Dòng Thơ Kỷ Niệm
Giới thiệu dòng thơ của Gió Thu
Tác giả: Gió Thu - Mino
Trình bày: hatnang
Tự bao giờ em biết yêu anh
Để lời thơ nhuốm đầy tâm sự
Dệt mơ tình...một giấc mong manh
Gởi vào thơ... buồn thêm nét chữ
Giothu đến với Hạt Nắng từ xứ sở của kinh thành ánh sáng. Điểm đặc biệt của giothu là những vần thơ tình ướt đẫm, day dứt. Ý thơ xoay quanh cuộc tình dang dở và nỗi lòng người cô phụ. Nhưng không phải vì vậy mà những bài thơ của giothu không mang đến cho chúng ta những suy nghĩ nhẹ nhàng, giúp ta tìm một chốn an bình khi bước vào vườn thơ của giothu. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào khu vườn ấy. Là rón rén khe khẽ vì chủ nhân đang giãi bày những tâm tình riêng. Là nâng niu trìu mến đọc từng đọan những dòng thơ đầy lãng mạng
Có nỗi buồn không tên chẳng tuổi
Có niềm đau đến cuối đường trần
Có cuộc tình... trò chơi bắt đuổi
Có dòng đời ngắn ngủi... phù vân...
Bước vào "góc nhỏ cho em" ta như chùng lại với những lời thủ thỉ nhẹ nhàng trên. Là tự ca thán, nhưng nghe sao rất cuộc đời
Có lẽ lời thơ không tha thiết
Nên vầng trăng cũng khuyết dỗi hờn
Chử yêu... quên mất... làm sao viết
Nên tim khờ trơ trọi tình đơn...
Giothu xử dụng nhiều thể lọai thơ, nhưng có lẽ song thất lục bát là thể thơ mà giothu dùng nhuần nhuyễn nhất với những lời thơ vô cùng diễm lệ, chứa chan tình cảm, uyển chuyển và đầy nhạc điệu. Xin mời các bạn cùng thưởng thức bài Tình mơ của giothu sau đây:
Là em đó giọt sầu đêm trắng
Ngấm mông lung thơ chẳng trọn vần
Từ anh nét bút ẩn thân
Dòng thơ u uất trầm ngân nỗi niềm
Em lặng lẽ nghe tim thầm nhói
Chử ngã buồn cằn cỗi xót xa
Từ em thơ ý nhạt nhòa
Từ anh ngôn tự vỡ òa đắng cay
Ngày qua ngày thầm say nét bút
Lời thơ buồn ray rức tim em
Dịu đau... hồn đá chợt mềm
Mầm rêu xanh nhớ trổ trên phiến sầu
Từ em... buồn khoác màu da diết
Nỗi đau em có viết thành dòng...?!
Niềm riêng vẫn kín đáy lòng
Lời yêu chỉ dám giấc nồng khẽ trao
Thờ ơ anh rõ nào tâm ý
Vần em gieo... mãi chỉ là thơ
Mộng thầm rẽ lối sang bờ
Đường mây nẻo gió mịt mờ bóng đêm
Tóc mây buông bồng bềnh nỗi nhớ
Tim em dường mãi nợ nhịp sầu
Vẫn em đếm bóng canh thâu
Sợi đau luồn nhớ mà khâu mảnh hồn...
Vậy đó, bàng bạc trong suốt 16 trang thơ, và còn nhiều nhiều nữa mà tác giả đã vô tình xóa bớt nhân một chuyện chạnh lòng, những vần thơ của giothu chỉ khiêm nhường nằm trong một góc nhỏ của tâm hồn, nơi mà tuổi hoa niên và những day dứt của những cuộc tình không đọan kết lúc nào cũng ở đó, trong ta. Xin giới thiệu với quý bạn những dòng thơ của giothu ở Giấy Trắng.

Quê Hương Ơi
Tác giả: Thăng Trầm
Trình bày: Dã Quỳ
đã bao năm hồn men về quê cũ
trải mấy mùa cuồng lũ đến trùng dương
ôi sông thương ngọn suối trách vô phương
hạnh phúc cũ nhạt nhoà trong xuân đỏ
hỡi quê hương đàn con như ngàn sóng
muốn vỗ bờ muôn thuở đắm tình quê
người lang thang có quên lòng vẫn nhớ
nhớ lối về hương cũ bếp hồng xưa
vượt trùng dương vì sao lòng ghi nhớ
bước gian nan sao vẫn nhớ đường về
ôi quê ơi sao điêu tàn gió lộng
vì đỏ trời gạt ước gác tương lai
Quê hương ơi bâng khuâng thầm nguyện ước
sóng dậy lên cuốn sạch lá mùa thu
để xuân tình ru lên bên khóm trúc
giã từ đời phiêu lãng, trở về quê
oOo
Sài Gòn Chạy Giặc
trích từ Phố Ký Ức
Tác giả: Hoài Tử
Trình bày: hatnang
Sài Gòn Chạy Giặc
Phố Bolsa dựng đầu cây nắng mọc
Sài gòn tôi chạy giặc đến nơi đây
Thật xác sơ cơ thể quá hao gầy
Đang co quắp một góc trời đất Mỹ
Những vết tích cuộc hành hương vạn lý
Vết giặc còn nhăn nhíu trán đời sau
Tôi tìm tôi khu Nguyễn Huệ năm nào
Để nước mắt nhoè mờ Phước lộc Thọ
Chợ Bến thành, rào nắng phơi nỗi nhớ
Hàng chè xưa Hiển Khánh chẳng Hiền Vương
Muỗng đắng cay theo bước gõ trên đường
Hay tiếng mõ, lòng quan tài chưa huyệt
Tôi về đây bắc phương vừa ngậy tuyết
Tưởng chút gì bật nến lại quê hương
Hong hồn tôi le lói mộng rất thường
Ngọn lữa nhỏ Sài gòn năm tháng cũ
Nhưng nắng quất vào tôi roi tự thú
Những vệt hằn vong quốc giữa trán khô
Như màu sơn tróc bảng hiệu mịt mờ
Giữa chữ Việt, chữ Tàu và chữ Mỹ
Tựa cột đèn, những bóng vàng nhiệm ý
Tôi bật lên, bật sáng phố tôi mang
Lúc tắt đi để nghe mất bẽ bàng
Mùi dĩ vãng phai tàn khi dấu giặc
Ngày mai đây tôi trở về xứ bắc
Sài gòn tôi tắt bật chỉ riêng tôi
Không bảng treo không tiếng nói cùng người
Băng trắng xóa như tang quan tài cỗ
Tôi thắp nến âm thầm bên góc phố
Mượn xứ người để ngỡ phố quê hương
Liếm môi khô tưởng quán chè Hiền Vương
Lưỡi thắc lạnh Sài gòn tôi chết cứng

