Phím Lệ
Em lại đến nơi chúng ta hò hẹn
Chẳng thấy anh (cho bẽn lẽn hương chờ)
Đôi má hồng thơm ngát một trời mơ
Chợt vàng võ từng nét thơ huyền thoại
Mùa thu chết, ngục đầu trong tê tái
Lá ngày xưa đã phai những hẹn hò
Cơn gió nào khờ dại đến ngu ngơ
Hoài vi vút cho đôi bờ lạnh cóng
Em đứng đó… (cõi lòng dâng như sóng)
Vẫn nhủ thầm sẽ thấy bóng anh qua
Anh của em, (em biết) rất thật thà
Chẳng thể hứa, rồi (điêu ngoa) đen trắng
Cơn gió lạnh thấm linh hồn quạnh vắng
Trái tim nồng chợt nhạt đắng vần yêu
Thôi về đi, một lần nhé (chẳng nhiều)
Mà rữa nát cả những điều không thể…
Tuyết nhẹ rơi ngỡ chừng như phím lệ…
thihạnh
