Hoa Rơi Mùa Thu - Tuyết Cơ
Buồn thương một cánh hoa rơi
Tan theo mưa gió giữa trời Mùa Thu
Về đâu giữa chốn mây mù
Trôi theo giòng nước tương tư phương nào
Thương thương nhớ nhớ dạt dào
Bao nhiêu cay đắng... lệ trào hoen mi
Bên ta một khối tình si
Bụi trần phủ kín... biết đi lối nào?
Ngước mặt... ta hỏi trời cao
Xin Trời cho biết duyên nào của ta
Cách ngăn bởi dãy Ngân Hà
Tình ta dang dở... thật là trớ trêu
Hoa rơi... rơi mãi mỗi chiều
Rơi về một cội... phủ đều mộ xanh
Gió Thu vẫn thổi qua mành
Hồn ta trăn trở bên nhành thùy dương...
Tuyết Cơ
