Màu Bông Cúc
Màu Bông Cúc
Tác giả: Ly Khách. Trình bày: hatnang
(lại viết cho người tình muôn thưở)
Anh sẽ kể cho em nghe
Về tình yêu của anh
Bắt đầu từ sắc vàng bông cúc
Vì anh nghĩ rằng
Tình yêu không phải là địa ngục
Giam hãm hai linh hồn
Và trong mỗi chúng ta, tình yêu
Đều có những tự kiêu riêng
Em đừng hỏi anh rằng
Tại sao anh cứ tỏ ra kiêu kỳ
Tại sao anh cứ tỏ ra ngang ngược
Bởi lẽ làm sao anh nói được
"Khi thế giới đông người
Anh chỉ thấy riêng em"
Và đó là điều làm anh lớn thêm một chút
Những tự kiêu vốn lớn
Những tự kiêu như em thường đùa "quá trớn"
Như màu hoa anh yêu từ thưở còn thơ
Em không thể là hoa
Nhưng phải là màu sắc anh chờ
Và phải sáng như mặt trời buổi sáng
Em là hồn thơ
Cho lời thơ anh thêm chói rạng
Dù lời thơ diễn tả những điều
Mà anh không thể nói cùng em
Vì anh ngại ngần khó nói
Ta yêu nhau như từ lâu
Cả hai cùng mong mỏi
Như con chim sơn ca
Chỉ biết yêu núi yêu rừng
Anh tập vì em từng tánh nết
Dù là tánh nết người dưng
Để không giận hờn em
Cho dù một phút
Anh tin em
Như tin màu hoa cúc.
oOo
Bông cúc nhỏ
Tiểu thuyết văn học mạng dài kỳ
Tác giả: Lạc Tâm (Đài Loan) - Trang Hạ dịch. Trình bày: Dã Thảo
Những bông cúc hoạ mi trắng mỏng, luôn tiêu biểu cho sự thanh cao trong veo...
Tôi lớn lên trong những lớp chọn, trường chuyên ưu tú nhất, không những ưu tú, tất cả ba mươi bạn học nữ trong lớp đều là những bạn xuất sắc về học tập, múa giỏi, và đều đã vượt qua hơn 300 người khác trong cuộc thi tuyển vào trường.
Năm lớp sáu, tôi vẫn cùng 29 người bạn học lớn lên bên nhau, trong cuộc sống của tôi ngoài cha mẹ và cô giáo ra, tôi không có cơ hội tiếp xúc với đứa con trai nào, trong tuổi thơ tôi, con trai là kẻ lạ.
Lên Trung học cơ sở (lớp 7-9), tôi bỏ lớp múa, vì thế tôi chuyển sang trường Trung học bình thường có cả nam lẫn nữ. Điều đó làm tôi giống như một đứa trẻ ở nhà quê lần đầu tiên được lên thành phố... Bao nhiêu điều lạ, bao nhiêu tò mò.
Lần đầu tiên nghe thấy chửi tục, là trên tivi.
Lần đầu tiên nhìn thấy có người chửi tục, là ở trường Trung học.
Tôi chỉ biết trợn mắt, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc. Sau này bạn bè trong lớp gọi tôi là "Bông cúc nhỏ", bởi chuyện gì tôi cũng ngơ ngác. Không hiểu bè phái, không hiểu luật ngầm trong học đường, không hiểu chuyện con trai con gái... Tôi như một bông hoa mới nở, chưa biết trắng và đen, chỉ thấy thế giới này thật kỳ lạ.
Bông cúc nhỏ, biểu tượng của sự trong sáng, ngây thơ...
Bông cúc nhỏ theo tôi, cho đến một ngày khi tôi sang học kỳ hai năm lớp 8.
***
Đường phố vừa qua cơn mưa, tối sẫm và ẩm ướt.
Chiều tối mùa đông, hơn bảy giờ, trời đã rất tối, nhất là sau cơn mưa, tất cả trở nên tối tăm, gian ác...
Trong ngõ tối thiếu ánh đèn đường, năm sáu người vây quanh một người, một người như con thú bị dồn vào ngõ cụt, không giãy giụa, chỉ lẳng lặng không nói.
Trên tay mỗi người cầm chắc cây gậy chơi bóng chầy, thằng cầm đầu nhổ một bãi bã trầu. "Mẹ! Mày ngon ghê, chơi ghê hả, chạy sang đây giành địa bàn hả?" Cốt trầu đỏ bẹt lên giầy con thú đang bị bủa vây, hắn nhíu mày lại.
"Mày còn khệnh? Tưởng lắm gái theo thì tinh tướng, sao hả? Chê trầu bẩn giầy mày hả?" Nói xong, lại một bãi nữa, lần này chả e gì nhổ thẳng vào mặt hắn.
Hắn lau chất dịch màu đỏ đi với một sự chậm rãi tột cùng, mắt bừng lên sát khí, rồi vung tay đấm mạnh một quyền vào thằng nhổ trầu, chỉ thấy tiếng rắc và tiếng kêu thảm, màu đỏ tứa từ miệng nó ra, có điều lần này không phải trầu, là máu.
"Đại ca!"
"Đại ca!" Lũ lau nhau đi theo thấy đại ca ngã ngửa, tới tấp vung gậy tới. "Đập chết nó đi!"
Gậy náo loạn trút xuống, đập lên người hắn. Nắm đấm của hắn rất cứng; nhưng không cứng bằng gậy bóng chầy làm bằng gỗ, một quyền đấm lùi một người, nhưng chưa kịp tránh, bốn phía tới tấp giáng gậy lên đầu, lên vai, lên lưng.
Trận đòn này, hắn đã thua rồi.
***
Đi học thêm là việc tôi ghét nhất đời, học thêm là nghĩa vụ của bất cứ ai đang là học sinh Trung học cơ sở.
Hôm nay, lại học thêm, từ lớp trở về, tôi bỗng gặp phải một việc chưa từng xảy ra.
Ẩu đả!
Trời! Đây là thứ chỉ nghe bạn trong lớp kể lại, tôi chưa từng được tận mắt thấy. Tôi nhón gót nhìn vào trong ngõ, ngoài những tiếng chan chát huỳnh huỵch, tôi chỉ nghe tiếng chửi thô tục ghê rợn.
Rất nhanh, tôi nhận ra một người bị đánh, bọn còn lại là đánh người.
Sự bất bình dâng lên nhanh chóng, tôi lôi ngay cây còi học giờ diễu hành ra, cũng chả biết lấy dũng khí từ đâu, tôi hét to "Cảnh sát tới" rồi dùng hết sức bình sinh thổi cây còi sắt.
Có lẽ hiệu quả quá bất ngờ, đám đông tán loạn, tôi chỉ nghe tiếng chửi bất mãn và tiếng đạp nước bỏ chạy rầm rập, một lát sau, trong ngõ tối im ắng, tôi lại thò đầu vào xem.
Không còn ai cả.
Rón rén bước vào, ngoài những vết máu trên đường, tôi chả thấy gì nữa. Có lẽ đã chạy hết rồi, khi tôi định bỏ ra, một tiếng rên rỉ làm tôi chú ý, đi theo tiếng động, tôi hít mạnh một hơi, tôi đã nhìn thấy có người... Một người dường như mặt mũi nham nhở.
Suốt đời này, tôi không bao giờ quên được tiếng rên ấy.
Giá như lúc đó tôi không đi tới, hoặc giá như anh ta không rên lên...
Giá như, bao nhiêu những giá như... Nhưng đã không thay đổi được đời tôi.
Tôi đi về phía anh ta, có thể nói, tôi đã cứu anh ta.
Còn anh ta?
Anh ta đã tự tay hái đi bông cúc hoạ mi trắng mỏng manh trong tôi...
***
Xin vào phòng Văn Học của forum Hạt Nắng để đọc tiếp các phần sau
