Văn
Khúc Luân Vũ Cuối Cùng
Bóng đêm tràn xuống thật nhanh. Nỗi hãi hùng và lạnh giá của đêm tối như những lưỡi dao nhọn cứa vào da thịt. Biển mênh mông đen láy như ánh mắt của nó, lạnh buốt như thân thể nó, run rẩy như những ngón tay nó đang bám vào vai hắn. Hắn cảm thấy xốn xang trong lòng. Nỗi tuyệt vọng dâng cao lấn át niềm hy vọng nhỏ nhoi mà hắn đã nhìn thấy tỏng đáy mắt nó hồi lúc chiều. Hắn cố mở to mắt tìm kiếm:
- Có thấy gì không?
Tình thương yêu của Mẹ
• Khi 1 tuổi, Mẹ cho ăn và tắm cho bạn, còn bạn thì khóc cả đêm.
• Khi 2 tuổi, Mẹ tập cho bạn đi những bước đầu tiên, khi đi được thì bạn lại bỏ chạy đi mất khi Mẹ gọi.
• Khi 3 tuổi, Mẹ nấu cho bạn những món ăn với tất cả tình yêu thương thì bạn đáp lại bằng cách hất chén dĩa xuống sàn nhà.
• Khi 4 tuổi, Mẹ đưa cho bạn những cấy bút chì màu, bạn lại dùng chúng đi bôi trét và vẽ bậy khắp nơi.
Trớ trêu
Tôi quen với một chị lớn tuổi học cùng Đại Học . Ngày nào chị đi học cũng thấy vẻ tiều tụy và buồn bã . Chị chẳng chơi với ai trong lớp, lúc nào cũng cắm đầu làm bài cho môn khác trong lớp này . Tôi hỏi
-Chị học vậy làm sao hiểu bài lớp này ?
-Chị không có thời gian , vừa đi làm full time, vừa học thì phải tranh thủ em à !
