Nụ hồng ngày sinh nhật

Submitted by daquy on Fri, 2007-01-19 00:00. |

....Đứng trước cửa một lúc khá lâu Vi mới đẩy cửa bước vào. Mỗi ngày từ trạm xe bus Vi đều đi ngang tiệm hoa này và ngày nào Vi cũng mê say ngắm nhìn qua khung cửa kiếng những bông hoa xinh đẹp với đủ sắc màu rực rỡ. Bà chủ tiêm , một thiếu phụ trạc trung niên , lúc nào cũng niềm nở với nụ cười trên môi . Còn hai người giúp việc , hiếm khi Vi thấy họ rảnh rổi , không chưng hoa thì gói quà , không tỉa cây thì tưới nước., lúc thì lại tất bật mang hoa đi giao...
- Cô bạn ơi , cô cần mua hoa gì đây???
Bà chủ đến gần Vi vui vẻ hỏi
- Cho tôi một chục hoa hồng màu vàng
Vi hấp tấp trả lời
- Cô thật là khéo chọn , hôm nay tiệm của chúng tôi có những nụ hồng vàng thật là tuyệt đẹp , thêm vào một vài cành dương xỉ xanh biếc và dăm nụ cúc trắng là cô sẽ có một bó hoa tuyệt vời.
Bà chủ vừa thoăn thoắt lựa hoa vừa nói chuyện
- Này cô bạn dễ thương , cô mua cho cô hay là cô tặng cho ai??
- Oh , Vi ngập ngừng , tôi tặng sinh nhật cho bạn tôi
- Vậy để chúng tôi giao hoa đến nhà cho bạn cô nhé , chúng tôi không thu lệ phí đâu. À để tôi chọn cho cô một cái bình thật đẹp cho xứng với những đóa hồng vàng rực rỡ này.
Với bàn tay khéo léo và nghệ thuật của bà , chỉ trong vòng 5 phút đã có một bình hoa vừa sang trọng vừa xinh đẹp lộng lẫy. Cái giá của nó cũng thay đổi , từ dự định chỉ mua 12 đóa hồng vàng đơn giản đã thêm vào những lá xanh , cúc trắng , nơ hồng , bình pha lê..và trở thành gấp đôi cái giá đã không phải rẽ từ lúc ban đầu. Vi hý hoáy viết địa chỉ và tên người nhận rồi trả tiền và hối hả đi ra..
Dọc đường về nhà , Vi cứ cảm thấy như má mình nóng ran lên , mặt đỏ bừng như kẻ phạm tội bị bắt gặp quả tang...

...Từ tiệm hoa Vi đi thêm một block , rẽ phải là đến nhà , một ngôi nhà 2 tầng màu vàng nhạt có đường viền nâu , lối đi trải sỏi trắng những dây leo tường vi quấn quanh hàng rào với những bông hoa nhỏ li ti màu trắng nhạt. Vi dọn về ở đây qua sự giới thiệu của một người bạn , bà chủ nhà tuy đã ngoài 70 nhưng vẫn mạnh khỏe và nhanh nhẹn chỉ có điều hơi khó tính... Người thuê nhà phải là phụ nữ độc thân , không nuôi chó mèo , không hút thuốc , ít khi nấu ăn và tuyệt đối không thể dẫn bạn trai về nhà ở qua đêm. Bù lại người thuê đuơc nguyên cả một tầng lầu trên cho riêng mình có phòng ngủ , phòng khách , nhà tắm , kitchenette và cả một phòng đọc sách nửa. Ngôi nhà ở khu yên tĩnh , giá cà tương đối nhẹ , thế nhưng chưa ai có thể ở với bà cụ hơn 6 tháng , có khi người thuê tự ý dọn đi , có khi bà không chịu cho ở thêm... Khi người bạn cùng sở giới thiệu cho Vi đến đây thuê nhà kèm theo những lời dặn dò về điều kiện của bà chủ nhà , Vi đã không thấy có gì khó khăn. Việc ăn uống đối với Vi không quá cầu kỳ , chỉ một mẩu sandwich , gói mì là xong bửa. Gia đình thì còn ở mãi tận VN , bạn bè thân thích không có ai ngoài vài người cùng sở. Bạn trai???? Hình như lâu lắm Vi không biết thế nào là hò hẹn Thế nên Vi đã ở đây hơn 1 năm rồi , bà chủ nhà có lẽ vừa ý với Vi , hy vọng mọi việc sẽ vẫn tốt đẹp như vậy.....

Vừa bước vào Vi đã ngửi thấy mùi bánh chuối nướng thơm tràn ngập cả căn nhà. Vẫn mãi mê xem show Oprah trên TV , bà chủ không buồn quay lại bảo cô :
- Có bánh chuối mới làm ngon lắm , cô ăn thì lấy một ít đi
- Cám ơn bà , tôi sẽ xin một lát mỏng
Vi vào trong bếp , a bánh còn hơn phân nửa nằm ngay ngắn trên chiếc bàn nhỏ , bà cụ thường có thói quen ăn bánh ngay khi mới lấy từ trong lò ra , bà hay bảo
- Nóng như vậy thì thơm ngon hơn
Một lát bánh , môt tách cà phê sữa vậy là xong một buổi tối cho Vi , một mình một bóng ăn uống rườm rà thì có ý nghĩa chi. Thông thường buổi tối ở nhà sau khi ăn uống qua loa Vi lại vùi đầu vào sách , chỉ có sách mới đưa cô sang một thế giới khác , bình yên hơn , nhẹ nhàng hơn , một thế giới với những tình yêu bất tử , với những lời yêu đương sâu sắc , với những con người lãng mạn , sống hết mình vì tình yêu và người yêu. Vi cười , Vi khóc , Vi sung sướng và đau khổ với những nhân vật trong truyện bởi vì cuộc đời Vi thầm lặng , nhàm chán và đều đặn như chiếc đồng hồ quả lắc cứ mãi kêu 1 điệu tích tắc và cứ mãi trôi đi theo thời gian. Công việc của Vi là nhân viên của sở Xã hội , cứu xét các đơn xin lãnh tiền trợ cấp nghèo , tiền An sinh Xã hội , xin các phúc lợi xã hội Medicare , Medicaid....Những người đến đó là những người già cả , những người thất cơ lỡ vận , bị lay off , mất job , người tị nạn ngơ ngác đến từ thế giới thứ ba , ai cũng âu lo , hồi hộp..hiếm khi thấy một nụ cười tươi từ một cô gái hay một chàng trai độc thân , khoẻ mạnh. Mọi người hầu như đều già nua , mòn mõi và cằn cỗi. Vậy mà Vi đã làm ở đấy bao nhiêu năm rồi , mỗi ngày vẫn một câu chuyện , một điệp khúc tương tự như nhau , không có gì mới lạ , chằng có gì đổi thay , có chăng thời gian đã gậm mòn bao mơ ước của Vi , đã để lại vài dấu ấn trên đôi mắt , nụ cười của Vi , mắt Vi không còn trong như ngày nào , môi Vi không còn tươi như những ngày xưa cũ. Vi đã bước qua tuổi 30 , người xưa thường nói

Trai ba mươi tuổi đang xuân
Gái ba mươi tuổi đã toan về già

Ngày mai là ngày sinh nhật của Vi , Vi sẽ mang thêm một tuổi nửa , 32 tuổi.........

....Vi cũng đã có một thời yêu đương say đắm , một thời mơ mộng với những ước mơ đơn giản của một người con gái muốn làm vợ , làm mẹ. Thuở ấy trong trường Vi đã yêu một người bạn cùng lớp , những giờ học ngồi cạnh nhau viết cho nhau những mẩu tin tình yêu nho nhỏ , những chiều ôn bài trong góc vắng của thư viện và những nụ hôn vội vàng. Tình yêu của thời học trò bao giờ cũng ngọt ngào nhưng không kéo dài được bao lâu. Sau khi tốt nghiệp , Khanh được nhận về làm cho một nhà bank lớn ở Nam Cali nắng âm , còn Vi thì ở lại miền đông bắc với sương mù và tuyết lạnh. Hai người đã hò hẹn , thề nguyền sẽ chờ nhau và sẽ yêu nhau đến trọn đời cho dù có cách xa ly biệt...
..Thời gian đầu tiên , những lá thư lúc nào cũng tràn ngập thương nhớ , rồi những cú điện thoại không khi nào ngắn hơn 2 tiếng đồng hồ và bao giờ cũng kết thúc bằng lời hứa hẹn của Khanh " Anh đếm từng ngày từng giờ đợi em sang đây với anh Vi ơi "....Nhưng rồi thư bắt đầu thưa dần , giọng Khanh trên phone đã bắt đầu mỏi mệt. Có hỏi thì Khanh than ngắn , than dài công việc bận rộn , project này , trách nhiệm nọ...Vi tin như bao nhiêu cô gái đang yêu khác.....
Để cho Khanh một ngạc nhiên bất ngờ , Vi thu xếp sang thăm Khanh mà không báo trước. Vi đi chuyến máy bay rất sớm để có thể gỏ cửa nhà Khanh vào 8 giờ sáng ngày thứ bảy. Cửa bật mở , không phải Khanh mà là một cô gái đang cố khoác chiếc khăn che vội chiếc áo ngủ còn chưa gài khuy trước lộ rõ một phần bộ ngực căng tròn , trong nhà có tiếng Khanh nói vọng ra
- Ai gọi cửa sớm vậy cưng ơi ???
Cưng , cái tiếng đó đã bao nhiêu lần Khanh gọi Vi , gọi trong cơn mê đắm giữa 2 tâm hồn và 2 thể xác , gọi trong những phút giây bay bổng tuyệt vời khi hai con người đã hòa nhập thành một , gọi trong hơi thở dồn dập , của những nụ hôn nồng cháy và những vuốt ve nóng bỏng trên từng làn da thớ thịt.....Bây giờ Khanh cũng gọi cô gái ấy " cưng ơi " Vi như nhìn thấy cô gái ấy trong vòng tay Khanh đêm qua , đang oằn người dưới những trận mưa hôn hay đang run rẩy dưới bàn tay rất mềm và rất ấm của chàng đang lướt nhẹ trên từng phần thân thể đang căng ra như những sợi dây đàn .....Vi như thấy trời đất tối xầm , như quay cuồng trước mắt , Vi chỉ biết lắp bắp :
_ Xin lỗi tôi đi lộn nhà
.....Vi quay lưng đi như chạy , chạy trốn một sự thật phủ phàng , chạy trốn một cuộc tình tan vỡ......

..... Thời gian rồi thời gian qua.. , Vi vẫn một mình một bóng , một vài người đàn ông khác đã đi qua trong cuộc đời Vi thật nhanh chóng , thật ngắn gọn , có lẽ vì họ không hợp với Vi hay bởi vì cái bóng của cuộc tình đầu to lớn quá cứ ám ảnh mãi trong Vi , Vi không có được câu trả lời chỉ biết rằng năm tháng mãi trôi qua mà Vi cứ mãi đi tìm một nửa kia của mình
" Một mình đi mãi , trên đường dài không thấy , ai người yêu tôi đó , bao giờ đời sẽ vui "..............
Đã rất lâu , rất xưa rồi ngày sinh nhật vui vẽ bên Khanh , một buổi sáng thức dậy với những đóa hồng vàng xinh xắn trên gối , trên bàn ăn , trong phòng trang điểm. Cả căn apartment nhỏ bé của Vi tràn ngập hoa hồng vàng , loài hoa Vi yêu thích và một đóa hồng đỏ thắm duy nhất trong tay Khanh. Ôm Vi trong tay , Khanh đã thì thầm biết bao lời yêu đương mật ngọt. Đóa hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu tha thiết của Khanh mơn trớn bờ môi Vi tiếp theo những nụ hôn nóng bỏng khao khát yêu đương, Vi như mềm đi trong tay Khanh. Vi sung sướng đón nhận tất cả và trao tặng tất cả. Một đóa hoa hồng Khanh trao ra , Vi đã tặng lại Khanh bằng những giọt hồng mà Vi đã từng nâng niu , gìn giữ bao năm không chút tiếc nuối hay hối hận.....

....Bao năm rồi Vi không có hoa hồng vàng trong ngày sinh nhật , bao năm rồi Vi chờ đợi một tiếng gõ cửa và một bóng người, bao năm rồi chỉ mình Vi đối bóng tự hỏi con người sinh ra để làm gì , sao phải chịu nhiều đau thương bất hạnh??? Những ngày sinh nhật lặng lẽ và u buồn đã trôi qua như tuổi xuân của Vi , tình yêu của Vi đã chắp cánh bay xa , mãi mãi không trở về...
Ngày hôm nay , Vi đã làm một quyết định táo bạo , không ai tặng hoa cho mình thì mình sẽ tự tặng cho mình. Vi không thể ngồi đó than khóc tiếc nuối và đau khổ mãi được , Vi phải làm một cái gì đó để thoát ra khỏi cái bức tường xám xịt , u ám buồn bã này. Một bình hoa hồng vàng rực rỡ sẽ mang nắng ấm vào căn phòng tẻ lạnh , soi rọi giấc ngủ mùa đông trong trái tim băng giá của Vi. Vi sẽ mở tung hết các của số để ánh nắng chiếu rộng khắp mọi nơi , để cho hoa hồng có thể phô bày hết tất cả những đường nét xinh đẹp , sắc màu nồng ấm , để cho những hạt nắng lung linh nhảy múa trên trần. Vi sẽ làm lại từ đầu ,Vi muốn yêu người và yêu đời.....Vi đi ngủ với những mộng đẹp và nụ cười trên môi , mong đợi một ngày mai bắt đầu với những nụ hồng , bắt đầu cho một sự đổi thay....

.....Vi thức giấc vì tiếng chuông cửa dưới nhà , nhìn lên chiếc đồng hồ để bàn đã hơn 10 giờ , ngoài kia nắng đã lên cao , mấy chú chim humingbird đang ríu rít trên cội soan già báo hiệu một ngày đẹp trời
- Happy birthday to me !!!
Vi tung chăn xuống giường , chạy vào phòng tắm mở nước đầy bồn và đổ vào đấy một ít Lavender bubble bath. Thông thường buổi sáng Vi chỉ tắm nhanh rồi chuẩn bị đi làm , nhưng ngày hôm nay , Vi đã lấy một ngày nghĩ , Vi có thể thoải mái nằm ngâm mình trong bồn , nghe nhạc và hưởng thụ niềm vui..
Bước ra khỏi phòng tắm đã hơn 11 giờ , Vi cảm thấy vui vẻ và tươi mát hơn nhiều , Vi đến tủ áo nhìn những chiếc áo , váy đầm , quần tây màu nâu , xanh đen...buồn bả , u ám. Ngày hôm nay không thể mặc nhửng kiểu áo quần như thế. Vi chọn chiếc áo tơ mỏng hở cổ màu xanh da trời , có lấm tấm điểm những bông hoa trắng lẫn trong cành lá màu xám.., chiếc váy lụa mềm dài đến gót chân cũng màu xám cho hợp với chiếc ạo Một chiếc thắt lưng mềm to bản thắt ngang vòng eo gợi cảm , một xâu chuổi và đôi hoa tai bằng ngọc trai xám làm tăng thêm vẻ nữ tính dịu dàng của Vi . Thêm một chút trang điểm , phấn son Vi đã thành một người khác , trẻ trung , xinh đẹp....
Giờ này có lẽ ở tiệm đã cho người mang hoa đến rồi. Vi sẽ mang bình hoa ấy chưng giữa nhà và mở tung hết các cửa sổ ra đón ánh nắng mặt trời.Vi sẽ lấy một nụ hồng gài lên áo và sẽ đi xuống downtown thả bộ trên những con đường lát đá , sẽ ngồi ở công viên ném bánh mì cho các chú chim câu , sẽ ngồi uống caphe Mọcha ở bờ hồ lộng gió và ăn bửa trưa trong nhà hàng chót vót trên đỉnh núi....
...KHi Vi từ trên cầu thang bước xuống , bà chủ nhà nhìn Vi một cách tò mò ngạc nhiên
- Hôm nay cô đẹp quá , chắc là có hẹn hò với ai phải không???
Vi cười vui vẻ
- Vâng , nhưng tôi sẽ tôn trọng hợp đồng không mang về đây đâu bởi vì tôi thích ở đây với bà lắm..

Vi nhìn quanh không thấy bóng dáng bình hoa đâu cả , theo lời bà chủ tiệm hoa , hoa phải được mang đến trước 10 giờ sáng mà bây giờ đã gần 12 giờ trưa. Không muốn bà chủ nhà biết mình đang đợi hoa , Vi hỏi bâng quơ
- Hôm nay tôi định dậy muộn nhưng lúc sáng có tiếng chuông cửa làm tôi thức giấc , ai đến vậy bà chủ??
- Oh người giao hoa ấy mà
Vi cố ghìm một tiếng kêu sung sướng
- Thế hoa gì , ở đâu hở bà
- Oh tôi cho họ địa chỉ mới của con bé cùng tên Vivian với cô rồi. Nó ở đây trước cô , nhiều kép lắm , ngày nào tôi cũng phải nhận hoa , nhận quà cho nó. Nó dọn đi cả năm nay rồi mà tháng nào cũng có người gởi thư , gửi hoa hoặc đến đây kiếm nó. Sáng nay tôi thấy họ mang hoa đến tên Vivian nhưng lại không đề họ , tôi đoan chắc là của mấy thằng kép của con bé đấy chứ cô ở đây bao nhiêu lâu có lộn xộn gì đâu...........

Mắt Vi như nhòa đi , tai Vi như ù đi , Vi muốn đứng lên bỏ chạy nhưng Vi không thể nhấc chân lên nổi vẫn phải ngồi đó nghe bà cụ kể lể :

- Tôi thật là có phúc mới gặp được một người ở trọ đàng hoàng như cô..........