Mời Xuân Để Nhớ - Tưởng Niệm 40 năm biến cố Tết Mậu Thân
Ở mọi nơi, mọi xứ trên quả địa cầu, người người đều có một mùa xuân. Họ chúc nhau bằng những chân thật đáy lòng, bằng những âu yếm tình thân, xóm giềng, gia tộc . Riêng dân tôi, xuân về là những vệt hằn, những vết sẹo trầm kha của dân tộc vẫn còn chưa lành mũ.... Xin mời những mặc niệm .
Có Lẽ! Dường Như Tết
Ừ có lẽ! Dường như Tết sắp về
Chùa tị nạn dân mình nhóm, tỉ tê
Kẻ lượm cành khô, kẻ mua mai nhựa
Phong lì xì đỏ phát nhau tình quê
Tôi bỗng chợt nghe mình chợt nhớ Huế
Khói trầm hương thành nội nhẹ đê mê
Ngọn nến nhỏ nhóm lên tình quê mẹ
Thập thò chao trong mái ấm vụng về
Rồi nến lạ cháy xiêng ngàn tiếng xé
Thép làm chân, sáp thành máu đỏ loang
Một vị thầy hiện thân tên đồ tể
Lùa dân hiền banh xác nhuộm xuân vàng
Và bỗng chợt đóa mai năm cánh nhỏ
Thành mũi dao bén ngót giữa máu cờ
Xác thân rơi đạp nhào vào những hố
Mùi xác người thay nhang huyện cố đô
Đường nội thành, hay hành lang âm phủ
Ngõ ngoại thành hoa máu trổ trên xương
Kẻ đốt hương bằng súng khét kinh sử
Cũng tự hào chủ nghĩa một thiên đường
Bốn mươi năm, vào xuân lại nhớ Huế
Mái chùa sơ chẳng giống Thiên Mụ xưa
Nhưng nến soi vẫn lập lòa, đồ tể
Và quê hương xuân cũng giả bộ mùa
Đây xứ lạ ra khỏi chùa đâu Tết
Tuyết chỉ làm xứ Huế một mùa tang
Nội thành kia ai dù khéo thêu dệt
Có khác gì mai nhựa lạc mùi thân
Ừ có lẽ, Tết về lại nhớ Huế
Giữa ngôi chùa tị nạn thật xa quê
Để hành hương hay để thầm nhỏ lệ
Ngọn nến vàng chao bóng chẳng lối về
*****
Có những nôn nóng, thèm thuồng áo mới, thèm thuồng chiếc phong bao lì xì,thèm nghe pháo nổ để hít đầy lồng phổi những mùi vị ngày xuân, một chút yên bình gia tổ ... Và những thèm thuồng chờ đợi kia bỗng trở thành một ấn ký sinh hồi . Để mỗi mùa xuân sau đó là những bóng linh hồn vụt hiện ra từ đóa mai vừa hé để khóc đưa những linh hồn còn lại của một quê hương trong vòng tay man trá
Hồn Xuân Của Bé
Phố Hàng Sanh mùa xuân em giẫy chết
Giặc lì xì viên đạn giữa đêm mơ
Phút sát na em nghe pháo mơ hồ
Từ nòng súng, người về từ phương bắc
Em rướng môi nhớ lời mẹ phản phất
Hãy tạ người quà tết đã cho em
Đạn AK không phong bao giấy mềm
Nhưng cũng đỏ bằng máu em thật đậm
Phố Hàng Sanh áo em còn mới sắm
Sài gòn kia còn dấu tết chân đi
Những nôn nao chờ đợi được lì xì
Chờ pháo nổ khói bay đầy cả phổi
Mùi yên ấm câu chúc chưa kịp nói
Lời đầu năm học mãi đọng trên môi
Viên pháo kia đồng sắt nghẹt cả lời
Em nuối tiếc làm nhơ vạt áo mới
Mẹ ơi mẹ sao xuân bỗng sầm tối
Chú mặt người dùng súng để buôn vui
Ban cho con và ban cả cuộc đời
Dấu chấm dứt, những bình an của Tết
Mẹ ơi mẹ con chưa kịp nói hết
Lời mừng xuân cho chú mặt người kia
Mà môi con như con phố thật khuya
Nằm vắng lặng hoang vu và đen quá
Con thèm uống chai xá xị ngọt lã
Mẹ cho con trong những dịp xuân qua
Con thèm ăn dưa dấu cạnh hiên nhà
Nghe bố mẹ khấn ông bà khải độ
Tết vụt tối và con thêm ngày giỗ
Thức ăn đầy sao mãi tuột môi con
Con muốn ăn muốn cắn chiếc bánh giòn
Để nghe nổ mà ngỡ là pháo tết
Nhưng Hàng Sanh, muà xuân và nẻo chết
Chú mặt người lấy máu làm phong bao
Lấy đời con, lấy áo mới, phố lầu
Lấy hết cả linh hồn làm tiêu thú
Chiếc mồ con mẹ chôn bên cổ thụ
Chú cũng về quật nát dựng tư dinh
Tết năm nay hồn con trú vô tình
Bên hiên miễu mẹ thường ngang ghé cúng
Nhưng năm nay mẹ đã lìa dị chủng
Miếu cô hồn lẩn thẩn một mình thôi
Thèm bánh chưng, thèm giọng mẹ à ơi
Ru con ngủ vào chiều ba mươi Tết
*****
Lệ đã rơi và vẫn còn rơi . Bao giờ? Cho đến bao giờ xuân Việt Nam mới không còn lệ ?! Có lẽ man trá, xảo quyệt và gian ác không còn thì xuân mới thực là xuân. Bây giờ, xuân là ngày giỗ của dân tộc . Ngày giỗ, đã 40 năm vẫn không phai mờ .
Mời Xuân
Chén rượu rót đầy mời ông cha
Mùa xuân là giỗ cả nước nhà
Bánh chưng sợi chỉ xiềng tổ quốc
Bánh tét bó giùm nỗi xót xa
Nâng chén mời em, chị, mời anh
Mời hồn bị giết rừng, biển, thành
Để say, để khóc ngàn cay đắng
Máu, lệ tô thành những bức tranh
Ngọn nến thập thò kể chuyện xưa
Thanh nhang mắt đỏ chuyện giao thừa
Xương trắng thay đèn đêm bật sáng
Thịt vỡ xây đường, điện cung vua
So đũa bốn phương gắp lại mùa
Miếng dưa nhân bản đã vừa chưa
Mời chén cơm tiên từng hạt giống
Đốt cọng vàng hương khói ngàn xưa
Khói tỏa trà đen rót cạn lòng
Mời ai còn thức, thương non sông
Giọt đắng qua môi tìm chút ngọt
Xin thắp lữa lên một giống giòng
*****
Đầu Năm
Đầu năm mới ai đi chùa tảo mộ
Xin trước mồ cầu khẩn mấy nén nhang
Ở trong quan xác Phật khóc nhân gian
Thầy Quảng Độ tay còng chưa kịp mõ
Đầu năm mới ai tìm về khẩn Chúa
Mộ giáo đường xác Chúa thật buồn thiu
Chết vì đinh hay vì những búa rìu
Cỗ Cha Lý choàng gai không nước thánh
Đầu năm mới mồ Việt Nam vẫn lạnh
Ngọn nến vàng không ấm được tương lai
Phật, Chúa tôi, vẫn bị nhốt quan tài
Nên xuân đến chỉ thêm ngày bi thiết
