What comes around, goes around
-------------------------------
Mặc dù là chỉ với những tia nắng le lói cuối buổi chiều nhưng anh vẫn nhận ra là bà cụ bên kia đường đang cần sự giúp đỡ. Anh tấp xe vào và dừng lại trước chiếc Mercedes của bà cụ. Cho dù với nụ cười trên môi của anh, bà cụ vẫn lo lắng vì trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua không có ai dừng lại để giúp cụ cả. Còn anh với dáng vẻ nghèo nàn này lại mang đến cho bà cụ một tâm trạng bất an. Liệu anh sẽ làm gì với bà cụ?
Còn anh, anh cũng hiểu được tâm trạng bất an của bà cụ vào lúc này; trời lạnh lẽo, một thân một mình với nỗi sợ hãi. Anh cất tiếng để trấn an bà cụ:
- Bà đừng sợ, tôi đến đây để giúp bà, bà hãy ngồi đợi trong xe ấm hơn. Tôi tên là Bryan Anderson.
Xe bà cụ chỉ bị xì lốp nhưng đối với bà thì thay được bánh xe là cả một vấn đề khó nhọc. Chỉ trong một thoáng anh đã thay xong bánh xe cho bà cụ. Khi anh thu dọn đồ đạc thì bà cụ mở cửa sổ xe và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cụ cho biết bà ở St. Louis và bà rất cám ơn anh đã dừng lại để giúp bà. Bà ngỏ ý muốn trả ơn anh và không ngần ngại với giá nào cả vì bà đã dự tính cho mình trường hợp xấu nhất nếu Bryan không đến giúp bà. Còn Bryan, anh chưa hề nghĩ đến việc bà cụ phải trả tiền cho anh. Không phải anh làm điều này vì tiền. Anh chỉ muốn giúp người trong lúc hoạn nạn mà thôi. Nhiều người đã giúp anh trước đây và anh cũng giúp nhiều người bất vụ lợi. Cuộc đời của anh là như thế. Anh từ chối nhận tiền từ bà cụ và chỉ yêu cầu bà cụ hãy giúp những người khác khi gặp khó khăn hoạn nạn như anh đã giúp bà, và anh nói thêm "lúc đó bà hãy nghĩ tới tôi."
Đợi đến khi bà cụ lái xe đi khuất, anh lên xe về nhà. Dù hôm nay là một ngày nặng nhọc khổ sở với Bryan nhưng anh vẫn cảm thấy vui vui trên đường về.
Sau khi đi được môt đoạn thì bà cụ dừng lại ở một tiệm ăn nhỏ bên đường ăn lót bụng để lái xe nốt đoạn đường còn lại. Cô hầu bàn nhanh nhẹn lấy khăn lau cho bà mái tóc ướt. Không khó khăn lắm bà cụ cũng nhận ra là cô đang có thai khoảng 8 tháng nhưng cô vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Bà cụ tự hỏi làm sao một người như cô lại chăm sóc cho một người lạ như bà đến thế, và bà lại nghĩ tới Bryan.
Khi ăn xong bà cụ rút ra tờ $100 để trả và khi cô hầu bàn đi lấy tiền thối lại thì bà cụ đã đi ngay. Cô hầu bàn quay lại không thấy bà cụ đâu, đang thắc thì cô thấy trên bàn có tờ napkin với những dòng chữ viết vội. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má khi cô đọc những gì bà cụ viết:
- Cô hãy giữ lại số tiền này. Tôi cũng đã từng ở vào trường hợp như cô và người ta đã giúp tôi như tôi đã giúp cô. Nếu gặp ai khó khăn hoạn nạn sau này thì mong cô cũng giúp họ.
Và còn thêm 4 tờ $100 trên bàn dưới tấm napkin...
... Cô tiếp tục công việc của mình. Tối đó cô về nhà trễ hơn mọi ngày. Chồng cô đã ngủ say. Khi đi ngủ cô nghĩ tới số tiền và những gì bà cụ đã viết. Làm sao bà cụ lại biết được cô và chồng cô đang gặp khó khăn vào lúc này? Tháng tới sinh nở thì sẽ khó khăn hơn cho cả hai vợ chồng, và cô cũng biết là chồng cô đang rất lo lắng về điều đó. Quay sang chồng đang ngủ, cô khẽ đặt lên môi chồng một nụ hôn và thì thầm thật nhỏ:
- Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi anh à. Em yêu anh, Bryan Anderson!
