Bố Tôi...
Từ 5 năm qua, hễ cứ tới ngày Father Day là tôi lại ru rú một mình để gặm nhấm những kỷ niệm về Bố. Lần đầu tiên tôi có cảm giác tủi thân của một đứa trẻ không có bố là ngày Father Day năm đầu tiên khi Bố qua đời. Hình ảnh Bố cao lớn, nụ cười hiền nhưng nghiêm nghị lại vụt sáng trong ký ức tôi mỗi khi ai đó hỏi về Bố. Dường như những lời dạy dỗ ân cần của Bố vẫn còn vang vẳng bên tai mà đôi lúc tôi tưởng mình vừa được nghe tiếng Người bên cạnh một lần nữa...
Những năm tháng lớn lên trong vòng tay của Bố, vì là con gái rượu nên tôi đã được Bố chiều chuộng dạy dỗ đặc biệt nhất trong nhà. Hễ cứ anh chị nào nhăn nhó ganh tỵ, Bố lại cười hiền xoa dịu "nó là em út mà con...". Bố là người chỉ cho tôi từ cách nấu nồi cơm đầu tiên trong đời, đến bát canh đơn giản mà bố có lần đùa rằng tôi đã đổ lộn chén thuốc bắc chứ không phải nước mắm vào nồi canh làm tôi tưởng thật và sợ bị mẹ cằn nhằn. Rồi những giọt bia đầu tiên Bố cho tôi nếm thử để tôi hiểu tại sao Bố thích có một chai bia vào bữa ăn cho ngon miệng. Thậm chí khi sang mỹ, vì biết tôi thích ăn trái quất (tắc) loại chua ở VN nên Bố đã cố công tìm kiếm và trồng sau vườn để có trái cho tôi ăn thỏa thích mặc dù Mẹ cằn nhằn "ăn nhiều mất máu..."
Tôi lớn dần và dường như xa cách Bố hơn vào những năm tháng ở học đường. Lúc ấy, trái tim tôi dường như "quên" mất Bố vì những rung động đầu đời. Tôi vô tình, tôi xa cách, tôi không còn là út ít của bố khi ước mơ của tôi đã hoàn toàn khác hẳn với mong ước của Bố chờ đợi nơi tôi. Để rồi một ngày khi tình yêu đầu đời của tôi vụt khỏi tầm tay, tôi chợt nhận ra Bố vẫn luôn ở bên cạnh con gái út của Bố. Ngày mà tôi ngồi ủ rũ bên cạnh quan tài của người tôi yêu nhất trong đời, Bố đã đến cầu nguyện cho anh và hôn lên trán tôi rồi bước đi vội vàng để tôi không kịp nhận ra những giọt nước mắt xót thương. Sau này, mẹ kể lại rằng Bố đã khóc cho nỗi đau của con gái mình. Tôi chỉ còn biết ngồi im lặng...
Dù kiếp này có qua đi, kiếp sau tôi vẫn mong được làm con út của Bố.
