Ước Mơ!

Submitted by daquy on Sat, 2007-01-13 00:49. |

Thao thức mãi, tôi trở dậy, lặng lẽ ra vườn.

Trời khuya vời vợi ánh trăng. Bốn bề yên ả.

Theo con đường nhỏ lát đá, tôi lững thững tới chiếc xích đu ở cuối vườn nhài. Gió mang theo hương hoa mát lạnh.

Dường như tàu về quá khứ khởi hành từ đây. Mỗi khi hờn dỗi thực tại, tôi đến ngồi chốn này, thả hồn theo dĩ vãng.

Dạo ấy, tôi hai mươi, em mười tám. Em sắp tốt nghiệp phổ thông. Tôi học năm thứ hai. Vào một đêm trăng sáng, tôi đã cầm bàn tay mềm mại ấm áp của em. Sau đó, không biết bao lần, tôi đưa lên môi những ngón tay đẫm hương nhài, dịu mát.

Một lần, chúng tôi nói chuyện màu sắc. Em thích màu hoàng yến. Tôi ưa màu tím hoa mua. Em bảo tôi uỷ mị (sến quá ông ơi! ke ke ke). Tôi chê em quê mùa. Hai đứa giận nhau. Rồi những lần cãi vã nặng nề, dai dẳng...nhwng cũng chả ai kêu "ăng ẳng" mà rất đam mê vui vẻ!

Chúng tôi chia tay vào một sáng tháng hai. Nắng sớm dịu dàng ấm áp. Mưa bụi bay trên những cánh hoa Cúc Quỳ của miền cao nguyên nắng gió, bám trên những búp bàng mơn mởn. Em mặc áo dài hoàng yến, gương mặt nhợt nhạt. Cả hai nhìn phía trước, lặng lẽ bước đi. Đến cuối đường, chẳng ai bảo ai, mỗi người mỗi ngả.

Số phận xô đẩy mỗi đứa một nơi. Tôi vào đây. Em ra phương đó!. Em ra đi, gió thoảng bay theo, mang theo những ngón tay thon trắng mịn màng, ướt đẫm hương nhài và cả lẫn ánh trăng vàng úa.

Ngày tháng qua đi. Mưa nắng khiến quá khứ nhạt nhoà. Riêng những búp tay thon trắng mịn màng kia cứ đeo đẳng tôi, chập chờn trước mặt. Khi gặp thiếu nữ, tôi kín đáo quan sát bàn tay. Tôi say mê tìm kiếm những ngón tay đẹp nhất mà tạo hoá đã tạc. Có lần, tôi ngỡ tìm được. Nhưng rồi cảm thấy dường như chúng thiếu hương nhài lẫn ánh trăng. Linh cảm mách bảo tôi đừng tìm mà uổng công.

Từ đấy, tôi nảy sinh ý định gặp lại em. Song tôi bỗng giật mình vì những ngón tay ấy đã chai sạn theo đời làm mẹ. Nhiều đêm, tôi ao ước trở về quá khứ để nâng niu bàn tay thơm mát hương nhài. Tôi gặp em trong mơ. Hai bàn tay gầy guộc, nhăn nheo ôm khuôn mặt với đầy nếp nhăn nhw nhwxng dấu chân chim trên bờ ruộng cạn và đẫm lệ....

Tôi vội vào nhà tìm bình rượu nho. Cầm ly rượu mỏng manh, tôi thầm cầu Chúa: “Xin Người cho con được như ý nguyện!”.

Vị ngọt thấm vào cổ. Men rượu xông lên mũi. Tôi đến bên giường nhẹ nhàng ngả lưng.

Chẳng biết nhờ Chúa hay rượu, ít phút sau, tôi như bồng bềnh trôi vào cõi hư vô...

Tôi gặp em dưới đêm trăng ven biển. Vẫn như xưa, em mềm mại trong chiếc áo dài hoàng yến, bước chân thanh thoát dịu dàng. Em cười trong sáng, hồn nhiên mà không nói. Tôi vội nắm tay em. Vẫn những ngón tay mềm mại, ấm áp, thơm ngát hương nhài, ướt đẫm ánh trăng. Tôi nắm tay em đi, hạnh phúc vô cùng...

Bỗng nhiên, tôi đói cồn cào. Tôi rủ em đi ăn. Em lắc đầu từ chối. Tôi nâng cằm em. Làn môi hé mở. Hàm răng đều đặn bỗng nhoà đi, hoá thành bắp ngô tươi trắng bóng. Tôi ghé miệng, ngốn ngấu...

Khi lõi ngô trơ ra hết, tôi mới giật mình vì em biến đi rồi.

Từ đó, đêm nào tôi cũng uống. Không có nước quả, tôi dùng rượu nho. Hết rượu nho, tôi chơi rượu đế. Lâu rồi thành ghiền. Uống hoài mà vẫn chưa gặp lại em... Tội nghiệp lắm thay!