Lâu Đài Cát
Lâu Đài Cát
Một mình dạo bãi biển
Ngắm hoàng hôn đang rơi
Nghe mặt trời tắt lịm
Trong trái tim đơn côi
Biển năm xưa yên lặng
Biển chiều nay phong ba
Sóng gào cuồng nỗi nhớ
Gọi tên người thiết tha
Nhớ chiều xưa cùng anh
Biển dạt dào gợn sóng
Bờ cát mềm bao la
Dấu hôn đầu còn nóng
Biển một lần chứng nguyện
Lời hò hẹn trăm năm
Dấu khắc còn in nét
Trên ghềnh đá lặng câm
Cũng có đêm không ngủ
Biển trằn trọc khôn nguôi
Sợ như lâu đài cát
Rồi cũng tan vỡ thôi
Và hôm nào biển khóc
Trời buồn kéo giăng mây
Sóng vỗ thành tiếng nấc
Người đã xa tầm tay
Hôm nay trên bãi biển
Có bóng người lang thang
Xây lại lâu đài cát
Đã một lần dở dang.
H.,
Đã qua lâu rồi, nhưng không hiểu sao càng ngày tôi càng nhớ anh, chẳng lẽ thời gian không còn là liều thuốc công hiệu đối với tôi nữa? Nỗi nhớ ấy như ngòai tầm tay với, và tôi bất lực nhìn nó ẩn hiện chập chờn trong giấc ngủ, và da diết trong những giây phút tôi ngồi đối diện với chính mình, giữa cảnh tối khuya thật yên lặng và thật an bình của ngày nghỉ cuối tuần. Như tối hôm nay.
Lắm lúc tôi tự hỏi, anh và tôi quen và yêu nhau trong cái lứa tuổi học trò bồng bột ăn chưa no lo chưa tới ấy, tại sao mối tình với anh lại khắc cốt ghi tâm tôi lâu đến như thế. Anh không phải là người đầu tiên của tôi, và chúng ta quen nhau chưa đầy hai năm, có lẽ nào anh lại hiện diện trong tiềm thức của tôi, ở tầng sâu thẳm nhất của trái tim mà tôi chẳng thể nào với tới được (để có thể vứt anh ra ngòai). H. ơi, nếu bây giờ có ai bắt tôi vẽ chân dung của một người đàn ông nào đó, tôi sợ tôi sẽ vẽ anh mất. Khi chia tay nhau, tôi đã vứt bỏ hết các hình ảnh của anh, nhưng có hay rằng thật ra tôi đâu cần các hình ảnh ấy nữa, vì tôi đã khóa chặt chúng trong ký ức mình rồi. Buồn cười thật, phải không?
Bài thơ "Lâu Đài Cát" này tôi viết về tôi và anh, cách đây đã khá lâu rồi, nhưng mỗi lần đọc lại tôi vẫn cảm thấy chúng ta xa nhau như chỉ mới hôm qua. À, chắc anh chưa biết là tôi vốn thích những bài thơ có các hình ảnh về sóng nước, như bài Thuyền và Biển là một trong những bài tôi thích nhất. Nghĩ đến hình ảnh thuyền và biển gắn bó, tha thiết với nhau làm tôi chạnh lòng nghĩ đến con thuyền anh nay đã vĩnh viễn xa rời biển tôi.
Và biển chỉ còn lại với lâu đài cát, như chứng nhân của một tình yêu thuở nào ...
