Tình Yêu Muôn Thủa

Submitted by ut on Fri, 2007-12-14 02:12. | | |

Lại thêm một buổi chiều buồn với những hạt tuyết trắng âm thầm rơi rơi và nhẹ nhàng đọng trên khung cửa. Mùa đông năm nay buồn ảm đạm. Buồn như một buổi chiều mùa đông của thuở nào xa xôi lắm. Nhìn những hạt tuyết rơi, chàng lại liên tưởng đến những kỷ niệm của thuở còn đi học, đến hình ảnh dấu yêu của một thiên thần bé nhỏ đã buông cánh đậu xuống đời chàng. Phải, Phi Hạnh, chính nàng đến và đi như giấc mộng.


Ngày ấy chàng chỉ mới học đến năm thứ hai y khoa. Ngoài những giờ học, chàng còn đến làm ở một kiosk nhỏ để kiếm thêm tiền chi phí cho việc học của mình. Hôm ấy, cũng vào một buổi chiều buồn với cơn bão tuyết. Đường phố thênh thang không một bóng người vì ai nấy cũng đã tìm cho mình nơi trú ẩn. Đang miên man với những ý nghĩ riêng trong quán vắng không người, chàng giật mình khi cánh cửa tiệm chợt hé mở. Một cô bé đẩy nhẹ cánh cửa bước vào và mua túp kẹo. Cô bé này có vẻ đến để trú trận bão tuyết hơn là mua kẹo, vì sau khi trả tiền nàng như còn ngần ngại khi phải mở cửa bước ra. Trong chớp nhoáng, chàng đã mời cô nàng nán lại đến khi cơn bão tuyết ngưng dần. Trong sự tình cờ ấy, họ đã quen nhau. Và từ đó, mỗi khi ánh tà dương uốn mình trên sườn núi, họ lại sánh vai trên những đồi cỏ non. Những con đường mòn và con dốc nhỏ đã dần dần in đậm gót giầy của đôi bạn trẻ.

Nàng không đẹp, nhưng có nét dễ thương và nụ cười duyên dáng. Nụ cười ấy không dễ phôi phai trong người đối diện dù thời gian có vô tình qua mau. Nàng yêu thơ, yêu âm nhạc nên đã theo học nhạc để có thể kết mây thành khúc hát. Nàng ca hay, đàn giỏi. Nhiều anh chàng đã mê mệt vì giọng ca truyền cảm của nàng. Mỗi khi nàng đàn, họ chăm chú như bị thôi miên bởi mười ngón tay nhỏ nhắn đượm vẻ kiêu sa của nàng lướt nhẹ trên phím ngà. Tiếng đàn của nàng đã làm cho nhiều anh chàng ra ngẩn vào ngơ. Có những buổi chiều thu mưa bay lất phất, nàng đàn nhạc Mozart nghe buồn chi lạ. Hình như cũng đã có vài anh chàng che dù đứng nép bên cửa nhà nàng như để lắng nghe tiếng đàn vang vọng đến khi thuốc lá cháy lụi dần trên tay, trông thật buồn bã làm sao ấy. Tuổi trẻ là tuổi mơ mộng, tình yêu, lời ca và tiếng nhạc. Nhưng đối với nàng, nàng mơ giấc mơ cao vời, nàng yêu Mối Tình Muôn Thuở. Nàng ca cho đời thêm vui và đàn cho Tình Yêu Bất Diệt. Cho đến khi gặp chàng, nàng cảm thấy mình dần dần yếu đuối. Giọng nói trầm ấm và ánh mắt buồn xa vắng của chàng đã làm cho nàng phải chú ý và miên man suy nghĩ về con người huyền bí ấy. Nàng biết nhớ nhung khi chàng xa vắng, và giận hờn khi chàng lỗi hẹn.

Nhớ lần họ cùng nhau dạo chơi. Hôm đó vào sáng Chúa nhật. Thành phố im lìm chìm trong sương mù. Tiếng chuông giáo đường vang vọng xa xa quyện với những lời kinh nguyện thánh thót như lời ru ngọt ngào của mẹ hiền. Làn gío đông buốt lạnh lướt nhẹ trên má làm nàng rùng mình nép sát bên chàng như chú chim non bé nhỏ. Nàng nhẹ nhàng khe khẽ hát bài " Mùa đông của anh” .

- Phi Hạnh !

- Dạ.

- Sao em học nhạc ? Chàng khẽ hỏi như làn gío mơn man.

Nàng nhí nhảnh trả lời:

- Em học nhạc để soạn nhạc ca ngợi tình yêu.

- Tình yêu của hai đứa mình ?

- Vâng, tình yêu của anh và em, tình yêu của hai đứa mình, và nhất là tình yêu của Thiên Chúa.

- Em tin Thiên Chúa ?

- Vâng, không những tin mà em còn cảm nghiệm được Thiên Chúa đang mỉm cười với em qua cỏ cây hoa lá. Khi đêm về, bầu trời lung linh muôn vì sao, em cả thấy như Thiên Chúa đang âm yếm nhìn em qua những vì sao ấy. Tình thương yêu của Ngài trải dài trên bước đường em đi, và bàn tay nhân hiền của Ngài luôn ấp ủ và nâng đỡ em trong cuộc đời.

- Phi Hạnh, em đang giảng đạo đấy hả ?

Nàng cười, trông thật dễ thương như con búp bê bằng sứ.

- Anh ghẹo người ta hoài, nghỉ chơi anh đó nghen.

- Xin lỗi nghe cô bé ! Nghe em nói, anh thấy em như một dì soeur vậy đó. Có khi nào em nghĩ em sẽ đi tu làm soeur không ?

Nàng không do dự :

- Có chứ ! Nếu như có ngày đó thật thì anh nghĩ sao ?

Không ngờ nàng có ý định đi tu . Bất chợt nghe nàng nói, chàng cảm thấy như nắng chiều nhạt xuống, nghe con tim đau nhói, nghe như một cái gì đó quý báu nhất đời chàng vừa vượt thoát khỏi tầm tay.

- Nếu như đó là lý tưởng của đời em, và em sẽ tìm được hạnh phúc trong đời tu, thì anh khuyến khích em. Được sống với người mình yêu thì còn gì hạnh phúc cho bằng. Nhưng nếu không được gần người mình yêu thì cũng nên vui với nguồn hạnh phúc đó, phải không em ?

- Anh lý tưởng tình yêu qúa !

- Anh không lý tưởng tình yêu đâu. Bản chất của tình yêu chân thật là thế, bởi vì tình yêu chân thật thì luôn luôn trổ nụ bình an và nở hoa hạnh phúc, như Tình Yêu Muôn Thuở đã trổ bông trên Thánh Giá gỗ cách đây hai ngàn năm trên đồi Golgota đó em. Nhưng anh nghĩ, làm nữ tu thì cần có con tim đầy ắp tình yêu thương và tâm hồn rộng mở như ôm ấp cả vũ trụ vào lòng. Hay nói cách khác, người nữ tu được ví như thiên thần của trời, mà thiên thần thì luôn luôn yêu thương và đem tin yêu đến cho mọi người. Em mỏng manh quá, em sẽ làm được không ?

- Em sẽ cố gắng để không phụ lòng anh. Còn anh, anh sẽ làm gì nếu em ra đi?

Nhìn nắng chiều nhạt nhòa tận cuối trời, chàng nghe tâm tư xa vắng :

- Anh vẫn chờ đợi. Anh mong rằng ngày nào đó cánh chim sẽ trở lại với chiếc lồng thân yêu thuở xưa, nếu chim con mỏi cánh và cần nơi trú ngụ thì chiếc lồng vẫn chờ mong.

Hai người dừng lại ở một thác chuông. Tiếng chuông chiều thánh thót như giọng ca trẻ thơ. Nàng miên man nhớ về thời thơ ấu, ngày nàng rước lễ lần đầu. Hôm đó nàng được mặc chiếc áo đầm trắng, đầu đi triều thiên, tay cầm nến hồng. Mọi người trầm trồ khen nàng xinh như một thiên thần. Riêng nàng, nàng cảm thấy như đang mang trên mình chiếc áo màu đen của nữ tu. Nàng mơ ước ngày kia khôn lớn, nàng sẽ không mặc áo cưới đi với một chàng trai đến nhà thờ, nhưng nàng sẽ mặc chiếc áo nữ tu đi với Chúa Giêsu vào dự tiệc cưới trên nước trời. Từ đó nàng mơ sau này sẽ đi tu. Nhưng khi khôn lớn, nàng thích âm nhạc và ca hát. Tiếng đàn đã làm cho tim nàng lãng mạn, và lời ca đã làm cho tâm hồn nàng biết mơ mộng. Đôi lần nàng để cho tâm hồn mình đi hoang trong mộng mơ. Nhưng rồi hình ảnh của một ma soeur nho nhỏ như nàng tiên của thời thơ ấu đã đưa nàng về với niềm mong ước thuở nào. Cho đến hôm gặp chàng, nàng cảm thấy tâm hồn xao xuyến. Mỗi lần đi chơi với chàng, nàng cảm thấy đời đáng yêu hơn. Đi bên chàng, nàng như đi vào cõi mộng. Gió thoảng, mây trôi, sương rơi trên đồi cỏ đều phản phất hình bóng chàng. Đôi lúc một mình giáp mặt với chính mình, tâm hồn nàng rộn lên nỗi băn khoăn vì hai hình ảnh giằng co trong tâm trí nàng, hình bóng chàng và lý tưởng tận hiến. Nhiều lần nàng cố tình quên đi hình ảnh vị ma soeur nhỏ bé như thiên thần của thời thơ ấu để sống an vui với thực tại, để tận hưởng niềm hạnh phúc cụ thể mà nàng đang cầm giữ được. Còn niềm vui tận hiến thì sâu thẳm qúa, mà nàng chỉ có thể cảm nghiệm được bằng đức tin. Nguồn vui tận hiến nhiều lần mờ nhạt trong tâm tư nàng. Nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó lôi kéo nàng mỗi lúc nàng muốn quên. Những lúc tâm tư sầu muộn, nàng thốt lên lời cầu trầm buồn như lời kinh của Người Tình Muôn Thuở vọng lên trong vườn cây dầu thuở xưa : " Cha ơi, sao Cha bỏ con ?" " Chúa ơi, con đang bối rối. Chúa bảo con phải làm sao đây. Con tìm hoài không gặp Chúa. Con kêu mãi mà Chúa chẳng nghe, mặc dù con biết rằng Chúa vẫn ở trong con, con chỉ vào đó là được gặp Chúa và nghe Chúa nói. Nhưng Chúa ơi, đức tin của con nhỏ bé quá, con sắp ngã rồi Chúa biết không ? Con mò mẫn đi tìm gặp Chúa. Còn chàng, chàng hiện hữu và sống động trước mặt con. Chàng cho con những niềm vui, những ngày buồn trong mưa bay, những sáng Chúa nhật cùng cầu nguyện dưới tháp chuông giáo đường, những buổi chiều cùng nhau ngắm ánh tà dương ... "

Bất chợt chàng cắt ngang dòng tư tưởng của nàng :

- Phi Hạnh, em đang mơ mộng gì thế ?

- Em đang nghĩ đến tương lai, nghĩ về đời sống thanh thoát và cao đẹp của một nhà tu, về chiếc lồng thân yêu của anh. Không biết rồi đây loài chim nào sẽ được diễm phúc hót trong chiếc lồng ấy.

Chàng trầm ngâm giây lát :

- Một khi con chim nhỏ của anh vỗ cánh bay đi thì cửa lồng sẽ không bao giờ khép lại, trừ khi con chim nhỏ ấy bay về.

Nàng cười, vẫn nụ cười muôn thuở ấy :

- Anh nói thì phải giữ lấy lời đó nghe. Khi em ra đi, em sẽ không bao giờ trở về, và cửa lồng của anh sẽ không bao giờ khép lại. Như vậy anh không thuộc riêng em, nhưng cũng sẽ mãi mãi không thuộc của riêng ai.

- Em tham lam qúa, nhưng thành thật và dễ thương như em thì cho dù có ra sao đi nữa, anh đã quyết định thì sẽ không bao giờ dời đổi. Bao giờ em đi ?

- Có lẽ sau năm học này em sẽ đi. Em đã liên lạc với tu viện và mọi chuyện đều tốt đẹp. Hôm nay em định nói với anh nhưng không ngờ anh lại hỏi em trước. Bây giờ em cảm thấy tâm tư nhẹ nhàng hơn. Anh có buồn em không ?

- Không bao giờ anh buồn em. Trái lại anh vui nữa là khác, vì lý tưởng em đã chọn là một lý tưởng cao đẹp thì có đâu anh lại cản em đi tìm hạnh phúc cho chính mình. Anh mừng vì em đã tiến được một bước trên con đường hạnh phúc. Anh vui vì cuộc tình của chúng mình mới chớm nở nhưng sẽ không bao giờ tàn, nó sẽ tươi đẹp mãi mãi. Anh sẽ cầu nguyện cho em để em an vui hạnh phúc trong tình yêu muôn thuở của em.

Và rồi nàng đã ra đi để tìm kiếm tình yêu bất diệt. Chàng vẫn tồn tại với nỗi nhớ mong, với chiếc lồng mở rộng như mong cho cánh chim trời trở lại. Nhưng cánh chim ấy vẫn xa tít mù khơi, và vẫn cất tiếng ca vang tận cuối chân trời. Trong nhiều năm qua, ngày lại ngày, chành vẫn một mình lang thang trên lối mòn quen thuộc như để tìm lại những kỷ niệm yêu dấu ngày xưa. Dừng chân bên mái hiên giáo đường, chàng nghe tim mình lắng đọng vì tiếng phong cầm vang vọng như muốn mời gọi những tâm hồn cô đơn về cùng Thiên Chúa. Lời kinh Magnificat vẫn nhè nhẹ thánh thót vang lên trong giọt nắng đầu tiên sau một mùa đông dài giá lạnh. Nhưng sao tiếng phong cầm hôm nay nghe như cung đàn lạc nhịp. Mười ngón tay nho nhỏ xinh xinh vẫn đều đều lướt nhẹ trên phím đàn, nhưng dường như tâm hồn người nữ tu trẻ trung duyên dáng đang mang nhiều tâm sự. Bất chợt chàng như nhận ra những rung cảm trong tâm hồn. Chàng như thấu hiểu nghĩa Tình Yêu Thập Tự mà chính chàng đã kể cho nành nghe vào một buổi chiều mùa đông xa xôi nào đó. Chàng như nghe được những lời mời gọi của Thiên Chúa trong từng nhịp đập của con tim và từng hơi thở của chàng. Giờ kinh chiều vừa dứt. Tiếng đàn êm dịu lại rung lên những cung điệu huyền diệu quyện với lời kinh Hòa Bình của vị thánh khó nghèo :

" ...Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh
Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân
Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ
Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời ... "


* ghi chú của tác giả: Phi Hạnh trong truyện không phải là Thi Hạnh đâu đấy nhé