Chỉ Là Một Giấc Mơ !
Nhắc tới 2 chữ Quê Nhà lòng tôi thật bồi hồi !
Quê tôi còn đó nhưng nhà đã mất. Đã hơn 25 năm lìa xa quê hương không một lần trở lại. Ra đi khi mái tóc còn xanh giờ đã ngả 2 màu sương gió.
Cố nhân vẫn còn đó nhưng cảnh củ chắc đã thay đổi nhiều !
Còn đâu những buổi chiều tan học về ngồi dưới chiếc quán nhỏ cạnh ven biển để uống ly cà phê nhìn ra khơi sóng vổ chập chùng , Xa xa một khối đen của hòn Qui ẩn hiện như một con rùa thật to cố giẩy vùng trên mặt đại dương.
Còn đâu những ngày ra cạnh con kinh đầu làng để câu cá. Ôi ! Những con cá rô tôm tích to chỉ bằng 2 ngón tay, đem về kho khô tiêu ăn với chén cơm trắng và nhúm dưa điên điển sao thấm đậm mùi vị nồng nàn của quê hương !
Có người về thăm quê tôi hỏi tôi muốn nhờ họ đem món gì qua ?
Xin trả lời: Tôi muốn đem qua những hàng dừa xanh nặng trĩu trái nằm dọc trên những giòng sông ngoằn ngoèo chảy ra biển khơi.
Tôi muốn đem qua những cánh đồng ruộng bát ngát thơm mùi mạ mới với những con kinh đầy ngập cá lóc, cá rô để chiều chiều tôi ra đó ngồi câu cá.
Tôi muốn.....tôi muốn đem qua tất cả những kỷ niệm yêu dấu ở quê nhà. Nhưng tôi biết nó chỉ là một giấc mơ và giấc mơ đó biết bao giờ trở thành sự thật..... Chỉ là một giấc mơ !
