Tết Trung Thu
Sự Tích Hằng Nga
Trình bày: Dã Thảo
Tương truyền, vào thời xa xưa, trên trời xuất hiện mười ông mặt
trời, cùng chiếu xuống mặt đất nóng đến bốc khói, biển hồ khô cạn, người dân gần như không thể sống nổi. Chuyện này đã làm kinh động đến một anh hùng tên là Hậu Nghệ. Anh đã trèo lên đỉnh núi Côn Lôn, dùng thần lực giương nỏ thần bắn rụng chín ông mặt trời. Hậu Nghệ đã lập nên thần công cái thế, nhận được sự tôn kính và yêu mến của mọi người, rất nhiều chí sĩ mộ danh đã tìm đến tầm sư học đạo, trong đó có Bồng Mông là một kẻ tâm thuật bất chính.
Không lâu sau, Hậu Nghệ lấy một người vợ xinh đẹp, tốt bụng, tên là Hằng Nga. Ngoài dạy học săn bắn, cả ngày Hậu Nghệ luôn ở bên cạnh vợ, mọi người đều ngưỡng mộ đôi vợ chồng trai tài gái sắc này.
Một hôm, Hậu Nghệ đến núi Côn Lôn thăm bạn, trên đường tình cờ gặp được Vương mẫu nương nương đi ngang qua, bèn xin Vương mẫu thuốc trường sinh bất tử. Nghe nói, uống thuốc này vào, sẽ lập tức được bay lên trời thành tiên. Nhưng Hậu Nghệ không nỡ rời xa vợ hiền, đành tạm thời đưa thuốc bất tử cho Hằng Nga cất giữ. Hằng Nga cất thuốc vào hộp đựng gương lược của mình, không ngờ đã bị Bồng Mông nhìn thấy.
Ba ngày sau, Hậu Nghệ dẫn học trò ra ngoài săn bắn, Bồng Mông với tâm địa xấu xa đã giả vờ lâm bệnh, xin ở lại. Đợi Hậu Nghệ dẫn các học trò đi không lâu, Bồng Mông tay cầm bảo kiếm, đột nhập vào hậu viện, ép Hằng Nga phải đưa ra thuốc bất tử. Hằng Nga biết mình không phải là đối thủ của Bồng Mông, trong lúc nguy cấp đã vội vàng mở hộp gương lược, lấy thuốc bất tử ra và uống hết. Hằng Nga uống thuốc xong, thấy người bỗng nhẹ rời khỏi mặt đất, hướng về cửa sổ và bay lên trời. Nhưng do Hằng Nga còn nhớ chồng, nên chỉ bay đến mặt trăng là nơi gần với nhân gian nhất rồi trở thành tiên.
Tối hôm đó, khi Hậu Nghệ về đến nhà, các thị nữ vừa khóc vừa kể lại câu chuyện xảy ra lúc sáng. Hậu Nghệ vừa lo vừa giận, đã rút kiếm tìm giết nghịch đồ, nhưng Bồng Mông đã trốn đi từ lâu. Hậu Nghệ nổi giận nhưng chỉ biết vỗ ngực giậm chân kêu khóc. Trong lúc đau khổ, Hậu Nghệ đã ngửa cổ lên trời đêm gọi tên vợ hiền. Khi đó, anh kinh ngạc phát hiện ra, trăng hôm nay đặc biệt sáng ngời, mà còn có thêm một bóng người cử động trông giống Hằng Nga. Hậu Nghệ vội sai người đến hậu hoa viên nơi Hằng Nga yêu thích, lập bàn hương án, đặt lên đó những món ăn và trái cây mà bình thường Hằng Nga thích ăn nhất, để tế Hằng Nga nơi cung trăng đang nhớ đến mình.
Sau khi mọi người nghe tin Hằng Nga lên cung trăng thành tiên nữ, đều đã lần lượt bày hương án dưới ánh trăng, cầu xin Hằng Nga tốt bụng ban cho may mắn và bình an. Từ đó, phong tục “bái nguyệt” vào tết trung thu được truyền đi trong dân gian.
oOo
Nhịp Thu
Tác giả: Duy Hạ. Trình bày: hatnang
Chiều nay trên phố, ngập ngừng
Tìm ai trong cõi vô chừng, tuyệt luân
Nhịp bước ta vẫn xa, gần
Như say cõi mộng một lần thùy nhiên
Mua chi? Khẽ hỏi tự lòng
Đèn xanh, áo đỏ mặn nồng Trung Thu
Bánh trắng như đóa hoa trần
Vàng da chuốc chén trà ngừng đêm thâu
Nhịp tình dọi ánh trăng sao
Soi trên mặt nước liễu trao đóa mềm
Mơn man thiên lý ngã tình
Nụ hồng ướt đẫm gieo mình đầu thu
Trăng đầy, tình vẫn hồ như
Sông dâng, biển cạn ngàn ngày như xưa
Môi cười thoáng chút bâng quơ
Dáng người chưa hẹn đóa mờ bên trăng
oOo
Kỷ Niệm Ấu Thơ
Tác giả: Út Đẹt. Trình bày: Dã Quỳ
Ngày xưa lúc còn bé, cứ mỗi lần vào dịp Trung Thu, tôi lại được bố chở vào khu chợ Lớn để mua một cái bánh nướng. Đây không phải là cái bánh nướng hay bánh dẻo thông thường. Mà là cái bánh nướng hình đàn heo. Một con heo mẹ đang nằm cho đàn heo con bú. Heo mẹ ta nằm nghiêng với cái đuôi xoăn tít. Đôi mắt heo mẹ là 2 hột đậu đen và được làm bằng nhân đậu xanh. Còn đàn heo con thì khoảng 7-8 chú lớn chỉ độ 2 đốt ngón tay út của tôi đang giúi đầu vào bụng mẹ. Tất cả các chú heo được uốn nắn tròn trịa, màu da nâu bóng lưỡng không thua gì heo mẹ với cái mỏ chu trông rất xinh. Cả cái bánh hình đàn heo mẹ lẫn heo con nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay của tôi.
Lần đầu tiên khi bố mua về, tôi mê mẩn đàn heo đến độ không dám ăn, cất trên đầu hộc tủ để mỗi ngày lấy ra ngắm nghía. Trung Thu qua đến cả tuần rồi mà tôi vẫn không dám ăn. Đến một ngày kia, tôi phát hiện một lỗ nhỏ trên người heo mẹ. Tôi đụng nhẹ và thấy 1 con kiến, 2 con kiến, và từ từ cả hơn chục con kiến lần lượt chui ra từ cái lỗ nhỏ như kim châm ấy. Thì ra cả đàn kiến đã đục xâu bên trong và xơi tái thịt nhân đậu xanh của heo mẹ. Tôi chỉ biết khóc ròng, tiếc và tội nghiệp cho đàn heo của tôi. Chắc là mấy con heo bị đau lắm...
Sau này, bố chở tôi vào thẳng chợ Lớn để tha hồ chọn lựa đàn heo nào tôi thích. Có năm tôi xơi tái đàn heo ngay sau khi ngắm nghía vài ngày. Có năm tôi bỏ quên nên đành để đàn kiến ăn hộ. Dù cho số phận đàn heo mỗi lần có khác nhau nhưng tôi vẫn được món quà ấy vào mỗi Trung Thu cho tới khi gia đình tôi rời VN.
Cho đến giờ mỗi khi Trung Thu về tôi vẫn tự hỏi "Không biết ở VN người ta còn bán bánh đàn heo không nhỉ?". Có lẽ không... Hoặc nếu có thì tôi cũng tự có thể mua và thưởng thức mùi vị của nó với nước trà để tìm lại cái cảm giác ngày xưa lúc bé con. Nhưng cảm giác ấy chắc chắn sẽ không được hoàn hảo vì món quà ấy không đến từ bố...
