trời ròng rã .... Người ta đã .... người ta đã .... Tôi cảm thấy mình kiệt sức mất rồi và tôi cảm thấy tuyệt vọng vô cùng .... Người ta đã làm gì với nhau nhỉ .... Tại sao tôi lại là kẻ đến sau nhỉ ? Tôi muốn la hét, tôi muốn đập phá một cái gì cho thỏa cơn ghen tức trong lòng . Tâm tư tôi giằng co cấu xé tôi rã rời từng mảnh, nhưng rốt cuộc tôi cũng không làm được gì, không biểu lộ gì với Pi ngoài dòng nước mắt lã chã tuôn rơi mặc cho Pi hốt hoảng lo lắng . Sau cùng, tôi biết là tôi phải xa rời Pi, tôi phải quên hết những ngày tháng vô tư vui vẻ bên nhau . Tôi không muốn thấy Pi để rồi trí tưởng tượng của tôi mặc sức tung hoành đưa tôi nghĩ đến những gì họ đã làm với nhau và cho nhau trong suốt 8 năm dài . Người tôi run lên nhưng tôi cố giằng giữ những cảm xúc đau đớn trong lòng . Tôi không muốn nghĩ mình là kẻ đến sau . Bởi vì Pi bị người ta bỏ rơi trong mấy năm ròng nên Pi mới đến với tôi . Người ta đã bỏ Pi để chạy theo một vị Bác sĩ tương lai khác trong khi Pi sẽ chỉ là một tên y tá tầm thường .... Người tôi đơ như tượng gỗ, cảm xúc tôi đông thành đá mặc dù đôi mắt tôi mờ lệ. Tôi chỉ muốn Pi biến mất khỏi tầm mắt của tôi ngay tức thì . Sau cùng, tôi lặng lẽ nói:

- Pi, I need to be alone ....
- Are you okie, Ty ? - Pi hỏi với một khuôn mặt thật âu lo và hối hận ....
- Yes, I am - Tôi tự dối lòng
- No, you are not. You look pale .
- Don't worry about me, please leave me alone - Tôi nói và cắn chặt môi .
- Ty, you scare me. You look so weird ...
- Please go, I don't want to see you again ... - Tôi nói một cách cương quyết .
- Oh NO ........ - Pi gào lên như tuyệt vọng .
- I don't know .... I think we should stop here .... You hurt me badly. Why don't you tell me sooner?
- What makes the difference? Ty, please understand, it's in the past. Now I only have you. You are my everything. - Giọng Pi mềm xuống như van lơn .
- I don't know .... I think that we are over .... - Tôi quyết tỏ ra cứng rắn khi nói câu này .
- No, Ty . Why do you want to destroy everything that we're been built up ? - Pi hỏi tôi đầy ngạc nhiên và ngỡ ngàng .

Câu hỏi của Pi đã làm tôi khựng lại vài giây, nhưng thực sự lúc này tôi không còn đầu óc đâu để mà suy nghĩ cái gì hơn, cái gì thiệt nữa rồi . Tôi vùng đứng dậy và chạy nhanh vào phòng đóng cửa lại, bỏ mặc cho Pi ngổn ngang với hàng trăm câu hỏi về thái độ lạ lùng của tôi .

Thái độ thất thần của tôi trong mấy ngày qua đã không qua được đôi mắt của Ba Mẹ tôi . Mẹ tôi thì không nói gì, nhưng Ba tôi có vẻ bực bực thấy rõ . Còn tôi thì cũng đang chán nản buồn phiền nên cố tình lánh mặt hết mọi ngươì trong nhà, kể cả Ba Mẹ tôi . Đi học hay đi làm về là tôi lại rút vào phòng . Chỉ có khi ăn cơm chung trong gia đình thì tôi mới miễn cưỡng ra ăn thật lẹ rồi cũng tìm cách rút êm . Chỉ mới có mấy ngày mà tôi dường như đã trở thành một con ngươì khác hẳn . Quầng mắt tôi thâm đen và tôi chẳng còn siêng tập thể dục hàng ngày như trước nưã . Tôi biết thế nào Ba tôi cũng không bỏ qua việc thay đổi đột ngột này của tôi vì tôi vốn được Ba tôi thương và để ý nhất trong nhà .

Chuyện gì đến cũng phải đến . Ba tôi đã kêu tôi ra và nói muốn nói chuyện rõ ràng với tôi . Thật ra tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần để đương đầu với Ba tôi rồi nên tôi cũng hơi bình tĩnh đôi chút . Lúc đầu tôi tưởng Ba tôi đã biết chuyện tôi đòi chia tay với Pi và đang tránh né chàng . Tôi tránh cả nói chuyện với chàng trên điện thoại, ngay cả chàng gọi điện tới nhà liên tục mà tôi cũng không nhấc phone mà nhờ nhỏ em nói lại là tôi đi vắng . Nhưng thực ra Ba tôi đã không biết gì cả, Ba tôi đã tưởng rằng tôi vì quá yêu mê Pi nên mới ra nông nổi này . Ba tôi chính thức lên tiếng cấm tôi liên lạc với Pi . Ba tôi đã giảng giải rằng tương lai của tôi còn rất dài và bây giờ tôi phải tập trung lo học để sau này có thể tự lo cho bản thân chớ không thể sống nhờ vào ngươì khác hoài được ..... Tôi chỉ biết lặng im cúi đầu ngồi nghe Ba tôi nói, thỉnh thoảng tôi cũng có "dạ ... dạ ..." cho phải phép . Thôi thì Ba tôi muốn hiểu ra sao cũng được, tôi thấy không cần thiết phải đính chính gì trong lúc này . Nhưng thái độ của tôi đã làm Ba tôi hiểu ngược lại là tôi đang âm thầm ngoan cố chống lại Ba tôi . Ba tôi đã buông ra một câu làm tôi day dứt không yên:

- Con đã làm Ba thất vọng quá, bao nhiêu năm nuôi con khôn lớn và cũng ăn học như ai, không ngờ bây giờ con trả hiếu cho BaMẹ như vậy đó phải không con ? - Giọng Ba tôi ngọt ngào mà sao tôi nghe như có hàng ngàn ngọn roi đang quât' vào ngươì - Con không nghe lơì của Ba mà đi quen với một thằng du đãng không Cha không Mẹ . Con không tin thì đi hỏi bác C. đi, bác nói chính mắt đã thấy thằng đó đi với một đám băng đãng kià . Rồi mai đây nó biêt' nhà mình ở đâu, nó kéo băng đãng của nó tới dọn sạch nhà rồi cả nhà thì mình sống làm sao nổi nưã hả con ? - Ba tôi vừa nói vừa rơm rớm nước mắt và run giọng như đang nghẹn ngào ....

Tim tôi nhói đau và tôi cũng không biết phải trả lời Ba tôi như thế nào . Tôi đâu ngờ có ngày Ba tôi phải nhỏ nước mắt vì tôi . Tôi đã từng làm cho Ba tôi kiêu hãnh lắm kia mà . Tôi đã từng thi đậu đứng nhất nhì trong hai kỳ thi chuyển cấp: từ cấp I lên cấp II, rôì từ cấp II lên cấp III kia mà . Thôi thế là hết thiệt rồi Pi ơi . Cho dù em không muốn xa anh, cho dù em cố làm ra vẻ giận hờn để thử thách lòng kiên nhẫn của anh, nhưng định mệnh đã như thế này thì làm sao em có thể tiếp tục quen anh được nưã . Anh đã làm gì để người ta phải nói như vậy ? Hay người ta vì có mấy thằng con đang học Bác sĩ, Kỹ sư mà lại như những con mọt sách và không tìm ra được một người con gái để quen nên người ta đã đặt điều nói xấu anh ?

Ba tôi cũng kết thúc buổi "nói chuyện" với tôi bằng một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng hóc búa:

- Bây giờ Ba Mẹ cho con chọn lựa đó: một là ở lại với Ba Mẹ rồi tiếp tục đi học và đi làm tiếp cho tới ngày ra trường, nếu con không muốn đi làm thì Ba Mẹ cũng có thể đi làm thêm giờ để lo cho con toàn thời gian đi học; hai là Ba cho con đi theo thằng đó rồi từ đây về sau Ba Mẹ sẽ coi như không có con trong nhà nưã . Ba Mẹ sẽ coi như mât' con luôn . Ba Mẹ không muốn sống mà ngày đêm phập phồng lo sợ không biết khi nào thì tai hoạ ập xuống nhà mình . Bây giờ con hãy suy nghĩ rồi quyết định đi: một bên là Ba Mẹ, còn bên kia là bạn con . Con không cần phải trả lời Ba Mẹ trong lúc này, con có thể suy nghĩ 2-3 ngày cũng được . Nhưng khi con đã có sự chọn lựa rồi thì con hãy làm đúng theo như vậy, và Ba cũng không muốn bắt ép con điều gì để con có thể hận Ba sau này ......

Tai tôi ù đi, mặc dù tôi thấy miệng Ba tôi vẫn tiếp tục nói gì đó nhưng tôi không còn nghe rõ nưã . Hình như mắt tôi cũng mờ dần và tôi cũng không còn nhìn thấy được gì nưã, hình như là tôi đã khuỵu xuống .... Thời gian bao lâu ? Tôi cũng không biết rõ .....