Khúc Luân Vũ Cuối Cùng

Submitted by daquy on Sun, 2007-01-21 20:28. |

Bóng đêm tràn xuống thật nhanh. Nỗi hãi hùng và lạnh giá của đêm tối như những lưỡi dao nhọn cứa vào da thịt. Biển mênh mông đen láy như ánh mắt của nó, lạnh buốt như thân thể nó, run rẩy như những ngón tay nó đang bám vào vai hắn. Hắn cảm thấy xốn xang trong lòng. Nỗi tuyệt vọng dâng cao lấn át niềm hy vọng nhỏ nhoi mà hắn đã nhìn thấy tỏng đáy mắt nó hồi lúc chiều. Hắn cố mở to mắt tìm kiếm:
- Có thấy gì không?
Bàn tay nó buông lõng dần trên vai hắn. Hơn bao giờ hết, hắn cảm thấy sợ. Sự sợ hãi trong hắn cứ tăng dần, mỗi lúc một mãnh liệt. Giọng hắn thảng thốt:
- Đừng, đừng buông!
- Không được...
- Đừng buông! Có nghe tôi nói không?
- Không được.... Tôi muốn ngủ.
- Đừng, đừng ngủ!
- Không được...
- Tôi xin bạn.... Đừng ngủ!
Những ngón tay lại bấu chặt một lần nữa trên vai hắn, đau rát. Hắn cố mở to mắt tìm kiếm trong đêm tối. Từng đợt sóng dâng cao theo gió, lạnh lùng quất lên hai thân thể đang xóay vào nhau. Hắn muốn thét lên thật to. Biết đâu chừng tiếng thét của hắn sẽ xua tan nỗi khiếp sợ đang dâng cao trong lòng, cũng biết đâu chừng tiếng thét sẽ giúp hắn và người bạn đồng hành thóat khỏi sự đùa cợt khắt nghiệt của biển. Cổ họng hắn khô khốc và tiếng thét đã bật ra ngòai như một tiếng nấc, tắc nghẹn:
- Tôi muốn ngủ...
- Đừng ngủ!
- Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. May ra một giấc ngủ ngắn sẽ giúp tôi lấy lại sức.
- Không đâu, không phải vậy đâu. Tôi sợ...
- Sợ gì?
- Tôi sợ bạn sẽ không bao giờ thức trở lại sau giấc ngủ đó.
- Thật như thế?
- Không biết, nhưng đừng ngủ!
- Có cảm thấy đói không?

Im lặng. Những sợi tóc ướt của nó theo đợt sóng vướng trên mặt hắn. Hắn cảm nhân hai tấm thân run rẩy đang tựa vào nhau, lạnh tóat. Hắn lòn tay qua hông nó bấu ví phần còn lại của chiếc phao.
- Nói gì đó đi.
- Nói gì bây giờ?
- Kể cho tôi nghe bất cứ chuyện gì cũng được....

Cười.
- Có đói không?
- Có.
- Sao không kể?
Hắn ngẫm nghĩ.
- Chịu. Không hiểu tại sao tôi chẳng còn biết phải kể gì nữa?
- Vậy thì nói một câu đi. Chỉ một câu thôi, và tôi sẽ kể cho bạn nghe...
- Thật?
Hắn áp mặt lên cổ nó. Chân hắn xen giữa chân nó dưới làn nước, sự cọ sát dịu dàng của da thịt khiến sức nóng tưởng chừng đã chìm tắt trong hắn trổi dậy. Những ngón tay giá buốt đã rời vai hắn tự lúc nào. Hắn không còn sợ, bởi vì bây giờ hắn có thể nghe thấy từng hơi thở nó trong đêm tối.
- Một lần rất xa, có một người thanh niên đã cùng các bạn theo chiếc thuyền đánh cá ra tận ngòai khơi... - Hắn bỏ lửng câu nói.
-.... Lần đó biển thật thanh bình. Người thanh niên đã đứng trên mũi tàu nghe từng cơn gió mang theo vị mặn của biển táp vào mặt . Những người đánh cá nói với nhau rằng họ nên quay về sớm hơn dự tính. Tại sao, người thanh niên hỏi. Không ai trả lời cho chàng biết lý do khiến họ phải quay về. Bạn bè của chàng ngủ say nằm sóng xòai trên sàn tàu. Thức ăn thừa mứa vung vãi khắp nơi. Một mình chàng lang thang trong khi những người đánh cá đang tất bật với công việc thu xếp. Mặt biển phẳng lặng hơn bao giờ. Chàng có thể nghe thấy tiếng rì rào êm đềm của những con sóng lăn tăn vỗ lên thân tàu. Chàng cũng có thể nghe thấy tiếng rên rĩ của những con chim hải âu đang lượn lờ trên mặt biển. Chàng đứng đấy, tự hỏi không biết có vùng đất nào trên thế gian bình yên như mặt biển trong lúc này. Chàng đã ngồi mơ màng như vậy cho đến khi những tia nắng cuối ngày nhuộm rực hồng cả bầu trời...
- Rồi... sao nữa? - Hắn hỏi
Cười. Giọng cười của nó nhẹ như hơi thở thoáng qua tai hắn.
- Thì như vậy chớ sao nữa. Bạn kể tiếp đi!
- Biết gì mà kể - Hắn nói.
-... Đêm ấy, biển đã nổi cơn thịnh nộ. Những cơn sóng lăn tăn êm đềm mà chàng thấy đã biến thành những cánh tay lực lưỡng lôi kéo con tàu sền sệch trên mặt biển. Cơn gió dịu dàng ban chiều đã giận dữ quất lên thân tàu những vết roi bầm tím, cháy bỏng. Chàng đứng dưới hầm tàu nhìn lên, đau đớn nhận ra thế giới thanh bình rồi cũng như một chút gì đó thật phù du. Con tàu chìm dầm trong đêm tối. Biển đen đúa như một vực thẳm khổng lồ nuốt chửng chàng và các bạn đồng hành trong cơn đói khát. Chàng chỉ kịp nhìn thấy những cánh tay chới với, những mãnh vỡ nhấp nhô, và tiếng thét khiếp sợ muốn bật ra ngoài nhưng đã bị lấn át bởi tiếng gào cuồng nộ của biển, đành nghẹn lại trong lòng...
Nó quay mặt về phía hắn, ánh mắt đen láy mở to như muốn hỏi một điều gì. Hắn nhìn vào mắt nó, phát hiện ra rằng niềm hy vọng nhỏ nhoi mà hắn tìm thấy đã không còn nữa. Ánh mắt nó sâu thẳm, chất ngất. Sự thông cảm sâu xa mà hắn có thể làm được tỏng lúc này là ôm ghì nó vào lòng. Nghe như đã có sự bất hòa trong tâm hồn nó, những âm thanh êm đềm, những ánh sáng lung linh đã giã từ nó. Tuy vậy, nó vẫn giữ được một gương mặt khả ái mặc dù hắn biết rằng lòng dạ nó đã nát tan. Chân hắn chạm vào chân nó dưới làn nước, gương mặt lạnh giá của nó úp lên ngực hắn, run lẩy bẩy. Bất giác, hắn cảm thấy nuối tiếc. Sự nuối tiếc muộn màng khiến cơ thể hắn bật lên, thổn thức. Hắn không cảm thấy hối hận vì hắn đã rời bỏ nơi hắn cất tiếng khóc chào đời, hắn hối hận vì hắn quen biết nó trong giây phút mà định mệnh an bày cho hắn nỗi tuyệt vọng lớn lao. Hắn cố khơi lại niềm hy vọng mong manh bắng cách yêu cầu nó kể chuyện, nhưng rồi hắn cũng thấy ra rằng cái cố gắng bé bỏng ấy chẳng giúp ích gì, như công việc những con dã tràng xe cát...
- Sao bạn không nói? - Nó hỏi.
Im lặng. Ánh trăng mờ ảo soi những bóng sáng yếu ớt xuống mặt biển. Chiếc phao không ngớt nhấp nhô thoe sóng. Hắn nhìn vào mắt nó.
- Nói đi, đừng im lặng như vậy!
- Khi nào thì chúng mình thôi lênh đênh như thế này?
- Khi nào người ta phát hiện ra ...
- Có đói lắm không?
- Có.
Nó nhìn biển mênh mông, nước mắt nó ứ đọng dần rồi lăn dài trên má . Nỗi tuyệt vọng không thể đè nén đã bật ra thành những tiếng thổn thức .
- Đừng khóc!
Ánh mắt hắn van lơn như thỉnh nguyện . Rồi không hẹn, những giọt nước mắt nóng hôi hổi chảy xuống môi, xuống cổ hắn ... rát bỏng.
- Trời ơi! Đừng khóc, tôi xin bạn!
Hắn cố gắng trấn an nó nhưng rồi hắn cũng nhận rỏ ra rằng hắn cũng chẳng khác gì. Hắn để mặc cho nước mắt phơi bày bản năng yếu đuối mà hắn cố che giấu. Không còn gì để che giấu trong lúc này. Hắn cuối xuống bên nó, môi hăn chạm lên mắt, lên mũi, rồi lên bờ môi run rẩy của nó .
- .... Chàng thanh niên để mặc cho những con sóng xô đẩy cuốn chàng đi . Giấc mơ hãi hùng cuối cùng rồi chỉ là chút gì thoáng qua. Khi chàng tỉnh lại, thấy mình nằm trên bãi cát. Bãi cát trắng đến nỗi ánh sáng mặt rời rọi xuống khiển nó phản chiếu như một tấm gương khổng lồ ...
- Đừng kể nữa ...
- Tại sao?

============

Người thanh niên bước đến mở cửa số . Cơn gió mát rượi lan vào phòng mơn man trên mặt chàng. Dường như cơn gió vừa đem lại cho chàng một mùi hương rất quen thuộc. Người thanh niên đứng đó, im lặng tận hưởng cái không gian thân thiết mà chàng đã thiếu vắng hơn suốt sáu năm qua. Có tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn nhà, rồi ánh sát từ phía ngoài tràn vào phòng khiến chàng giật mình mở choàng mắt.
- Con có muốn đi ra ngoài với ba mẹ ốti nay không?
Người đàn bà vừa bước vào phòng tiến đến nhìn chàng với ánh mắt trìu mến.
- Không, thưa mẹ.
- Biển đẹp quá!
- Dạ phải.
Người đàn bà gio tay vuốt tóc chàng . Một cử chỉ chất chứa đầy tình yêu thương mà mẹ chàng chẳng bao giờ làm . Bất giác, chàng cảm thấy bâng khuâng nhớ về những mối liên hệ thân thương mà chàng đã rời xa . Sáu năm rồi, sáu năm từ cái ngày được tin ba chàng chết trong trại cải tạo, mẹ chàng đã đưa chàng đến bến tàu chỉ cho chàng thấy đại dương bao la không bến bờ ... "Ba con đã không vượt qua được cái thử thách khắt nghiệt của cuộc sống, nhưng ông tin rằng con của ông sẽ vượt qua được..." Mẹ chàng im lặng đưa chàng chiếc phao cá nhân và bắt chàng phải cởi áo mặt nó vào người trước mặt bà. Chiếc phao quá bé nhó khiến chàng không khỏi lo ngại, nhưng mẹ chàng bảo lúc cần thiết cứ việc giật hai cái nút hai bên, tức khắc cái phao sẽ được bơm phồng. Chàng đã ước ao giá mà mẹ chàng có thể ôm hôn chàng trong giây phút ấy. Nhưng không, mẹ chàng chỉ im lặng nhìn, và chàng đã có thể bắt gặp một tình thương yêu vô bờ gấp trăm ngàn lần những cái hôn hay những cái vuốt tóc trong đáy mắt bà... Sáu năm, một khoảng thời gian dài thật sự không đủ làm chàng quên những kỷ niệm. Chàng đã có một vùng đất với hơn nửa năm là tuyết phủ. Để rồi hôm nay, theo kỳ nghỉ hè của gia đình, chàng đã nghe lại tiếng sóng biển êm đềm như đánh thức những xúc cảm bồi hồi trong chàng...
Chàng vừa nhận được thư của mẹ tuần qua, một lần nữa mẹ lại khước từ qua đây, có lẽ chàng phải về quê hương một chuyến - Chàng nghị. Chàng đã ngồi im lặng như vậy rồi thiếp đi lúc nào không rõ. Khi chàng giật mình tỉnh giấc, có lẽ chắc là khuya lắm. Ánh trăng bàng bạc di chuyển chậm rãi trên bầu trởi đã ngã sang màu xám, ánh sáng hiu hắt rọi vào phòng. Chàng tiến sát đến khung cửa sổ mở rộng nhìn ra biển, những con sóng nhấp nhô như những đôi bàn tay đang vẫy gọi. Chàng nhắm nghiền mắt...
- Bạn có hối hận không?
- Không, tôi sẽ không bao giờ hối hận những gì mà tôi đã làm.
- Thật?
- Ừ. Vì bằng tất cả lòng chân thành tôi có, tôi thật sự muốn điều ấy xảy đến với tôi... dù chỉ một lần trong đời.
- Vậy... sao bạn lại khóc?
- Không biết.
- Đừng khóc nữa. Nước mắt không khỏa lấp được nỗi tuyệt vọng.
- Thật...?
... Chàng bước qua cửa sổ, men theo cầu thang cứu hỏa xuống phía dưới đi ra biển. Hình như có tiếng cười nói của ai đó vang từ phía xa. Hình như có tiếng nhạc êm đềm vọng lại. Chàng bỏ mặc. Chàng cúi xuống tháo bỏ giày. Lâu lắm rồi chàng mới tìm lại cái cảm giác của đôi chân trần bên bãi cát ướt. Không gian buổi tối như những ngón tay lạnh giá lòn qua chiếc áo mỏng mơn trớn dịu dàng trên da thịt. Tiếng sóng biển rõ dần, rồi những bọt sóng trắng xóa bắn vào thân thể chàng khiến chiếc áo ướt đẫm nước dính chặt lên người. Những ngón tay nóng ấm lòn qua cổ xé tọat nó làm hai mảnh bay phấp phới...
- Đừng buông!
- Bạn làm tôi không thể thở được.
- Thật...?
- Tôi không thể buông bạn vào lúc này. Bạn lạnh quá!
- Tại biển đó.
- Không phải. Xem kìa, bạn đang run lên trong tay tôi.
- Tôi sợ...
- Sợ gì?
- Ai cũng có một lần chết, phải không?
- Đừng buông. Đừng!
- Tôi muốn ngủ. Đừng cản tôi. May ra một giấc ngủ ngắn sẽ giúp tôi lấy lại sức...
Thân thể nó rời khỏi hắn lao xuống dưới làn nước sâu thẳm. Hắn chỉ kịp nhìn thấy cái bóng nó lướt qua nhẹ nhàng, nhanh như một cái chớp mắt. Nó đã tìm thấy cho mình một giấc ngủ bình yên. Còn hắn, phải chăng hắn chỉ là một kẻ lãng du suốt đời đi tìm cái mà chính hắn cũng không nhận thức rõ. Trời ạ, hắn ước ao giá mà hắn có thể giữ nó trong giây phút ấy. Sự ích kỷ vụng về của băng năng sống khiến hắn không lao theo nó, nhưng hắn vẫn hãy còn yêu nó. Thật lòng, hắn vẫn hãy còn yêu nó - một người mà hắn đã không biết nhiều, ngay đến cái tên cũng không...

=============

Người ta tìm thấy xác người thanh niên vài ngày sau cái đêm ấy. Chàng nằm đó, trên bãi cát trắng. Bãi cát trắng đến nỗi ánh sáng mặt trời rọi xuống phản chiếu như một tấm gương khổng lồ. Theo điều tra của cảnh sát và những dự kiện từ những người quen biết chàng, có lẽ chàng đã bị chết đuối trong một cơn mộng du. Chỉ có biển là người duy nhất biết được sự thật, và chỉ có biển mới thủy chung giữ kín bí mật cái chết của chàng.
Sóng nhấp nhô tiếp tục hát khúc tình ca của nó cho đến muôn đời....