Biển Vẫn Nợ
Lời Mở Đầu
Trong chúng ta ai cũng có những kỷ niệm buồn vui của tuổi dại. Cái tuổi đong đầy những hương sắc màu hồng. Cái thế giới với bao nhiêu hoài mong và hy vọng. Khánh Hải là một người con gái ấy.
Với một người con gái chưa bao giờ biết sầu muộn và lo âu, chưa biết tình yêu muôn màu muôn sắc như thế nào? Một tình cảm nhẹ nhàng lâng lâng đi vào trong tâm khảm người con gái ấy.. và để giờ đây nhìn lại.
Khánh Hải đã thật nhớ, thật thương mãi những ngây dại của ngày xưa.. Và cũng có những thăng trầm trong cuộc sống, nàng đã nhận thấy và vẫn luôn nhớ đến những hạnh phúc đơn sơ của một ngày nàng đã đi qua. Vâng, trong tâm tư nàng vẫn nhớ mãi tên anh!
Hai Lì
