03. Truyện: Xe Cát

Submitted by admin on Sat, 2009-01-24 21:28. |

Xe cát
Tác giả: Hải Lý
Trình bày: Hải Lý, Tỵ, & Phố

1. Năm đầu tiên tại xứ người

Thấy anh hăm hở đi nộp tờ đơn xin việc, chị nhìn anh ái ngại. Hãng anh xin vào làm là một hãng thịt bò, nhiều người quen bảo chị làm việc trong đó rất nặng nhọc và nhất là phải chịu đựng cái lạnh thấu xương. Anh lại là thư sinh, từ nhỏ đến lớn có khi nào động đến việc lao động chân tay.

- Hay là kiếm chỗ khác đi anh ạ, em không muốn anh vất vả như thế này. Chị cố gắng thuyết phục, dù biết là công dã tràng.

- Hãng này nó trả cao, lại đang cần người. Một mình anh đi làm cũng đủ nuôi cả hai đứa. Em ngoan ráng mà đi học, để sau này ... nuôi lại anh. Anh cười pha trò ... Vả lại, anh đàn ông, lo gì những việc nặng nhọc đó!

Chị dụi đầu vào ngực anh, cảm thấy yêu anh biết bao. Chị tự hứa với lòng sẽ ráng học cho giỏi cái lớp ESL, rồi từ từ sẽ học lên đến cao học. Khi vợ chồng đã ổn định một chút thì anh sẽ đi học lấy lại mảnh bằng kỹ sư còn đang dở dang. Rồi cả hai sẽ sắm xe, mua nhà, và sau đó gia đình sẽ có thêm tiếng cười của trẻ thơ ... chị mơ và chị mơ ...

Anh ôm chị, biết chị đang nghĩ và đang mơ những gì. Tuy giữ nét thản nhiên ở ngoài, nhưng anh cũng lo lắm. Vái trời cho hãng thịt bò họ nhận anh. Cực khổ mấy anh cũng chịu ...

2. Năm thứ hai

Trời khuya khoắc, tuyết rơi lả tả. Anh mệt nhọc mở cửa bước vào nhà, cảm nhận được mùi thơm lừng của các món ăn chị nấu sẵn để trên bàn cho anh.

Tuy thật mệt và đói lả, nhưng anh lại không muốn ăn, cảm thấy ở miệng một vị chua đắng. Hôm nay mụ cai ở hãng thịt bò chửi anh như tát nước trước mặt cả đám đông. Cái mụ da đen béo ngậy ấy cân sai đống thịt bò, thế nhưng lại đổ thừa bắt anh phải gánh. Mụ xỉa xói, văng tục không ngớt lời trong sự nhẫn nhịn của anh. Đây không phải là lần đầu tiên anh rất muốn đá văng những cục thịt hôi tanh ấy, dí ngón tay giữa vào mặt con mụ nặc nô kia, "F... YOU", rồi ngẩng mặt đi ra khỏi hãng không quay đầu lại.

Thế nhưng, anh cần công việc làm này, cho chị, cho tương lai sau này ...

Đột nhiên, anh cảm thấy cần chị biết bao. Nhìn cả căn nhà đều đã tắt đèn hết, chỉ có ngọn đèn nhỏ trong bếp, anh đoán là chị đã ngủ. Rón rén đi nhẹ vào phòng, anh cởi bỏ bộ đồ ngoài ra và nhẹ nhàng lên giường nằm ôm chị. Mùi hương da thịt đàn bà thoang thoảng làm anh xuyến xao.

Bàn tay tinh nghịch đùa giỡn trên ngực chị, anh thầm thì ... Này, một tí nghe ... Chị ú ớ, xoay mình ... Thôi hôm nay em mệt lắm ... Một tí thôi mà, anh nài nỉ. Chị giữ tay anh lại, mắt nửa nhắm nửa mở ... Thôi mà anh, em mới ôn bài xong, mai phải dậy sớm đi thi nữa. Anh thất vọng, nhưng rồi hôn lên má chị ... OK, ngủ đi em. Mai chúc em good luck ...

Anh lững thững ra khỏi phòng, tự nhủ phải ăn để cho lại sức. Nghĩ đến ngày mai chị đi thi, anh bảo lòng phải kiên trì, phải cố gắng ... Tất cả vì tương lai của hai đứa.i

3. Năm thứ ba

Chiếc bàn ăn bừa bộn sách vở. Chị ngồi đó, giữa không gian yên lặng như tờ. Mắt chị như dán vào quyển truyện của môn Anh ngữ. Thỉnh thoảng gặp từ khó, chị hí hoáy viết xuống rồi lại giở quyển từ điển Anh Việt đã nhàu nát ra tra. Vừa tra vừa lẩm bẩm, "À thế, chữ này phải phát âm như vậy..." Như con mọt chăm chỉ, chị vừa đọc, vừa tra từ điển, vừa lẩm bẩm phát âm những từ mới.

Anh đã đứng sau lưng chị từ bao giờ. Nhìn mái tóc đen nhánh của chị buông hờ hững trên bờ lưng ong, anh như bắt gặp lại cái hình ảnh của cô nữ sinh ngày nào học bài trong thư viện, cái hình ảnh đã làm anh chết mê chết mệt.

Ngày ấy chị học tuy không giỏi, nhưng rất chăm. Còn anh thì lại học giỏi nhất nhì lớp. Ban đầu anh chưa để ý đến chị đâu, vì vừa học giỏi mà lại khá điển trai như anh thì không thiếu những bóng hồng vây quanh. Thế nhưng một lần vào thư viện ôn bài, cái bóng lưng của người con gái trong áo dài trắng cùng mái tóc dài buông thả xuống lưng đã làm anh xao xuyến. Cái dáng chị ngồi lúc đó cũng như bây giờ, thật dịu dàng, mà cũng thật cô đơn. Giây phút ấy anh chợt nghĩ, có lẽ đây là cái lưng của người con gái mà anh muốn ôm ghì trong vòng tay mình trọn đời.

Thế rồi anh bắt đầu kiếm cách làm quen với chị. Chuyện tình giữa anh và chị đến thật êm đẹp như trong mơ. Sau này, chị mới thổ lộ là chị đã thầm yêu anh từ lâu. Chị phục cái tài học của anh, chị yêu cái nét anh chăm chú học bài mà một lần chị đã nhìn trộm được nhưng anh không hề hay biết... Đối với chị lúc đó, anh như một chàng hoàng tử hào hoa đứng trên đỉnh cao, còn chị là một cô bé lọ lem chỉ dám đứng xa xa, ngại ngùng ngước lên nhìn hoàng tử. Ấy thế mà hoàng tử và lọ lem vẫn đến được với nhau, cứ y như cổ tích.

Mãi nhìn chị, anh mới giật mình nhớ lại đã tới giờ đi làm. Đáng lẽ hôm nay là ngày nghỉ, nhưng trong hãng lại cần người cho overtime nên sẵn đang cần tiền, anh nghĩ tội gì mình không làm. Nhẹ nhàng bước tới, anh ôm chị:

- Anh đi làm nghe em.

Chị mỉm cười, tuy mắt vẫn không rời quyển sách. Tay chị siết chặt tay anh:

- Ừ, anh đi làm. Hôm nay em sẽ làm món thịt bò kho mà anh thích nhất. Tối về sớm nghe anh.

Hơi thất vọng vì chị như chăm chú học bài quá và không nhìn tới anh, nhưng anh vội xua tan ý nghĩ ấy đi. Anh biết chị lúc nào cũng nghĩ mình phải học và ra trường cho nhanh để có thể kiếm công việc làm, giúp anh đỡ phần nào gánh nặng áo cơm.

Thật, phải công nhận là chị học rất chăm. Chỉ mới hơn hai năm ở đây mà tiếng Anh của chị khá hơn rất nhiều người đồng cảnh, trong đọc viết cũng như giao tiếp hàng ngày. Chị bảo mai này muốn học lên thành một Accountant...

Anh mỉm cười... Với cái đà học hiện nay, có lẽ mộng ước ấy của chị chắc chẳng xa vời lắm đâu.

Và anh bỗng chợt yêu... cái hãng thịt bò này. Cũng nhờ nó, cũng nhờ những giờ overtime được trả gấp rưỡi lương mà anh mới có thể cáng đáng cái gia đình nhỏ bé này cho đến hôm nay. Những cơn lạnh thấu xương, những cơn mệt rã rời, những trận chửi bới của con mụ nặc nô kia dường như chẳng có ý nghĩa gì đối với anh nữa.