Nhành Forsythia Vàng

Submitted by ut on Sun, 2007-02-11 00:18. |

Rằm tháng chạp với vầng trăng buốt giá nằm lặng lờ bên góc trời bắc mỹ. Thế là năm sắp tàn. Lại một mùa xuân, lại một tết tha hương lại chất lên tâm hồn mình với nỗi niềm đau oằn oại của một kẽ mất nước. Đã hơn ba mươi năm đi quạ Đã gần bốn trăm mùa trăng để cảm thấy mình cũng là một vầng trăng lưu đày, chơ vơ một mình giữa đêm vắng không người, để chỉ biết viết vào tâm sự riêng tư một nỗi buồn không ai hiểụ Đó là nỗi buồn vong quốc.

Đêm nay, trăng tròn vành vạnh chiếu tỏa những tia lạnh buốt xương xuống tuyết trắng mênh mông hay là chiếu tỏa niềm u uất còn chất mãi trong linh hồn đã hơn ba mươi năm và vẫn còn nối tiếp. Những cành xương cây trơ trọi như những xương cốt của những người đã một lần chiến đấu cho tư do, cho dân tộc đã ngả gục và đã bị vất chổng chơ không mồ chôn đang vẩy tay giữa đêm lặng, hay vẩy gọi với giòng đời mau quên lãng. Còn ai chăng? Còn ai đau đớn với những năm trường nhục quốc chăng? Hay chỉ còn là loài chim đêm đang đi lượm từng con sâu thừa thải để cho rằng đời yên ã, như để xóa nhòa nổi đau phải nuốc đi loài sâu đầy gai gốc vào lòng mà sống như một loài "gà ống"(*). Để nơi đây, ta chỉ còn lại ta, một vầng trăng cô độc lang thang giữa trùng trùng bóng tốị Ta nói cùng tạ Ta buồn cùng tạ Ta khóc cùng tạ

Giữa đêm lặng lẽ, nhìn thẩn thờ từng mụt, từng đốt của những nhành forsythia mà tôi vừa cắt vào từ sau vườn hồi chiềụ Nâng niu chúng như những cụ già xưa tẻ lá những cội mai vào dịp rằm để mong những đóa mai vàng nở tươm tất vào mồng một. Đây là mai của tôị Forsythia là những đóa mai của tôi vào dịp tết. Những đóa mai dị kỳ. Những đóa mai chỉ bốn cánh mà cứ mỗi ngày mồng một, tôi xin vacation ở nhà để ngồi đếm đi, đếm lại từng đóa, hầu mong tìm kiếm một hai đóa có đủ năm cánh để nghe lòng lâng lâng tưởng đến những cội mai vàng xă xăm trong ký ức. Xuân của tôi và tết của tôi chỉ còn trong tưởng tượng, chỉ còn là âm thầm khản gọi vào mịt mù tăm tốị Cũng tựa như những cánh tay xương cây ngoài kia, tựa như những linh hồn chiến sĩ tự do ngoắc mãi giữa trời, ngoắc lại mùa xuân thanh bình dân tộc

Chạm bàn tay vào kính cửa để nghe niềm băng gía se thắc chạy dần vào lòng, để nghe nổi lạnh lùng của những mùa xuân tưởng tượng, thấm thía đi vào một linh hồn vong quốc độc hành. Và cũng như để bế lên từng xác xác thân chiến sĩ bỏ mình cho tự do mà dân tộc vẫn không giữ được. Từng thớ băng giá như những mũi kiếm đang chém xé linh hồn. Tôi nghe đâu đây có tiếng nhạc chiêu hồn, có những lá cờ vàng cung ly đỏ gói ghém lại nỗi niềm dân tộc. Giọt nước mắt không tên rơi nhòe trên những nụ xuân khô héọ Đó là tôi đã tưới mùa xuân của tôi bên khung cửa sổ cuộc đờị

Nhành forsythia, nhành mai tưởng của tôi vẫn còn trơ chưa nụ vẫn nằm yên chứng kiến những niềm đau u ẩn. Nhành forsythia phó mặc cho tôi đổi tên thành nhành mai tưởng mà không một lời than trách. Trời bắc mỹ đầy tuyết lạnh lùng vẫn nằm chết bất đô.ng. Những cánh tay xương cây vẫn muôn trùng vẫy gọị Và vầng trăng cô đơn vẫn tiếp tục cuộc hành trình bóng tốị Ôi! mùa xuân quê hương ôi.

Và nỗi độc hành một bóng trăng vẫn phải tiếp tục đi giữa dương trần tăm tối, dù muốn dù không cũng vẫn đi. Để rồi mỗi độ xuân về là nổi buồn u uất lại dâng tràn riêng tâm sự. Đâu còn ai ! Đâu còn ai !

Độc Ẩm

Nghiêng ấm trăng ngà rót chén đêm
Mù sương trần thế vướng môi mềm
Chắt hết giọt sầu trăng cô lữ
Một mãnh hồn côi, bóng tối thêm

Từng giọt đời rơi giữa vô cùng
Như tiếng tì bà đứt dây cung
Ta ghép thiều âm, hoài cố quốc
Từng nốt cụt ngân cõi mịt mùng

Tay nấu trăng ngà, cuối tháng năm
Làm sôi ký ức ngỡ yên nằm
Lan, mai, cúc, trúc, bình yên cũ
Thành khói giang hồ bay vô tăm

Ta uống cạn đêm một giòng đời
Trăng ngà rót mãi, buồn chưa vơi
Ai hỏi xuân về. Xin đừng hỏi
Xuân chết từ lâu lắm. Chết rồi

(*) Gà ống là là bị bỏ vào ống tre và cho ăn cho đến khi lớn theo hình ống tre mà xương thì mềm vì không cử động. Đây là truyền thuyết loại gà ống.