Cây Noel Không Đèn

Submitted by ut on Fri, 2007-12-14 02:12. |

Chị suy nghĩ mãi cuối cùng có nên nhận lời cầu hôn của anh hay không? Định cư ở Mỹ đã được mấy năm, tính ra cuộc sống của chị và hai đứa nhỏ khá ổn định. Chị đi làm dư sức lo cho chúng đầy đủ, chỉ là không sang giàu thôi nhưng mẹ con sớm tối có nhau trong cái tổ tươm tất nho nhỏ, xinh xắn & vui vẻ lắm... Lấy anh chắc chắn không phải là tìm chổ dựa vào vật chất nhưng (ờ thì cũng tại chữ nhưng) chị nghĩ các con chị đến lúc cần phải có một người cha. Những đứa trẻ đang bước vào tuổi lớn mà chị thì chữ nghĩa ở cái xứ sở này lại quá kém cỏi, xe cũng không biết lái thì làm sao đủ sức để dẩn dắt chúng theo kịp người ta ở nước văn minh đầy đủ nhưng nhiều cám dổ này. Hơn nữa, lấy chồng bây giờ chị được lợi là có thêm người phụ chị lo cho hai đứa con, chẳng hạn như thằng lớn có người đưa đi đón đón về sau mỗi mùa thể thao banh bổng khác nhau, vân vân...Còn con bé thì cũng có cơ hội để chị ghi tên cho nó học đàn dương cầm hay học múa bale như chị từng mong ước . Còn về phần chị, chuyện chợ búa shopping cuối tuần có anh đưa đi cũng đở. Ủa, mà nghe sao giống chị đang tính chuyện kiếm ông tài xế hơn là tính chuyện lấy chồng vậy ta?

"Bình tỉnh lại nào " chị thầm nghĩ & tự dặn mình bắt đầu lại từ đầu xem sao. Để xem chị thử lây' sàng ra rồi sàng sẩy lấy tấm, lấy gạo xem anh có gì cho chị đủ can đãm bước thêm bước nữa không ?...Đời chị đã một lần vội vã, bỏ sau lưng cái thời con gái ngu ngơ , bước cái rột qua cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi rồi hụt chân rớt xuống cầu. Mà không thể đổ thừa tại ai được nên chị đành ca cẫm do hoàn cảnh đẩy đưa còn hơn tuồng cải lương để mũi lòng người nghe. Chị nghĩ lần này ở Mỹ mà lỡ lần nữa đâu có cầu tre hay ai chịu khó nghe cải lương cho chị than thở thêm lần thứ hai ... Gia đình chị hay nói " Đời mày coi như lỡ làng con cái ôm đồm, thày cũng chẳng phải mà thợ cũng không xong . Xem có ai đàng hoàng lớn tuổi được được thì ưng đại ... Chứ đừng kén cá chọn canh đòi bằng chị bằng em bác sĩ kỹ sư độc thân vui tính không được đâu, trèo cao té nặng đấy ..." Chị thấy mình đâu có trèo cao quá mấy bậc tam cấp trước cửa nhà đâu nào. Chỉ tại chị thấy mình thương con quá đỗi không có chổ chứa thêm con của mấy ông già già ly dị nên chị đành làm chảnh treo bảng THÔI . Còn gặp mấy ông độc thân tiêu chuẩn hạ hồi thì chỉ mới nghe xong phần lý lịch của chị, mấy ổng lôi giường lôi chiếu ra nói chuyện sấn sổ quên cả giả đò lịch sự làm chị hoảng vía âm thầm DỌT lẹ. Anh thì khác, vừa độc thân vừa lịch sự vừa chăm sóc lo lắng cho con chị ... Duy chỉ có một điều anh là người da trắng khác chủng tộc, khác tiếng nói, phong tục với chị . Quen anh hơn năm & đây là lần thứ hai anh ngỏ lời cầu hôn với chị ... Chị bày tỏ băn khoăn với gia đình thì chị của chị bảo :

- " Tao chả thèm lấy Mỹ "

Mẹ chị thất vọng :
- " Mày có hiểu nó nói gì không ? Liệu được thì tùy nhưng lấy người Việt mình vẫn hơn "

Em của chị dể dải :
-" Ai thương con chị thì chị lấy "

Bạn của chị vẽ vời :
- " Con ni hỏi chi lảng tề , mi khôn rứa. tau nghe nọi đàn ông Ý nổi tiếng số 1 romantic ... Hắn dzìn đẹp trai dân chơi dzạc nghệ sĩ rứa . Cọ dzà cửa sẳn cho mi ở mi còn chờ chi "

Chị viện cớ yếu xìu :
-" Tao sợ chưa thương hắn nhiều "

-" Mi cần chi thương dziều chớ , để hắn thương mình dziều mi đở khổ " Bạn chị nói nghe có lý . Nhưng quan trọng nhất là mấy nhân vật tí hon của chị , chúng cười toe tí tửng cho phép

-" Mẹ lấy chồng đi mẹ , con thích him " Con bé kề lổ tai ra điều người lớn

- "He tells me he's In love with you and he loves us too "

Thế là chị lấy chồng cho con vui. Mấy tháng đầu chị không dám hối hận. Dấu lòng mình, chị phân vân không biết con đường chị chọn đi đúng hay sai ? Mỗi khi anh làm gì không vừa lòng, chị hay để bụng buồn giận một mình. Hay tại chị lấy người chị thương chưa đủ để dể dàng tha thứ cái sai của anh? Hay do ngôn ngử bất đồng, chị không cãm nhận được anh nên xa cách ? ...Thôi kệ ráng con cái vui là được .Noel tới chị hỏi anh :

- " Chừng nào anh rảnh , có thể chở mẹ con em đi mua cây thông về chưng không ? Năm nay em muốn mở tiệc giáng sinh , ăn lớn năm đầu tiên của tụi mình với các con."

-" Hả ! Em nói gì ? Mua cây thông về chưng à ? Honey anh không thích bày chuyện chưng thông ra đâu .

Chị chưng hửng :
- Tại sao ?

- Em không thấy nhà thảm mới đem thông về nhựa thông lá thông rớt hư thảm hết còn gì ...

- Oh ! Vậy em nói sao với mấy đứa nhỏ , năm nào mẹ con em cũng ráng lôi về nhà một cây hết . Năm nay không có tụi nó sẽ buồn lắm .Sẽ thắc mắc với anh lắm đó .

Nghe như đổ thừa , nhìn mấy đứa nhỏ buồn thiu , anh tự động vác về cây thông nhà người ta sắp vứt đi vì cành lá xác xơ. Chị mừng tự ái được vuốt ve , đám nhỏ mừng mau mau đem đèn ra treo . Anh lên tiếng cản tại chổ :

- No ! có cây thông chơi muốn chưng đồ gì thì chưng nhưng cấm chưng đèn .

-Tai sao?

Sáu cặp mắt nhìn anh chăm bẳm :
- Mấy người không sợ bị cháy nhà à ... Chưng đèn nguy hiễm tới cở nào , đó là lý do gia đình tôi không thích có cây thông cho Noel là vậy.

- Trời ! vậy chả lẽ mỗi năm trước tui đốt mấy cái nhà rồi hả ...

- Đã bảo không là không, đừng cải tôi ... Anh nạt lớn

Chị im lặng chiến tranh lạnh xảy ra mấy ngày. Cây Noel không đèn như thiếu hồn ngày giáng sinh , trông lạnh lùng ảm đạm
Đêm 24 anh làm hòa :

- Honey , bỏ đèn lên cây thông đi rồi nói chuyện với anh, đừng im lặng nữa .Anh chìu lòng cho em và các con vui nhưng năm sau thì sẽ không có cây thông nữa đâu , nhất định là như vậy ...

Chị mĩm cười lòng quặn xoáy , trong mắt các con sáng nhấp nháy như những ngọn đèn Noel tắt mở ...Ly dị kỳ này chị đổ thừa TẠI ,BỊ sao đây ? Phải chi hồi qua Mỹ chị vắt theo cái cầu tre trên vai ...

hatnang
11/23/06