Người Việt Lưu Vong

Submitted by ut on Sun, 2007-04-22 20:16. | | | | | | | | | |

Chiều Về Trông Đứng Ngõ Sau
Tác giả: DHAnna
Trình bày: Nắng Xưa

Hãy xem tôi là một người bình dị
Có trong tim một nỗi nhớ cùng yêu
Về giải đất một tình thẳm vạn điều
Một tiếng nói quê hương là đất mẹ

Hãy nhìn tôi, đừng xem tôi lập dị
Khi miệng còn uốn nổi chử VIỆT NAM
Khi bơ sữa chưa làm quên máu mẹ
Bước cùng đời chưa quên mất màu da

Hãy cho tôi, vùng lên một lời nói
Tiếng thiết tha từ chốn âm địa sầu
Ngày rất xa, tháng tư ấy chìm sâu
Tay quẹt mắt nhìn quê hương nhuộm đỏ

Hạt vẫn còn, niềm xa xứ bơ vơ

Hãy cho tôi, một niềm tin dù nhỏ
Một ngày về trên mảnh đường quê
Bón cho đất, cho tuôn tràn thương nhớ
Hạt vẫn còn, niềm xa xứ bơ vơ

Hãy đễ tôi, uất lặng giữa trời mơ
Mài ngọn kiếm, vết chân đời bỏ lỡ

oOo

Quê Cũ
Tác giả: Thăng Trầm - Lẩn Thẩn
Trình bày: hatnang

Gió heo may chỉ mang lại niệm hoài. Tôi lạc lõng trong lòng quê hương cũ

đã bao lần tôi trở về quê cũ
ngắm bao lần lá rủ những chiều mưa
đứng bóng trưa xào xạc vạn lá dừa
tôi chưa thấy quê hương như ngày cũ

đã bao lần tôi trở về quê cũ
chưa bao giờ tôi thấy lại Việt Nam
chưa bao giờ tôi thấy ở miền Nam
sông trăn trở núi gào trong đau khổ

đã bao lần tôi trở về quê cũ
thấy lạc loài như kẻ sống tha phương
những hương xưa chỉ kết trong văn chương
nhẹ như gió theo mây về hư ảo

đã bao lần tôi trở về quê cũ
chưa lần nào tôi cảm thấy hồn say
gió heo may chỉ mang lại niệm hoài
tôi lạc lõng trong lòng quê hương cũ

đã bao lần tôi trở về quê cũ
chưa lần nào không cảm thấy men cay
những đổi thay thời thế chuỗi đuờng dài
lòng nhỏ giọt ôi còn đâu quê cũ

oOo

Cánh Chim Viễn Xứ
Tác giả: Linh Giang
Trình bày: Như Hạ

Tôi muốn làm cánh chim trời. Bay về quê cũ thăm quê hương tôi

Tôi muốn làm cánh chim trời
Bay về quê cũ thăm quê hương tôi
Nơi đó tôi có bạn bè
Có giòng sông cũ có lũy tre xanh

Tôi muốn thành cánh chim trời
Bay về quê cũ thăm quê hương tôi
Nơi đó tôi có mẹ già
Có người yêu dấu có trời Việt Nam

Quê hương ơi tôi đã khóc khi chiều về
mơ thật nhiều ôm muộn phiền cho kiếp người
Quê hương ơi tôi sẽ chết trên quê người
không bạn bè không một người thân bên mình

Tôi muốn thành cánh chim trời
Bay về quê cũ thăm quê hương tôi
Nơi đó tôi có mẹ già
Có người yêu dấu có trời Việt Nam

oOo

Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc
Tác giả: M2002
Trình bày: Lacali

Hình như có cái gì đó chưa ổn cho người Việt hòa nhập thành 1 khối để xây dựng lại VN

Trong những tháng ngày xuôi ngược khắp các nẻo đường đất nước, tôi như một người bàng quan, thử nhìn, nghe, tiếp nhận, phê phán mọi việc với một cái nhìn khách quan của một người không có gì ràng buộc với quê nhà, không có quyền lợi gì để được hay mất, không đứng trong hàng ngũ cờ đỏ hay cờ vàng, 1 người xuất thân từ 1 gia đình không có ai đã bị giam cầm và chết trong các trại tù cải tạo. Tôi đã được nghe, và được dạy bảo bởi nhiều người khác rằng "Quê Hương là chùm khế ngọt" là "Người Việt có đi đâu làm gì rồi cũng trở về với nguồn cội" là "Đã đến lúc hãy xóa bỏ quá khứ và cùng nhau xây dựng một VN hùng cường cho mai sau".

Có lẽ đã đến lúc người Việt khắp mọi nơi nên "Hòa hợp hòa giải Dân Tộc" chăng? Nhưng hình như có cái gì đó chưa ổn cho người Việt hòa nhập thành 1 khối để xây dựng lại VN.

Điều gì đã là không ổn?

1. Tất cả những người tôi gặp gỡ, cho dù tại một miền quê hẻo lánh hay tại giữa trung tâm thủ đô Hà Nội, ai ai cũng than phiền về một chế độ tham nhũng từ trên xuống dưới, tham nhũng lan tràn như một căn bệnh dịch, và đã trở thành bất trị của các ngài lãnh đạo các cấp.

2. Có những người đã từng ở trong quân đội, đã cố gắng nêu cao lý tưởng Cách Mạng là trong sạch, liêm khiết, là phục vụ Nước và phục vụ Dân, mà ngày nay cũng phải lắc đầu ngao ngán vì cả một hệ thống chính quyền đang mục rữa, suy đồi. Ai cũng chỉ biết thủ lợi cho mình, và người nào không là "Team Player" thì sẽ bị khai trừ, hay có thể bị toi mạng nếu bị nghi ngờ là sẽ tiết lộ hoạt động của đường dây tham nhũng cùng nêu tên những thành viên khác trong đường dây ấy.

3. Sau 30 năm mà những bài hát cũ rích ca tụng Bác và Đảng vẫn còn được hát lên vang dội nơi công cộng, vẫn còn những học sinh Trung Học với khăn quàng đỏ, vẫn còn những cờ Búa Liềm bay khắp mọi nơi trong khi cha đẻ của lá cờ đó (Soviet Union) đã không còn xài đến nó nữa.

4. Đã 30 năm qua, đã hơn 1 lân các vị lãnh đạo trong nước kêu gọi người Việt Hải Ngoại dứt bỏ quá khứ, cùng nắm tay người trong nước xây dựng một VN nhưng sao trên TV vẫn còn chiếu những phim bộ mà trong đó những anh lính ngụy hay gia đình sĩ quan ngụy đều là những người kém đạo đức, lỗ mãng, xấu xí, hèn mạt, vô liêm sỉ trong khi các anh mang nón tai bèo thì lại có trái tim nhân hậu, đôi mắt đầy bao dung, cái nhìn ánh lên sự rực sáng dung hòa, thiện cảm, đầy tình người. Vì sao sau 30 năm, VNCH vẫn còn được bêu rếu trong phim ảnh và với dụng ý gì nếu thật lòng người có chức quyền tại VN muốn hòa hợp hòa giải Dân Tộc?

5. Một anh lái Tãxi đã nói với tôi câu nói này: "Cả nước mà chẳng có 1 tòa án Tối Cao, việc gì cũng do Bộ Chính Trị và Đảng quyết định thì coi như vứt đi", "Vì không có Tòa Án Tối Cao, các Ngài cứ tiếp tục tham nhũng mà chẳng phải lo sợ bị lôi xuống." Một người dân đen, người lao động thấp nhất trong tầng lớp lao động đã giác ngộ thế nào là Dân Chủ, là Công Bằng và họ đang lên án chính những người lãnh đạo của họ đấy.

6. Một xã hội mà quán nhậu hiện lên khắp mọi nơi, đâu đâu cũng ăn và nhậu. Mà có lẽ phải nhậu nhiều nhiều để người dân quên bớt đi những bất công, và khi họ đi còn không vững thì còn sức đâu nữa mà đấu tranh để đòi Dân Chủ và Công Lý.

7. Trên bất cứ xa lộ hay một công trình nào tôi cũng đều được nghe các câu chuyện kể thần thoại về sự đục khoét, lấy đi vật tư, nhiên liệu trong khi xây dựng các công trình đó. Có người còn mạnh miệng bảo tôi rằng nếu không do tham ô thì con đường cao tốc (xa lộ hay freeway) từ phi trường Cam Ranh về Nha Trang đã là 8 lanes thay vì 4 lanes như hiện nay.

8. Ai ai gặp tôi cũng đều hỏi vê đời sống bên Mỹ, họ háo hức tìm hiểu về Mỹ, họ ao ước được sống bên Mỹ như tôi, từ người làm công sở, làm dịch vụ tư nhân, cho đến các chị giặt quần áo, dọn giường ngủ trong khách sạn. Vì sao mà đa số người dân thèm muốn một cuộc sống tại một nơi không phải là quê hương mình?

Nhưng trong những cái suy đồi sấu xa, Việtnam đã để lại trong tôi những hình ảnh rất đẹp, rất Việt nam. Hình ảnh những cô gái trong chiếc áo dài đỏ huyết, xậm màu, với nụ cười duyên dáng, với búi tóc trên gáy, thân hình thon dong dỏng cao, nói năng lịch sự, nhỏ nhẹ, tiếp đãi khách du lịch rất ân cần, trên khắp các chuyến bay của Air Vietnam ở trong nước. Tôi thật sự thán phục cung cách phục vụ của những cô gái còn non trẻ này.

Những học sinh VN thường hay mặc áo dài, áo dài trắng tại các trường phổ thông, và áo dài xanh lá cây lạt (light green - như học sinh tại trường đào tạo du lịch Nha Trang). Các học sinh nam cũng như nữ đều mặc áo len màu xanh blue vào buổi sáng tại Đà Lạt trông rất đẹp mắt. Một đứa cháu họ mới lớp 3 tiểu học mà đã bị buộc phải học ngoại ngữ (Anh Đức Pháp hay Hàn Nhật Tàu). Nhìn những học sinh trẻ này, tôi liên tưởng đến một VN tươi sáng hơn, một VN mà mai sau mọi người sẽ được phân công tác, trao trọng trách, nhiệm vụ tùy thuộc vào khả năng chuyên môn chứ không phải do quen biết lớn, một VN mà lớp lãnh đạo sẽ phục vụ Dân, và vì Dân vì Nước.

Nhìn những ngôi nhà đang được xây dựng, nhìn những người trẻ đang lao đầu vào cuộc sống, đang chăm chỉ cố gắng học hành, trau dồi ngoại ngữ, trau dồi kiến thức, tôi tin là VN của thế kỷ 21 sẽ đổi mới, sẽ công bình và bác ái hơn, và hi vọng VN sẽ là một nơi mà những người Việt lưu vong có thể hãnh diện mà gọi là Quê Mẹ.

oOo

Này Em
Tác giả: Ly Khách
Trình bày: Mino

Thôi đã hết thời hòang kim cũ. Miền Nam nay đã hết êm đềm

Này em
Cô em gái nhỏ tôi yêu
Cô nghĩ ngợi gì
Khi tôi nói
Hoa không nở trong bàn tay Cộng Sản.

Này em
Cô em gái nhỏ tôi yêu
Cô nghĩ ngợi gì
Khi tôi nói
Sáu lần tám không còn là bốn mươi tám.
Hai mươi chín tháng Tư không còn nằm trong ba mươi tháng Tư.

Này em
Cô em gái nhỏ tôi yêu
Cô nghĩ ngợi gì
Khi tôi nói
Tôi không thích mùa thu
Nhưng vẫn yêu hoa cúc
Tôi không thích vào tù
Mà vẫn thèm phá ngục.

Này em
Cô em gái nhỏ tôi yêu
Cô nghĩ ngợi gì
Khi tôi nói
Thôi đã hết thời hòang kim cũ
Miền Nam nay đã hết êm đềm.

Này em
Cô em gái nhỏ tôi yêu
Cô nghĩ ngợi gì
Khi tôi nói
Trưa nay giữa nỗi buồn thiêm thiếp
Xốc lại áo, tôi ngẩn đầu đi tiếp
Trong tim tôi bài quốc ca vẫn thở
Trong tim tôi vẫn in bóng ngọn cờ
Lá cờ vàng ba sọc đỏ thân quen.

Này em
Cô em gái nhỏ tôi yêu
Cô nghĩ ngợi gì
Khi tôi nói
Thôi ta cứ mặc kệ người yên phận
Sá gì kẻ trùm chăn
Ta đi chẳng chút ngại ngần
Cho đời xanh chẳng phí dần ngày xanh.

oOo

Tùy Bút Tháng Tư
(trích từ Tùy bút Chào Tháng Tư)
Tác giả: Zip
Trình bày: hatnang

Tôi ước mong mình được có cơ hội một lần gặp mặt họ, những người bạn, những người anh, những người của muôn năm cũ, định mệnh đã đong đầy linh hồn họ bằng những đau xót, uất nghẹn của cả một thế hệ, một dân tộc

Tại sao cứ lại là tháng tư? Câu hỏi này cứ quanh quẩn trong đầu tôi mỗi lần tháng tư về....
Ba mươi mốt năm về trước, tôi tiễn tháng tư bằng hình ảnh của một chiếc phi cơ cháy đỏ rực bay ngang nhà, tiễn tháng tư bằng hình ảnh của ông chú nằm chắn ngang cửa với khẩu M16, co mình đàng sau cái máy may hiệu Singer của bà tôi.
Mười năm sau đó, tôi lại đánh dấu tháng tư bằng 3 ngày đêm nằm co mình dưới buồng máy tăm tối, nghẹt mùi dầu diesel của một chiếc tàu bề ngang 3,5 m và dài 13,5 m để bắt đầu cho một cuộc hành trình lưu vong mà 20 năm sau đó vẫn còn ray rức về thân phận một kẻ tha phương.
Hai mươi năm sau nữa, tôi tiễn tháng tư bằng một quá khứ mơ hồ, cố gắng xóa đi những hận thù vô ích và hòa mình vào sinh hoạt của những người bạn mà tôi mới quen trên mạng internet. Cứ ngỡ là ít ra định mệnh cũng đã buông tha tôi, đã chịu xóa tan những u ám vây quanh cái tháng tư đen tối này.
Năm nay, tháng tư lại về, tôi hồi hộp chờ đợi nó đến và đi qua với một hy vọng mong manh, rằng, rồi thì những đám mây đen sẻ không quay trở về trong những ngày tháng tư như thường lệ.
Tháng tư 2006 đến và định mệnh đã hé cửa cho thấy một sự u ám thường khi. Định mệnh quả là cay nghiệt. Tháng tư đến và chợt khám phá ra rằng trong những người bạn mới quen từ tháng tư năm rồi, có vài người đã và đang chuẩn bị cho một sự nằm xuống. Họ thuộc lớp cha chú, đàn anh của tôi. Lớp người mà sự cay nghiệt của tháng tư còn ám ảnh họ nặng nề hơn tôi hàng ngàn lần.
Tháng tư! Đã bao nhiêu năm trời tôi muốn quên đi những ngày trong cái tháng tư u ám của quá khứ, tôi chỉ muốn nhìn thẳng đến tương lai, nhưng định mệnh chỉ thích trêu ngươi ....

Tháng tư năm nay, qua những post vụn vặt trên mạng. Tôi lại nhìn thấy viễn ảnh của sự phân ly. Tôi ước mong mình được có cơ hội một lần gặp mặt họ, những người bạn, những người anh, những người của muôn năm cũ, định mệnh đã đong đầy linh hồn họ bằng những đau xót, uất nghẹn của cả một thế hệ, một dân tộc. Những người bạn chưa một lần gặp mặt mà tôi đã kính trọng. Những người đang chuẩn bị cho một sự ra đi miên viễn. Họ chuẩn bị giã từ vũ khí!
Tháng tư lại đến. Sáng nay tôi lại thấy xấu hổ khi thấy mình chưa làm được gì để tiếp bước họ. Thậm chí chưa một lần được ngồi nghe họ kể, dù lời kể có đong đầy nước mắt. Nước mắt của một dân tộc điêu linh, suy tàn, vọng bại.
Tôi luôn đón nhận những chuyện không vui vào những ngày tháng tư. Đất nước, dân tộc... to lớn quá. Nhưng ngay đến cả những người bạn, dù là ảo, dù sơ giao, tôi vẫn phải cảm nhận những tin không vui về họ trong những ngày của tháng tư này.
Thêm một lý do để tôi gọi nó là tháng Tư đen.