Một Nỗi Niềm Riêng
CP xin lỗi nếu có sự trùng hợp về cốt truyện hoặc tên của những người trong truyện cũng là một sự ngẩu nhiên ngoài ý của tác giả ! Xin niệm tình bỏ qua cho, cám ơn !
.................................................. .................................................. .................................................. .................................................. ..............
Ngọc dọn về xóm Dũng để ở nhờ nhà của một người chú vì cha nàng vừa mới tử trận ở chiến trường Quãng Trị.
Mẹ nàng đang làm việc ở tỉnh thành nên không tiện chăm sóc và lo việc học hành cho nàng.
Người con gái mới vừa đến tuổi dậy thì, thơ ngây chưa biết chuyện tình yêu mộng mị. Còn Dũng một thanh niên mới lớn với nhiều mơ mộng đăm chiêu.
Ngọc học nhỏ hơn Dũng 2 lớp và hai đứa cùng đi học và về chung một con đường làng. Sau buổi học Dũng thường lại nhà Ngọc để trò chuyện và giúp nàng những bài vỡ mà nàng không hiểu.
Dũng không biết lúc đó là mình có biết yêu đương gì không nửa??? Hay chỉ là tình lối xóm, bạn bè cùng một trường???
Rồi tháng lại, ngày qua.................................
Hai đứa lớn lên trong một miền quê hiền hòa êm ấm. Mẹ nàng mỗi khi về thăm thường gọi Dũng là thằng rễ tương lai làm lòng Dũng cũng nao nao dệt cho mình những tương lai tươi đẹp sau nầy !
Dũng chưa bao giờ dám nắm lấy tay Ngọc hay nói một lời đường đột yêu thương nào. Hai đứa vẫn coi như là 2 người bạn lối xóm như những người bạn khác.
Nhưng sự đời đâu có trôi chảy như ý người muốn ! Chiến sự miền Nam càng ngày càng khốc liệt, rồi biến cố tháng 4/75 đã làm thay đổi đời sống của hàng triệu người, trong đó có Dũng và Ngọc.
Kinh tế càng ngày càng khó khăn, Dũng phải rời bỏ ngôi trường thân yêu. Rời bỏ những kỷ niệm êm đềm dưới mái trường cùng vui đùa có Dũng, có Ngọc để mưu sinh và làm những nghề mà Dũng không muốn làm hầu giúp đở gia đình phần nào !
Ngọc ở lại dưới mái trường để học những năm cuối, còn Dũng phải xa quê hương, xa một bóng hình mà mình ấp ủ bao năm trời nhưng chưa bao giờ thốt nên lời !
Thỉnh thoảng Dũng cũng về thăm nhà, thăm lại Ngọc. Khi gặp Dũng mặc dù Ngọc không nói gì nhiều, nhưng trong ánh mắt Dũng cũng đọc lên được nổi vui mừng trong tim nàng.
Hơn một năm sau vì công việc bận rộn Dũng không có dịp trở về thăm quê nhà. Bước đi trên con đường làng quen thuộc lòng Dũng thật rộn ràng. Lát nửa đây Dũng sẽ gặp lại được Ngọc, gặp lại người con gái hơn năm trời xa cách mà lòng vẫn ghi đậm bóng hình.
Đang thả hồn với những cảm nghĩ mông lung, bỗng Dũng nghe có tiếng hỏi:
-Anh Dũng ! Anh mới về hả?
-Ủa ! Ngọc, em đi đâu vậy?
-Em lên đầu xóm để mua ít đồ về cho Thím nấu bửa cơm chiều !
-Hôm nay em không đi học hả?
-Em nghỉ học hơn cả năm nay rồi !
-Trời ! Sao còn có năm cuối là hết Trung Học mà em bỏ ngang xương uổng vậy?
-Có gì mà uổng hả anh? Học xong Trung Học rồi có tương lai gì đâu ! Em cũng là con gái của sĩ quan Ngụy bị tử trận mà ! Ừa ! Em nghe 2 bác nói anh có giấy của Ủy Ban Phường kêu đi nghĩa vụ quân sự rồi đó !
-Thiệt hả?
-Ừa ! Nghe xong em buồn và lo lắm ! Anh đi chắc là khó về với cuộc chiến khốc liệt ở Campuchia bây giờ !
-Thôi tới nhà rồi ! Để anh vào nhà thăm ba mẹ và hỏi sự tình ra sao? Có gì tối nay anh sẽ sang thăm chú thím và em.
-Ừa ! Thôi anh vô nhà đi ! Nhớ tối sang nhà chú thím nghe !
Dũng bước vào nhà với tâm hồn nặng trĩu, không còn hớn hở như lúc trước đây khi gặp lại cha mẹ và những người thân vì biết sau nầy sẽ khó tránh được cảnh chia ly.
-Dạ thưa ba mẹ con mới về !
Ba mẹ Dũng mừng rỡ nhưng trong ánh mắt đã đợm lên một nổi lo buồn !
-Ba mẹ cũng tính đi tìm con về, thiệt là may chưa đi tìm thì con đã về.
-Con nghe Ngọc nói họ đã gởi giấy kêu con đi nghĩa vụ hả ba mẹ?
-Ừ ! Họ cứ 2-3 ngày thì đến nhà làm khó dễ ba mẹ đủ điều, ba mẹ cũng không biết tính sao? Con ngồi xuống đây đi rồi ba mẹ có chuyện bàn với con.
-Chuyện gì hả ba mẹ?
-Cô Hai mầy đang tổ chức vượt biên, ba mẹ đã năn nỉ cho con một chổ trên tàu. Thay vì ở lại đi nghĩa vụ cũng chết, sao con không đánh liều với biển cả thì vẫn có cơ may hơn?
-Cái vụ nầy chắc để con suy nghĩ và tính kỷ lại coi nghe ba mẹ !
-Ừ ! Con tính kỷ lại đi để ba mẹ cho cô Hai biết. Thôi để mẹ đi làm cơm tối cho con ăn.
Sau khi cơm nước xong, Dũng sang nhà Ngọc thăm chú thím và xin phép được trò chuyện riêng với Ngọc.
Hai đứa ngồi dưới bóng dừa nặng trĩu trái sau vườn, trên bầu trời ánh trăng lưỡi liềm chiếu ánh sáng mờ ảo vào mặt 2 người. Ngọc hôm nay sao đẹp lạ lùng?
Cô gái nhỏ thơ ngây bây giờ không còn mang nổi hồn nhiên trong ánh mắt nửa mà đã gợi lên chút u sầu !
Dũng không biết mình phải mở lời như thế nào cho hợp? Nói lời chia tay à? Không được ! Mình đâu phải là người yêu của Ngọc đâu mà phải nói lời chia tay trước khi vĩnh biệt !
Nói thương nhớ Ngọc hơn một năm trời hả? Cũng không xong ! Nói rồi phải nói lời chia tay hẹn ngày gặp lại sao?
Rốt cuộc thì Dũng mở một lời bâng quơ:
-Em nghĩ học rồi ở nhà làm gì?
-Thì ở nhà phụ việc với chú thím, rồi có chồng, có con cho xong đời con gái.
Dũng sẳn dịp nói như nửa đùa nửa thiệt:
-Em có chồng chắc có người đau buồn lắm đó !
-Hihihi ! Anh nói giỡn thôi ! Có ai mà buồn chớ?
-Anh nè ! Anh cứ nghĩ tình yêu không cần phải nói nên lời, nhưng chắc em cũng hiểu lòng anh chỉ có em !
-Anh nói thiệt không, hay chỉ nói cho vui miệng?
-Anh nói thiệt đó ! Còn em đối với anh như thế nào?
-Thì em cũng giống như anh ! Hai đứa mình lớn lên trong tình lối xóm từ nhỏ, em luôn luôn lúc nào cũng coi anh như người anh cả nên đâu có dám nói lên tâm sự của mình. Mỗi khi anh về thì em cả thấy vui, khi vắng anh lòng em cảm thấy như thiếu vắng một thứ gì mà không diễn tả nổi?
Đêm hôm đó Dũng và Ngọc trao cho nhau những lời yêu đương xuất phát tự đáy lòng. Rồi trong một phút giây bồng bột nàng không ngại ngùng trao cả đời con gái cho Dũng, mặc dù biết là tình yêu của 2 người trong tương lai quá ư là mịt mù !
Đang mơ màng trong giấc ngủ say, bổng nhiên Dũng cảm thấy có bàn tay lắc nhẹ và tiếng gọi khẻ của mẹ:
-Dũng à ! Thức dậy đi con, có cô dượng Hai ghé nhà kìa !
Dũng dụi mắt đi ra ngoài:
-Dạ chào cô dượng Hai, sao cô dượng ghé khuya quá vậy???
-Cháu Dũng, cô dượng về đất liền lấy thêm ít dầu. Cháu về kỳ nầy thì may quá ! Chiều mai cô dượng sẽ đi, tàu lớn đang đậu ở ngoài hòn khơi. Cháu có muốn đi chung thì xuống tàu với cô dượng ngay bây giờ để kịp chuyến tàu ngày mai.
Lòng Dũng thật đắn đo và hoang mang giửa 2 sự lựa chọn:
Đi bây giờ bỏ Ngọc lại không một lời từ giả?
Không đi ! Ở lại với mối tình đầu vừa chớm nở?
Dũng hỏi:
-Ngày mai đi được không vậy hả cô dượng?
-Không được đâu cháu à ! Đi vượt biên chớ phải đi chơi đâu, đêm tối là hay nhất để tránh cặp mắt theo dõi của công an.
-Vậy thôi cháu không đi đâu !
-Cháu suy nghĩ kỷ chưa? Nếu không đi với cô dượng kỳ nầy thì khó có thể kiếm được cơ hội lần thứ hai đó !
Mẹ Dũng chen vào:
-Dũng à ! Con nên suy nghĩ kỷ lại ! Con không đi vượt biên thì tụi công an Phường cũng đến nhà để bắt con đi nghĩa vụ thôi mà !
-Nhưng mà......
-Mà cái gì hả con?
-Thôi ! Con sẽ đi chuyến nầy với cô dượng Hai, ba mẹ ở lại nhớ giử gìn sức khoẻ. Khi nào đến trại tỵ nạn con sẽ viết thư về cho ba mẹ hay tin.
-Ừa ! Để mẹ vào sắp xếp cho con chút hành lý để đem đi.
Bước chân xuống con thuyền nhỏ mà lòng Dũng thật bồi hồi ! Rồi đây sẽ xa rời tất cả những kỷ niệm êm đềm của những ngày thơ ấu. Xa rời mối tình đầu vừa mới ngỏ lời yêu đương. Giờ nầy chắc Ngọc đang say sưa trong giấc ngủ với nhiều mộng đẹp. Có biết chăng người con trai mình đang ôm ấp yêu thương sắp rời xa mình không biết sống chết ra sao? Rồi mai kia cách xa nghìn trùng có còn gặp lại nhau không?
Con thuyền chạy ngang nhà Ngọc, Dũng hướng mắt nhìn vào bóng đêm để cố ghi khắc vào trong tim bóng hình người con gái, một bóng hình với mối tình đầu đã ngự trị trong trái tim mình....
To be continued.....
