Viết cho em

Submitted by daquy on Sun, 2007-01-21 19:31. |

Em,

Còn gì buồn hơn khi nghe thấy tiếng khóc của người mình thương mà đành bất lực . Có gì đáng giận hơn khi biết người mình nhớ đang buồn tủi mà đành bó tay .
Không biết phải nói như thế nào để bày tỏ hết nỗi lòng, đành kể cho em nghe một câu chuyện của Ấn độ

Có hai đứa bé nghèo, một trai làm công việc rửa xe mướn, một gái làm nghề bán bánh dạo . Chúng chơi với nhau rất thân. Chắc vì chúng đều nghèo nên luôn có sự đồng cảm . Hàng ngày hai đứa hẹn nhau đi làm từ sáng sớm, cho tới khi tối mới gặp nhau để chia xẻ những đồng cắc ít ỏi của mình cho bữa ăn tối . Lẽ tất nhiên người nghèo cũng có ước mơ . Và đã là những ước mơ nghèo thì lúc nào cũng đơn giản, như mơ được ăn một bữa thật ngon ở một tiệm ăn sang trọng trong khu phố chúng đang ở. Cả hai tuy không nói ra nhưng luôn tâm niệm cố kiếm thêm được chút tiền để mời nhau đi ăn . Vì đã là giấc mơ nên có lẽ thật khó mà thành sự thật .....
....
Cho tới một hôm, cô bé được một bà quí phái mua hết chỗ bánh còn lại và cho thêm mấy đồng tiền lẻ làm quà . Cô bé sung sướng chạy trở về chỗ cậu bé đang sửa xe, miệng không dứt mừng rỡ gọi tên cậu bé . Không may, khi băng ngang qua đường, cô bé bị một chiếc xe chạy tới, đâm cô bé ngã xuống đường .... Vứt năm rẻ lau xuốgn đất, cậu bé lao ra đường . Người ta đã xúm lại rất đông trong khi cô bé vẫn mê man bất tỉnh . Cậu quì uống bên cạnh, vừa khóc vừa gọi tên cô bé thảm thiết . Dường như nghe thấy gọi tên mình , đôi mắt cô bé hé mở, một nụ cười nở trên đôi môi trắng bệch, nàng xoè bàn tay, mấy đồng cắc rơi xuống đất , miệng nàng hấp háy :
- Bạn .... đi ăn .... nhé .
Nói xong đôi mắt từ từ nhắm lại .