Tù Cải Tạo

Submitted by ut on Sun, 2007-04-22 19:44. | | | | | | |

Từ Nơi Khổ Ải
Tác giả: Như Hạ
Trình bày: Cal

Vận nước thế, cờ đành lâm chiếu bí. Cạn hồ trường, kẻ sĩ ruột quăng gươm

Đêm mù sương, buồn vào hồn vời vợi!
Bên sông tù, anh nhớ dáng em yêu
Đêm từng đêm, hai ngàn đêm ngóng đợi
Một phút sum vầy, để nói cạn trăm điều...
Điều muốn ngỏ, chứa trong hồn mà chịu
Cánh chim nào chuyển giúp ý cho ta?
Để người thương, cuối phương trời thấu hiểu
Từng ý thơ như lệ chảy chan hòa!
Lời thương cho em
Lời buồn cho ta
Lời đau xót cho " người trong cánh cửa "
Nỗi hờn căm, biết mấy thuở phai nhòa!
Vận nước thế, cờ đành lâm chiếu bí
Cạn hồ trường, kẻ sĩ ruột quăng gươm!
Non nước đầy vơi, vơi đầy non nước
Lẽ phế hưng, cơ tạo vốn vần xoay...
Uất hận là con chung một mẹ
Hành hạ nhau đến mức dã man này!
Người lính kiêu hùng nhất định không cúi mặt
Trên ngọc cao, linh phượng cười mặt trời
Dù thân xác có xuy cùng vận nước
Thì hồn này vẫn sống mãi em ơi!
Nhắn gửi gì đây, đêm tàn, ngục tối...
Chỉ xin em bảo trọng lấy tinh thần
Dậy cho con biết yêu nguồn nhớ cội
Sáng lòng tin và mến nước thương dân
Và còn đây, tiết tháo của anh hùng
Thì xin em cứ một lòng sau trước
Ta vì nhau đẹp mãi một lòng trung.

oOo

Thăm Nuôi
Tác giả: Khương Duy
Trình bày: Hải Lý

Thương em gánh nặng, đường xa. Đắng cay đã lắm, phong ba cũng từng

Gặp nhau những tưởng chiêm bao
Môi run, lời nghẹn, mắt trào lệ vui
Da xanh bổng ửng màu tươi
Mắt sâu thăm thẳm một trời nhớ thương
Tóc mây đôi sợi pha sương
Lòng anh si dại như lần mới quen
Ngập ngừng khẻ gọi tên em
Nghe như vang vọng êm đềm từ mơ
Vai gầy, áo mỏng, xương nhô
Thương em lao khổ con thơ, mẹ già
Thương em gánh nặng, đường xa
Đắng cay đã lắm, phong ba cũng từng
Nhìn nhau mắt lệ rưng rưng
Bao điều muốn nói, ngập ngừng lại thôi
Thoắt đâu kẻng dục liên hồi
Giả em anh lại vào nơi ngục tù
Dáng em khuất nẻo sương mù..
Gặp nhau phút ấy, thiên thu cũng đành

oOo

Thăm Nuôi Bố
(trích từ Tùy bút Chào Tháng Tư)
Tác giả: Mino
Trình bày: Ghen Tỵ

Thuở bé, mỗi một lần Mẹ tôi đi thăm nuôi Cha tôi, tôi buồn quay quắt. Cái buồn đó như dần lâu thấm vào tôi, dung dưỡng tôi đến ngày hôm nay để tận trong đáy sâu của suy nghĩ, tôi thường là bất an, lo lắng, hoang mang. Âm bản, định mệnh đó chắc là xảy ra với triệu triệu đứa trẻ khác khi cha bị lùa vào trại cải tạo, mẹ tảo tần thăm chồng, nuôi con giữa một đất nước hoang mang tàn tạ. Tôi hay tự hỏi người lớn nghĩ gì sau tháng tư đen? Con nít như tôi thưở đó mà còn thấy mình khổ sở... người lớn với nhận thức mình đang ngoi ngóp sống theo con sóng thời cuộc nghĩ gì?. Một đôi khi tôi thấy mình dẫu sao cũng còn hạnh phúc hơn những đứa trẻ khác khi cha vĩnh viễn ra đi nơi rừng thiêng nước độc, hay mẹ sớm lìa cõi đời. Kết cuộc của tôi là sáng sủa lắm, câu chuyện đời của tôi không có những thăng trầm nào đáng kể cả. Nhưng sóng âm u trong lòng là những điều cưỡng không nổi, từng đợt, từng đợt...

Người từng bảo tôi "you're beating a death horse" và cười xí xoá. Khi tôi mất Người, còn lại trùng trùng trong tôi chuyện của quá khứ, chuyện của Đà Lạt, Sài Gòn, của những ngày thơ ấu là con ngựa soải bước trong tôi, chân cao móng gỏ đều trong lòng tôi mà thôi...

Ngày thứ hai đầu tiên của tháng tư, tôi có nhiều bận rộn. Hứa với bạn về một vài câu chuyện về "thăm nuôi" mà rồi đành thất hứa vì quá bận rộn.

Ray bước vào và vẫn một chút ngơ ngác hỏi tôi

- Do you remember my birthday? I remember yours now.

Tôi thật thà trả lời

- Sorry, I don't. Tell me again.

....

Khi tôi biết SN là gì lần đầu tiên trong đời Mẹ hứa Mẹ sẽ không đi xa. Dì tôi bảo "Khi SN đến gần Dì chỉ cho con đếm trên đầu ngón tay, mỗi một ngày thì trừ một ngón. Đến đúng ngày sinh nhật thì con đếm được đến 10". Tôi thích biết đếm lắm chứ. Nhưng tôi thích Mẹ ở với tôi ngày SN của tôi hơn. Chuyện biết đếm hay không không quan trọng cho lắm!

Nhưng rồi Mẹ vẫn phải đi thăm Cha tôi trong dịp SN đó, bỏ tôi ở nhà khóc sướt mướt vì tủi thân, vì nhớ Mẹ, vì giận dữ sao Cha tôi đi mãi không chịu về, để Mẹ tôi cứ phải đi thăm. Tôi cứ phải khóc. Và tối tối tôi lại lén ngồi dậy giữa bóng đêm dài không có Mẹ. Đêm tối tăm. Tôi đầy sợ hãi.

Tận trong đáy sâu của suy nghĩ, tôi thường là bất an, lo lắng, hoang mang. Âm bản, định mệnh đó chắc là xảy ra với triệu triệu đứa trẻ khác khi cha bị lùa vào trại cải tạo, mẹ tảo tần thăm chồng, nuôi con

Khi tôi bắt đầu có thể chịu đựng được một chuyến đi xa và Mẹ tôi vẫn còn đủ điều kiện để xoay vần, lần lượt dẫn anh chị em chúng tôi đi thăm Bố tôi, tôi được Mẹ bảo Mẹ cho thăm Bố lần đi thăm sắp tới.

Tôi háo hức nhiều, ở nhà chúng tôi có nhiều hình của bố. Hình bố bế anh chị tôi, hình bố đi tiệc với Mẹ, cả hình bố chụp ở tiệm, mặt quân phục sĩ quan trông oai ra phết. Mẹ bảo:

- Con lo đi ngủ đi, tờ mờ sáng mai Mẹ gọi dây đi.

Mẹ tôi thì đã cả vài đêm thức khuya, và đếm nay sẽ là một đêm thức trắng. Tôi biết mẹ thức trắng vì lần nào đi thăm Bố Mẹ cũng thức trắng một đêm hôm trước, hoặc là nấu đồ ăn, hoặc vá lại những chiếc giỏ đi thăm nuôi cho thật chắc chắn, hoặc lui cui thu xếp cho thật ngăn nắp.

Tôi còn quá nhỏ để nhớ về chuyến đi đó. Tôi không biết làm cách nào chúng tôi lại đến được vùng đồi núi hoang vu đó. Mẹ tôi kể lại, cả hơn 1 giờ lết bộ sau chuyến xe lửa, rồi xe lam, rồi xe bò, và cuối cùng là cuốc bộ... Thường thì người ta bị đày, và rồi chuyển chỗ sang chỗ khác. Lần tôi được đi thăm là lần Bố vừa chuyển sang trại mới. Mẹ nhờ Dì chăm lo các anh chị tôi, và không quên bảo tôi:

- Con ráng nhớ mặt Bố để gặp thì gọi liền cho Bố mừng nghe.

Của đáng tội, tôi còn là một đứa bé ẳm ngữa khi bố tôi đi cải tạo. Tôi ráng nhớ... sao được. Gần như là lần đầu tiên tôi gặp Cha tôi thì đúng hơn. Nhưng tôi tin chắc đó là chuyện nhỏ. Ngày nào mà mấy chị em tôi không dở những cuốn albums ra để xem hình của Mẹ và Bố. Ngày nào mà Mẹ tôi lại không răn đe "Ngoan đi, Bố về sớm. Hư hoài Bố đi lâu đó!" Hoặc là "Mai mốt Bố về Mẹ mét Bố con hư đó". Tôi sợ Bố và cũng kính Bố từ những câu chuyện Mẹ kể, các anh chị kể, về Bố.

Tới trại, trời nóng như thiêu, những người đàn bà lam lũ khệ nệ bưng xách ngồi la liệt chờ chồng. Lũ con nít, đứa khóc ré, đứa chạy rông, đứa dạn dĩ đã tìm quen những người bạn đồng cảnh ngộ. Tôi tò mò quan sát ngó xung quanh thì Mẹ gọi giật tôi bảo:

- Bố kìa bố kìa. Tay Mẹ chỉ phía đằng xa, người chồm qua khung cửa gỗ của khu nhà lợp tôn sơ sài với hàng ghế bàn dài sẵn sàng cho vợ chồng gặp nhau, ngồi đối kiện nhau bằng chiếc bàn gỗ sơ sài xiêu vẹo.

Theo hướng Mẹ chỉ tôi thấy một đoàn người trong những chiếc áo và quần vá chùm vá đụp được làm từ những bao cát chống đạn bước ra. Ai ai cũng giống nhau. Như là một người, một cái bóng chung của những người đồng cảnh ngộ từ từ rẽ ra, lặng lẽ ngồi xuống cùng một phía trên những chiếc ghế băng cạnh những chiếc bàn xiêu vẹo. Ai ai cũng gầy, ai ai cũng đen và râu ria tua tủa, chỉ có những ánh mắt nôn nóng, lấp lánh...

Tôi òa lên nức nở:

- Bố đâu, bố đâu? Nếu Bố ở đó thì... sao nhiều Bố quá.

oOo

Người Cha Em
Tác giả: DHAnna
Trình bày: Phố Vẫn Xưa

Bởi vì đâu qua suốt những mùa trăng. Hỏi tiếng bố, mẹ ậm ừ thinh vắng

Mẹ ơi ! Bố đi xa, ba mùa lá đổ
Đi về đâu sao bỏ mặc mẹ con thơ
Con nhìn thấy mẹ hay buồn vẩn vơ
Những ngày nắng soi làm khô nước mắt

Mẹ ơi ! Con nhớ cha lòng thêm chất ngất
Người ra đi con chưa rõ ngọn ngành
Bởi vì đâu qua suốt những mùa trăng
Hỏi tiếng bố, mẹ ậm ừ thinh vắng

Trên tường vôi một bức tranh vàng tối
Bóng kiêu hùng người trai trẻ cười tươi
Nhìn ánh mắt bao nhiêu là ước hẹn
Không nét thù, không ác độc ngày xanh

Từ mẹ kể, khi đời mất niềm tin
Khi lửa đỏ ngập về quê hương nhỏ
Thì cha con còn vướng bám tình mơ
Nhưng ai đó chôn vùi trong biển hận

Hẹn mười ngày nhưng vẫn xót triền miên
Áo đã rách nhưng hồn còn như cũ
Dù ngàn lần giặc vùi nhét kinh điên
Sẽ về đấy tìm tay thơm con trẻ