Đêm
Màn đêm đã buông ,một chút gió lành lạnh lọt qua khe cửa sổ nhỏ bé như muốn lẩn trốn cái tối tăm dày đặc đang bao phủ bên ngoài.
Giờ này chắc anh đã ngủ say với 1 giấc mộng đẹp ẩn hiện phải không anh? Em thầm ghen tỵ với giấc mộng đó vì đã được cận kề anh suốt cả đêm dài ,trong khi em thì thẫn thờ ngồi nhung nhớ tới anh từng giây từng phút ,lòng thầm mong sao trời mau sáng đặng em lại được gặp anh dẫu là chỉ từ xa xa. Đúng vậy ,mỗi ngày em chỉ biết dõi mắt theo hình dáng anh từ xa....xa rất xa....mà anh vẫn không hề hay biết.Chưa bao giờ anh ban phát cho em một ánh nhìn nào trong khi anh lại hào phóng tặng cho tất cả những cô gái khác ,chỉ rất tiếc họ chẳng phải là em.Anh có biết không ,có nhiều lúc lòng em đau như cắt ,tim em nhức nhối như có hàng vạn mũi tên đâm thấu xuyên qua.Ước gì chỉ 1 lần thôi ,chỉ 1 lần anh khẽ nhìn em thôi thì cuộc sống của em trở nên ý nghĩa biết dường nào ,và em sẽ mãn nguyện hài lòng với số phận hẩm hiu mà ông trời ban cho mà không 1 lời oán hận.
Nhưng tất cả chỉ là ước ao thôi phải không anh.Biết đâu có sự thần thoại đêm nay sẽ xảy ra và ước nguyện nhỏ nhoi của em sẽ là sự thật !!!
Mong rằng nó sẽ thành sự thật
