Con đường đã đi qua
Một chiều cuối tháng 8 nắng vàng nhè nhẹ, mùa thu chầm chậm đi qua khỏi tay ta....
Giật mình nhìn lại mình, nhìn lại con đường......
Con đường mười hai ngả rẽ, có lối nào người đã bước vào lòng ta ? Càng sống, ta càng thấm cái nỗi đau về những yêu thương không được tròn vẹn. Con người không phải là đấng sáng tạo để có thể làm tái hiện thiên đường. Càng cố gắng, ta càng tự biến mình thành một thứ gì đó đáng sợ hơn cả quỷ dữ, một giấc mơ về những điều bất khả, một chiếc gương soi vào những nỗi khát khao không thể vươn tới, không thể chạm vào.
Muốn chọc mù đôi mắt để không còn phải thấy nữa, muốn đâm thủng đôi tai để không còn phải nghe nữa, muốn xé toạc chiếc lưỡi để không còn phải nói nữa, và muốn bóp nghẹt trái tim, để không còn phải thổn thức, không còn phải nhói lên vì yêu thương nữa. Cứ mỗi lần như thế, nằm dài trong phòng, rơi mải miết vào những miền quên lãng, tâm hồn quặn thắt, vùng vẫy trong những cảm giác giằng xé, tồn tại hay không, ta dường như chỉ còn là một giấc mơ, một ký ức, một chiếc bóng ảm về từ trong dòng sầu miên man bất tận của cõi tâm tư.
Dừng tất cả những chuyện này lại, có lẽ chính là sự chấm dứt cho cái tại thể này. Ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng để chấm dứt một câu chuyện, ừ thì câu chuyện nào cũng phải chấm dứt, phải chấm dứt như thế nào, đó có còn là một câu hỏi ? Vẫn biết có người rồi sẽ luôn dõi theo ta, luôn dõi theo những dòng tư tưởng, những hành động, lời nói, và tình cảm của ta, nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu như đó không phải là ta, hay đó không phải là ta của hiện tại.
Đôi mắt mở to ra nhìn thấu suốt mấy cõi phù du, ta có thể nào tỏ bày những yêu thương đã trao gửi. Ván bài tình yêu ngửa mặt ra ta mất trắng, biết chắc là thế khi trao hết cho người, nhưng có sá gì đâu. Chính mối quan hệ đã làm hoen ố tình yêu, khiến nó trở nên mù quáng và ích kỷ, nhưng cơ tạo hóa đã sắp bày, người đứng trong vòng luân chuyển chỉ biết cảm nhận và ngậm ngùi đau một mình. Nhìn những ngón tay mình tự siết lấy cổ mình, ai mà không xót. Nhìn những dòng máu mình tự dìm nghẹt thở mình, ai mà không thương. Dù trong bóng nắng, bóng mưa, bóng trăng hay bóng gió, bước liêu xiêu một mình để bóng đổ dài theo năm tháng hay ngồi hiu quạnh giữa đám đông cho dòng khói cuộn lên cùng trời đất mang mang, thì những giấc đời lắt lay vẫn rung lên trong tâm não, vẫn buốt giá trong con tim.
Người ơi yêu thương nào có dễ, mỗi nhịp thở rung lên trộn lẫn bóng hình nhau, dù chưa lần gặp gỡ hay đã trăm năm hẹn thề, vẫn nguyên vẹn trong ta một tình yêu không phai nhạt. Một lúc nào đó, những phiền muộn này sẽ chấm dứt. Một lúc nào đó, những đớn đau này sẽ tan đi. Như một làn khói bốc lên hiu hắt từ đầu điếu thuốc rực sáng, lan tỏa trong không gian rồi biến mất vào cõi hư vô, đó sẽ là định mệnh. Và ta, rồi ta cũng sẽ chỉ là một hình bóng nhạt nhòa trong dòng cát bụi xô bồ của miền trí nhớ. Những yêu thương, những oán hận, những thống khổ và thống khoái, rồi cũng sẽ chìm trôi. Hy vọng, hạt bụi ta cũng sẽ theo dòng nước mắt đang lăn dài trên đôi mắt người, mà ra đi vĩnh viễn, một lần cuối cho tất cả những câu chuyện.
Có lần, ta hỏi người có buồn nhiều không,khi người đó ra đi mãi. Người nói hông biết, chuyện một ai đó phải ra đi là chuyện tự nhiên rồi,chẳng thể trì kéo, còn khi ấy người buồn nhiều ít ra sao,chẳng thể đoán được.
Ừ, có những chuyện ta biết nó sẽ tới, và ta đã dọn mình sẵn cho sự đến đó. Nhưng khi nó tới,ta chẳng thể ngờ tới cảm giác của mình. Lý trí biết trước chỉ như một chứng nhân bất lực,yếu ớt nhìn cảm giác tơi tả trong cơn điên cuồng. Những ký ức yêu thương êm ấm chỉ như tấm vải mỏng không bao che nổi cơn cuồng phong thịnh nộ cảm giác đang gánh chịu. Đôi mắt vừa như bị màn sương mù dày đặc che kín mọi lối nhìn, vừa như luống sáng soi rọi mọi ngóc ngách từ đỉnh cao hững hờ. Ta vừa co mình lại ,vỏn vẹn một điểm, tránh né mọi tấn công, vừa trải mình ra như tấm lưới, nhận vào lòng mọi giác quan.
Người chắc sẽ hỏi ta mất gì? Có mất gì đâu, cho đi làm sao gọi là mất? Ta cho người chỉ toàn sương mù và gai nhọn. Ta cho người nước mắt và dằn vặt nhỏ nhen. Ta cho người niềm tin vào sự phụ bạc của nhân gian. Phải không ?
Cả đêm hôm qua cứ mãi miết như thế ta ngồi im như đá để ngắm biển, dường như tối qua sóng biển vỗ mạnh hơn, gấp gáp hơn và dường như hàng ngàn con sóng đang tìm kiếm một điều gì đó từ bờ thì phải. Đó có phải là sự yên bình? hay che chở? đại loại là muốn chia xẻ những con sóng ngầm?.... Làm sao biết được sóng cần gì từ bờ ????
Sóng cứ vỗ, sóng nhỏ rồi lớn, rồi nhỏ, rồi lớn.... bờ thì cứ mãi yên lặng, cứ mãi như thế như ngàn năm vẫn thế....
Sóng thì chẳng bao giờ ngưng vỗ, bờ thì mãi hoài im lặng.
Vậy thôi nhé, sóng thì mãi là sóng, bờ cứ mãi là bờ.....thế thôi !
Ta nghe lòng mình thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Giật mình nhìn lại hơn cả tháng trời vừa qua ta đang quay cuồng trong guồng máy làm việc và làm việc, giống như một cái máy...
Ta giật mình nhận ra, lại sắp hết năm rồi... Nhìn lại một năm đi qua, được nhiều và cũng mất chẳng ít. Ngước mặt nhìn trời cao, tự hỏi đâu là điểm lặng cho riêng mình. Ngẩng đầu đón gió, tự nhủ tại sao mình lại phải đặt mình vào tình huống khó khăn vậy nhỉ? Điểm gút là do con người tạo ra, sẽ rất khó khăn để tháo gỡ nó, nhưng chẳng phải là không có cách tháo gỡ...
Hết năm nay bạn 26 tuổi, ta 27 tuổi, và người sắp bước vào ngưỡng 30, liệu điều đó có ý nghĩa gì không?
Sao tự nhiên chiều nay thấy thanh thản và bình yên với lòng mình quá..
