01. Em đến thăm Anh đêm 30

Submitted by admin on Sat, 2009-01-24 21:24. | |

Em đến thăm Anh đêm 30
Tác giả: Mino
Trình bày: Ghenty.
Hát: Dã Thảo

Một mùa thật lâu, em đến thăm anh đêm 30. Trời rét. Em co rúm trong chiếc áo dài lén lút đem ra khỏi nhà một vài tuần trước và trùm bên ngòai là chiếc áo khóac dày côm. Lúc đó, tục lệ đi chùa tối 30 vẫn còn ít. Lại càng hiếm hoi những cặp tình nhân trẻ cùng đi chùa lễ Phật nhân ngày Tết. Em dại dột, nói dối gia đình là đi học xa không thể về nhà, nhưng lại ghé đến nhà anh buổi tối rồi cùng đi chùa. Trời khuya lắc, em mải miết lái xe trở về gác trọ... Một nữa trong em là muốn mình dành trọn một ngày Tết với riêng anh trọn vẹn, chỉ anh mà thôi ! Một nữa còn lại, giữa nhang trầm nghi ngút, em cầu xin Trời Phật tha lỗi một đứa con nhiều đam mê, dối cha mẹ trong những giờ phút thiêng liêng nhất của một năm...

Em đến thăm anh đêm ba mươi
Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi
Anh nói với người phu quét đường
Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em...

Tự sâu thẳm, em thấy mình cùng nhau tạo một thói quen mới, từng bước xây đắp những điều ràng buộc chúng ta, cột chặt những kẻ yêu nhau bằng những điều tốt đẹp, khó lòng phá vỡ... Anh có vẻ thích thú. Em thích thú và luôn miệng dò hỏi xem có thật là anh thích. Anh bảo là có ! Lâu lắm rồi anh chưa hề xin xăm, và nhất quyết không tin vào những cây xăm. Em thành khẩn cầu xin. Cầu xin mình mãi tay trong tay như đêm nay...

Tay em lạnh để cho tình mình ấm
Môi em mềm cho giấc ngủ em thơm
Sao giao thừa xanh trong đôi mắt ngoan
Trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết.

***

Tháng ngày đã trôi qua
Tình đã phôi pha
Người khuất xa
Chỉ còn chút hương xưa
Rồi cũng phong ba
Rụng cùng mùa.

Em buồn nhiều. Nhưng nỗi buồn gậm nhấm mãi rồi cũng quen. Em tập, uốn mình, và quen dần với những suy nghĩ mới, tâm tình mới và lo âu mới. Đôi khi em tự hỏi mình có còn yêu anh hay không? Hỏi là đã thừa biết câu trả lời. Hỏi là để biết tình có chết, lòng có day dứt, nhưng người ta vẫn sống vẫn thở, vẫn vui buồn với biết bao nhiêu là điều khác đợi chờ, níu kéo chung quanh.

Dòng sông đêm
Hồn đen sâu thao thức

Hôm nay nghe nhạc, lời thơ là thật buồn, là tương phản với những ngày vui cuối năm. Em thu dọn nhà chuẩn bị cho những ngày Tết. Vậy mà xui khiến thế nào, em mở ngăn hộc bàn, ngắm nghía cuốn nhật ký của ngày xưa vẫn nằm đó. Em không dở nó ra đã bao nhiêu năm, nhưng không nỡ đành đọan vứt bỏ sợi dây liên lạc cuối cùng em còn với anh. Nó ghi những chuyện vui của chúng ta, thuở em còn có anh.

Ngàn vì sao mọc
Hay lệ khóc nhau

Đâu chỉ có mùa thu lá mới vàng võ lìa cành, mùa đông cành mới đau vì trơ trọi, những chiếc lá cuối cùng rơi rụng phải không anh? Những chiếc lá vần vũ quay cuồng, quấn quít rồi cũng xa nhau như những ngọn sóng đời đẩy đưa làm người và người lạc mất nhau.

Đá buồn chết theo sau
Ngày vực sâu
Rớt hoài xuống hư không
Cuộc tình đau.

http://music.hatnang.com/node/886

Gởi T.

Ngày Tết, em nghĩ về anh về bạn bè và gói ghém yêu thương vào trong đó. Thời gian dẫu có làm đổi thay. Cuộc đời dẫu rồi sẽ kéo chúng ta mỗi lúc một xa nhau hơn. Nhưng em nghĩ tình của mình lúc nào cũng thế. Nó đã là có, chứ không phải là đến rồi đi. Là sẽ mãi mãi hiện hữu chứ không phải là nhạt phai cùng năm tháng.

Hệ lụy nào níu kéo chúng ta lại gần nhau, quay quần, xúm xít, để một mai kia dẫu có mãi rời xa, những kỷ niệm lúc nào nhiệm màu, sống động. Như em ngồi đây mơ về Sài Gòn những ngày rộn ràng chuẩn bị Tết. Mùi pháo, mùi củi đốt, mùi đậu xanh đánh thành chè thơm thoang thỏang, mùi lá chuối luộc bốc lên từ những chiếc bánh vừa được vớt ra khỏi nồi nghi ngút khói, mùi áo quần mới xum xoe, mùi nhang trầm uy nghiêm nghi ngút...

Tưởng như những công việc, trọng trách thân quen cũ vẫn còn đó, ai cũng hăm hở xắn tay vào việc. Tưởng như ngày nào ta còn bé. Tưởng như anh, em, bạn bè, bằng phép mầu, có thể cùng tề tựu về đây cùng chung vui với nhau một cái Tết xa quê. Dẫu chỉ một lần mà thôi...

Sáng mùng Một với mở chòang mắt là nghĩ đến những phong bao lì xì, đến những món ăn ê hề, quen thuộc ngày Tết, đến chùa Già Lam râm ran tiếng nói cười thân quen, và tục lễ cũ xưa, thảy những viên pháo vào những xó xỉnh, góc nhà tăm tối nhất để xua đuổi tà ma, để không gian là tràn ngập hương vị Tết. Tối mùng Một là quây quần bầu cua, đá ngựa, xâm hường với gia đình.

Phải chi, phải chi chúng ta đều là một đại gia đình để niềm vui san sẻ cùng chung với nhau. Chắc là vui lắm anh nhỉ.

Thôi em chẳng dám nghĩ nữa. Thôi em trở về với thực tại, với em là một ngày ráng làm xong việc, ráng thu xếp ra về. Thở dài khi đồng hồ đã bước sang con số 5. Rồi nấu nướng, sắp đặt và cố gắng giữ gìn những hương Tết ngày xưa ít nhiều đã lõang dần với những ngày xa quê ...