Tìm đến thiên nhiên

Submitted by daquy on Thu, 2007-01-18 23:30. |

Sau khi thi xong môn hóa học, môn cuối cùng của kỳ thi đại học năm 1988, tôi lên xe cắm đầu đạp mãi về phía ngoại thành. Qua khỏi cầu Bình Triệu một quãng, hai bên phần đông là những ruộng vườn xanh tươị Tôi rẽ vào một ngõ nhỏ và tiếp tục đạp. Con đường mòn gồ ghề chốc chốc lại có một bóng dừa mát rượị Chẳng nhớ tôi đã đi bao lâu, cuối cùng dừng chân bên một con kênh rộng chừng 6, 7 mét. Tôi phải dừng lại vì con đường đã cụt. Nếu muốn tiếp tục thì phải qua đến bên kia con kênh mà chiếc cầu nối không gì khác hơn là một thân cây dừa bắc ngang. Điều mà tôi đã mong muốn từ lâu nay đã hiện hiện trước mặt. Bóng dừa rợp mát, đồng lúa xanh rì bên cạnh con kênh nước trong xanh. Tôi gác xe tựa vào một thân dừa và ngả người tựa vào một gốc dừa bên ca.nh. Gió hiu hiu thổi đưa hương đồng lúa hoà với sình lầy đã tạo cho tôi một cảm giác hết sức lâng lâng mà tôi hằng mong ước. Tôi muốn được hòa mình với thiên nhiên và gạt đi mọi thứ. Đã lâu lắm rồi tôi mới có lại được cái cảm giác nàỵ Từ khi lên lớp 8 cũng là lúc vùi đầu vào sách vở để chuẩn bị cho thi đại học. Tôi chờ mãi mong mãi và hôm ấy, cái ngày tôi thi xong môn cuối cùng, tôi gạt bỏ mọi thứ sau lưng, dù đậu hay không thì cũng đã thi rồị

Vừa ngồi, vừa hít thở không khí trong lành và xa lánh tiếng ồn ào của xe cộ, tôi chợt thấy thèm cuộc sống ở nông thôn. Tiếng gà gáy vang vẳng đâu đây, tiếng quạ kêu, tiếng cu gáy, xa xa lâu lắm có vài cánh cò bay rồi đậu trên ngọn dừa ngọn cau cao thật caọ Nghỉ ngơi một lúc tôi mon men dẫn xe dọc theo con kênh về hướng có ngôi nhà ngói để xin nước uống vì quanh đây chẳng có hàng quán gì cả. Căn nhà không rộng nằm giữa khu đất mênh mông. Xung quanh là vườn cây đủ loại trồng dọc theo những cái mương nhỏ, nước sâu chừng hơn gang taỵ Mấy con chó chạy ra sủa inh ỏị Một ông già ngoài năm mươi bước ra mặt có vẻ ngạc nhiên khi thấy một thư sinh đến nhà. Tôi vừa chào vừa ngỏ lời xin nước uống và chỉ tay về phía cái chum hấng nước mưạ Chẳng hiểu sao ông lại vào nhà rót cho tôi ly nước trà. Tôi mừng húm giơ 2 tay đỡ ly nước và uống một hơi sạch nhách. Tôi cám ơn và định quay đi thì ông cất tiếng hỏi
- Đi đâu mà lại ngang qua đâỷ
- Dạ thưa ông, cháu đi phía ngoài xa lộ, thấy khu này mát mẻ nên tính chạy vòng vòng chơi xem cho biết. Ông ở đây nhà cửa mát mẻ có nhiều cây cối, nuôi gà, nuôi vịt, nuôi chim thích nhể
Ông già ve vẩy điếu thuốc rê trên miệng chỉ cười hề hề. Tôi chào ông và xin phép ra đị Tôi tiếp tục dọc theo con kênh một quãng khá xa, tới một thửa ruộng có mấy người đang gieo mạ Tôi ngừng chân muốn xem họ làm thế nàọ Thấy tôi, họ bỗng ngừng lại ngạc nhiên. Một cô gái ngoài hai mươi lên tiếng hỏi
- Bộ tính kiếm ai hay sao mà dòm chằm chặp dzậỷ
Rồi bọn mấy người họ cười khúc khích rủ rỉ với nhaụ Tôi mỉm cười đáp lại
- Dạ, tính xem gieo mạ như thế nào thôi
- Muốn hông cho làm thử
- Dạ thôi hehe

Thoáng cái đã gần 3 tiếng đồng hồ trôi qua, tôi giật mình và lên xe đạp gấp về nhà vì ai cũng trông muốn biết tôi làm bài thế nàọ Chưa bao giờ tôi thấy mình được thư giãn như vậy, bỏ sau lưng tất cả những cố gắng trong suốt mấy năm trời để tự do đi lại giữa cánh đồng mênh mông, đưa hồn theo cánh vạc bay, xa lánh những ồn ào mịt mù nơi phố chơ.. Thiết nghĩ cái giây phút đó còn thiêng liêng hơn nếu như có thêm vòng tay ai đó cùng sánh vai song bước.

Thời gian ơi hỡi thời gian
Lúc tim mơ mộng chẳng hoàn ý thơ
Để ta mãi đợi mãi chờ
Khi tim khô héo còn mơ nỗi gì