Tất Cả Gửi Cho Mẹ
"Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào . Tình Mẹ tha thiết như dòng suốt hiền ngọt ngào . Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào . Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu ..."
Giữa khuya, trời đêm mênh mông chi lạ , tĩnh lặng ! Tiếng hát của một ca sĩ nào đó ngân lên nhạc khúc Lòng Mẹ. Tiếng hát ngân vang, hoà với tiếng đàn dịu êm và gần như nức nở ... một nỗi niềm khắc khoải nhớ thương . Lời ca vô tình hay cố ý với một sự sắp đặt của tạo hóa đã uà tận vào cõi lòng Nó; vực dậy trong Nó những bồi hồi, những suy tư về Mẹ da diết ... mà tâm hồn Nó đôi khi đã quên bẵng cả thời gian của một đoạn đời dài không hề nhớ đến. Để giờ đây, thật tình cờ Nó viết về Mẹ !! (như nhạc sĩ Y Vân đã viết lên nhạc phẩm Lòng Mẹ sau khi ông đã cảm nhận & thông cảm với nỗi nhọc nhằn của mẹ ông)
"Nước mắt Mẹ có thể chữa lành vết thương, nước mắt Mẹ đã pha loãng nỗi đau khổ của đời con ..." Ai đó đã viết về Mẹ như vậy đó. Và Nó mãi tin và tin tưởng suốt đời điều đó là đúng.
Mẹ ơi ! Bây giờ Nó đã như một cánh chim tung cánh và có thể bay được, rong ruổi khắp mọi nơi bằng chính đôi cánh của Nó như Nó vẫn thầm nghĩ. Rồi Nó sẽ xa Mẹ nhiều. Khi Nó chợt lớn, chợt tiếp xúc với cuộc đời không chỉ toàn màu hồng như Nó vẫn tưởng; chính khi đó, Nó mới thấy Mẹ sao mà bao dung qúa. Mẹ vô cùng ! Mẹ là tất cả của cuộc đời Nó.
Ôi ! tuổi thơ lớn lên ai mà chẳng có một người Mẹ chứ. Nó tin chắc rằng trên con đường đi của những người con thiếu vòng tay hạnh phúc của Mẹ thì họ sẽ gặp nhiều giông tố, tai ương ghê lắm. Họ sẽ xoay xở vật chất thật khó khăn. Điều đớn đau nhất là tâm hồn của họ sẽ thiếu đi tình thương mà tình Mẫu Tử của họ bị khiếm khuyết trước lúc vào đời.
Hạnh phúc ! Mẹ ơi ! nếu có ai đó hỏi Nó điều đó, Nó sẽ chẳng phải chần chừ mà trả lời rằng: Hạnh phúc là khi nó được sinh ra và lớn lên và luôn được sống với gia đình và sống trong vòng tay của Mẹ.
Ngày xa xưa ấy, những khi Nó phạm lỗi lầm; những ngọn roi nào mà Bố đã trừng phạt Nó trong những lầm lỗi, thì Nó đâu biết rằng ở nơi Mẹ đang đó những giọt nước mắt đã thầm chảy ngược vào tim. Và giờ đây, Nó mới hiểu được chính đó là tình thương của Mẹ dành cho Nó. Đó chính là người Mẹ của Nó, Mẹ đối với Nó như vậy, để Nó biết khẳng định và tự nhủ thêm đó chính là Hạnh Phúc. Vẫn ngày xa xưa ấy, Mẹ đã chăm lo đời Nó bằng từng bước đi chập chững, từng bước nhỏ đầu tiên trong đời. Cũng chính trong ngày xưa, Mẹ của Nó đã hy sinh cả tuổi xuân đôi mươi để sống vậy nuôi Nó bao nhiêu năm trời đợi ngày Bố nó trở về từ một nơi mà tất cả đã trở thành con số không vô nghĩa. Cũng từ ngày xưa đó, Mẹ của Nó đã chắt chiu, thổn thức mỗi khi Nó được thêm một tuổi lớn. Chiếc aó sờn vai của Mẹ đã khoác lên vai Nó đê? Nó có thể đến trường không lạnh lẽo như những người khác. Mẹ của Nó đấy !!! Làm sao Nó có thể quên !?!
Mẹ của Nó đã thật sự đau nhiều nỗi đau trong đời để lo cho niềm vui của Nó. Mỗi lần cơn nhức đầu quái ác từ đâu bỗng xuất hiện để "hành hạ " Nó, "quấy phá " Nó. Thì chính Mẹ là người thức trọn dỗ dành cơn đau cho Nó. Để những lúc trái gió trở trời, Mẹ đã quên đi mình cũng đang mang trong mình căn bệnh thấp khớp, để dỗ dành cho Nó ngủ yên khi cơn đau đầu chợt đến. Mẹ đã buồn trong nỗi buồn của Nó mà chính Nó mới có thể thấu hiểu được. Có ai đó đã nói: "Khi con ho, Mẹ đau nơi lồng ngực ! " Sự thật là thế ! Những băn khoăn, thắc mắc của Nó đã làm Mẹ đau tim, nhức óc; thế nhưng Nó đã từng khi nào hay, khi nào biết ?! . Mỗi đêm, nó ôm mặt khóc trong phòng vì căn bệnh quái ác, thì Mẹ cũng đang nuốt trọn những giọt nước mặt vào tim thổn thức.
Kể từ những ngày rời xa quê nhà làm thân viễn xứ. Thỉnh thoảng tim Nó chợt chùng lại khi bắt gặp đôi mắt Mẹ yên lặng, hướng về phương Đông, nơi có một quốc gia mang hình chữ S ẻo lả bên bờ Biển Thái Bình. Nó bỗng nhận ra rằng: không chỉ có những nỗi buồn bình thường của cuộc đời mà chính Nó vấp phải mà thôi; mà còn lại đây, nỗi buồn của Mẹ nó, của Bố nó đang buồn cho kiếp tha hương. Có những đêm, Nó chợt nghe tiếng Mẹ thở dài cho những trăn trở của cuộc đời, những lo lắng cho chính bản thân Nó, những âu lo cho lũ em nhỏ của Nó. Trán của Bố đã hằn thêm nhiều nếp nhăn, mà tóc của Mẹ thì mỗi ngày một phai màu theo bụi mù thời gian. Có những lúc, Nó chợt ước ao có thể níu kéo thời gian để Nó đưa Mẹ trở về với thời trẻ trung của Mẹ, để mái tóc của Mẹ mãi mãi xanh, để nụ cười vẫn luôn rạng rỡ trên khuôn mặt của Mẹ, để trên thế gian sẽ không còn nữa tiếng thở dài mỗi đêm.
Thử hỏi rằng, làm sao Nó có thể tìm ở đâu trên thế gian này một bếp lửa đầy đủ hơi ấm như Lòng Mẹ ?! Có lửa nào đủ sáng, đủ ấm để có thể thay cho Lòng Mẹ đã lo cho Nó những bữa cơm nóng, ấm cúng mỗi khi nó đói lả sau những giờ học ở trường ?!? Mỗi năm Sinh Nhật của Nó trở về cùng thêm những ngọn nến lung linh; Nó có khi nào để riêng một ngọn nến cho Lòng Mẹ chưa ?! Có Ánh Nắng muà xuân nào có thể xua hết cái lạnh lẽo của lòng Nó bằng chính tình thương của Mẹ ?! Khi Nó đi lạc trong một "ngã tối", thì "ánh đuốc Lòng Mẹ" đã, đang, và sẽ mãi "soi đường" cho Nó !
Những lo lắng của Mẹ đối với Nó, không giấy bút nào có thể tả. Không thước mực nào có thể đo. Không có tấm lòng nào có thể chứa hết. Nó chỉ còn biết gửi đến Mẹ những lời hứa sống xứng đáng để Mẹ an lòng. Nó chỉ có thể gửi lại Mẹ cuộc sống đẹp của chính Nó trong hôm nay và ngày mai mà thôi !!!
Tất cả gửi cho Mẹ !!!
