Như Một Lời Chia Tay
Bỏ tôi xuống chỗ thuê xe, thằng bạn làm chung còn dò hỏi, hồ nghi tôi không thể lái xe được sau gần hai ngày một đêm thức trọn, lăn lóc với những máy móc và dây nhợ.
- Mày chắc lái OK không, hay là bay đi
- Đừng lo ... giờ lái về Oakland cũng mất gần 3 giờ mà đã chắc có chỗ trống - Tao không lỡ được hẹn này.
- Mày vẫn vậy ... không hôm nay thì ngày mai, đời không gì quan trọng -- có chuyện gì thì còn hò với hẹn ?
- mày có mớ CD hay truyện đọc nào soạn ra cho tao mượn
- Mày mượn thì ... coi như đi luôn có bao giờ quy cố
Đổ đầy bình xăng, sửa ghế cho hợp thế ngồi và ly cafe' thật đặc , quanh vài khúc ngắn đường local, theo biển hướng dẫn tôi vào 99 và chuyển vào 5 ... Tóc ngang bờ vai , bài nhạc lần đầu nghe cũng khá lạ ...
Đồng hồ trên xe tăng đều, đôi lúc qua khỏi con số 90, cố lắm tôi mới giữ nguyên ở vận tốc 85 -- biết rằng có thể lãnh giấy phạt bất cứ lúc nào nhưng tôi tin ở mình và con đường này [bao lần qua lại mà chẳng mấy khi gặp các ngài bạn dân,] hơn nữa, tôi không còn nhiều thi giờ. Nếu may, tôi sẽ đến đúng hẹn và tôi đang cố hết sức mình dù hai con mắt lúc nào cũng như xụp xuống; cái ngủ từ trong bụng -- tôi châm điếu thuốc và cố nhớ ai đó đã nói câu này, đúng thật.
Không thể hiểu tại sao có những người con mắt thẩm mỹ tệ đến độ có thể chọn hai cái màu xanh đỏ đi chung, đã thế lại còn nhấp nháy chói lòa.
Một chặng đường dài không sao, thế mà mới từ tiệm hoa quẹo ra khỏi ngã tư tôi đã thấy ánh đèn đỏ rực trong kính chiếu hậu lẫn cả hình dáng chiếc mô tô trắng của một ngài bạn dân ... cho xe tấp vào bên đường, tôi ngồi im bất động nhìn theo cái dáng trong bộ đồng phục từ từ lớn dần và hiện rõ
- Cho tôi xem bằng lái
- Có đây ... tôi lục trong ví mình và đưa qua khung cửa
- Ông đã quẹo trái luật -- Ông có thấy biển "cấm quẹo phải khi đèn đỏ"
- Vâng, tôi không để ý vì lo nhìn xe và tên đường -- hình như tôi lạc
có lẽ thấy cái túi xách cá nhân, bản đồ và giấy in chỉ dẫn về đường xá lỉnh kỉnh [hay bó hoa trên xe (?)], anh chàng cảnh sát trẻ đã để cho tôi đi mà không ghi giấy phạt sau khi chỉ cặn kẽ nơi mà tôi muốn đến. Thứ ba may mắn!
Quán ăn nằm riêng biệt ở một góc đường, tôi vào chọn cho mình một chiếc bàn trong góc nhưng có được tầm nhìn bao quát khắp cả, nhất là cửa chính -- nơi mà khách nào cũng phải qua. Gọi cho mình một ly vang nhâm nhi, tôi đã ngồi im lặng đếm từng khoảnh khắc, nhịp gõ của cây kim đồng hồ và cả nhịp đập tim của mình; rộn rã lẫn chút ngập ngừng. Không là cuối tuần mà nhà hàng cũng khá đông -- mùi thức ăn thơm phức, màu đỏ của những chiếc áo nhân viên phục vụ di chuyển không ngừng, qua cách ăn mặc của thực khách tôi đoán biết họ chỉ toàn cư dân bản địa -- không ai từ phương xa -- nhất định tôi không trễ.
Tôi ra quầy trả tiền -- bước chân ra cửa.
-Ông ơi, ông bỏ quên
-Oh, xin lỗi... tôi không có ý định mang về ... có thể tôi biết tên cô ?
Một chút ngập ngừng
- Em, Q.
Một thoáng trấn tĩnh
- Tôi V. nếu cho phép, xin được gửi tặng Q
- Ông khéo đùa ... hồng to mà đẹp quá, Q. thích màu vàng này
- Không đùa đâu ... Q nhận là tôi vui rồi ... À, mà Q biết ở đâu gần đây có hotel nào không nhỉ
- Ông từ xa đến ?
- Vâng, không khéo lạc thì nguy to
- Ông chạy thẳng đây [theo hướng chỉ của ngón tay trắng hồng] bỏ ba đèn đỏ và quẹo ở đèn thứ tư. Ông sẽ thấy hotel ở bên trái, hình như là cái Inn hay Suite gì đó
- Cảm ơn Q thật nhiều
- Cảm ơn anh, bó hoa đẹp quá
Một thoáng qua đầu, vâng những nụ hoa thật rực rỡ -- chắc hẳn nó đã được bón trồng trên những mảnh đất phù sa màu mỡ trong nâng niu của những người chuyên nghiệp trong nghề, khổ thay, lại sa vào bàn tay thô vụng chẳng làm trò gì nên thân; như tôi, suốt đời.
Tôi quyết định tìm một chỗ ngủ -- tôi cũng mệt lắm rồi. Cái mệt thân xác thì ít mà cái rỗng tuyếch trong tâm hồn mới khủng khiếp. Tôi muốn có một giấc ngủ -- mai hãy tính -- bay về. Lái xe bây giờ chỉ là một trò tự sát -- tôi biết tánh đam mê tốc độ của mình và trong bóng đêm, những khúc quanh đèo vực không thể là trò cho tôi đùa lúc này.
Mở toang cửa, gác chân lên thành cửa sổ nhìn thành phố lấp lánh bên dưới và muôn nghìn vì sao trên cao trong trời đêm -- ai có thể nói đâu là ranh giới; đất trời, cao thấp, giả thật -- giọng Thùy Dương ray rứt, trăn trở tựa sóng [thoảng trong gió mùi biển đâu đây] đưa tôi vào giấc ngủ ... như thay cho một lời chia tay.
