Ly Khách
Những Bài Thơ Xuân
Theo Ánh Xuân Hồng
thi hạnh
Xuân đến bên thềm anh có hay
Có nghe hơi ấm phủ bàn tay
Có nghe trong gió lời réo rắt
Và nghe thương nhớ rót thật đầy…?
Xuân đến bên thềm anh biết không
Xuân ươm thơm sắc má em hồng
Cho tiếng tình tự trong thanh vắng
Gởi đến bên người những nhớ mong
Xuân đến đây rồi anh hỡi anh
Hãy nghe mây gió lượn tung tăng
Hãy nghe chim én vu vơ hát
Và khúc ân tình sáng long lanh
Xuân đến đem về bao ước mong
Màu Bông Cúc
Màu Bông Cúc
Tác giả: Ly Khách. Trình bày: hatnang
(lại viết cho người tình muôn thưở)
Anh sẽ kể cho em nghe
Về tình yêu của anh
Bắt đầu từ sắc vàng bông cúc
Vì anh nghĩ rằng
Tình yêu không phải là địa ngục
Giam hãm hai linh hồn
Và trong mỗi chúng ta, tình yêu
Đều có những tự kiêu riêng
Em đừng hỏi anh rằng
Tại sao anh cứ tỏ ra kiêu kỳ
Tại sao anh cứ tỏ ra ngang ngược
Người Việt Lưu Vong
Chiều Về Trông Đứng Ngõ Sau
Tác giả: DHAnna
Trình bày: Nắng Xưa
Hãy xem tôi là một người bình dị
Có trong tim một nỗi nhớ cùng yêu
Về giải đất một tình thẳm vạn điều
Một tiếng nói quê hương là đất mẹ
Hãy nhìn tôi, đừng xem tôi lập dị
Khi miệng còn uốn nổi chử VIỆT NAM
Khi bơ sữa chưa làm quên máu mẹ
Bước cùng đời chưa quên mất màu da
Chùm Thơ
Hình Như ...Tình Yêu?
Tác giả và trình bày: hatnang
Hình như...Hạt nắng vừa rơi. Trong cơn mưa bụi.
Hình như...
Hạt nắng vừa rơi.
Trong cơn mưa bụi.
Trốn vào mắt ai?
Hình như...
Mắt vướng giọt tình.
Bờ môi nũng nịu.
Gọi thầm Nắng ơi.
Hình như... 
Ngọn gió vừa sang.
Nghe như xuân tới.
Hêy hêy , má hồng .
Hình như...
Giấc ngủ còn ngon.
À ơi ! ru mãi.
Cho em ngoan hiền.
Hình như...
3. Chùm Thơ Giáng Sinh
Valse Say
Tác Giả: Thăng Trầm, Trình bày: hatnang
bên em hương quyện tóc mềm
quay cuồng theo tiếng nhạc êm dịu dàng
em làm hồn lạc thiên đàng
đường nào làm đắm vội vàng thiên thai
cầm tay nhìn mắt mê say
đưa hồn anh lạc vào tim ai rồi
dập dỉu valse khuấy hồn tôi
khi em để sát đôi môi ngây tình
ngày mai dù nhảy một mình
rượu đào đã uống duyên tình long lanh
mơ nhìn mắt biếc thấm xanh
(tưởng chừng) Bẻ bút
Liễu xanh trải nhớ đôi hàng
Nắng hong khô những hoa vàng cuối xuân
Chờ thu bóng khói bâng khuâng
Tháng chưa qua đã nghe tuần nhạc phai
Tại sao chữ nghỉa phụ ta
Viết mây vạch nét giang hồ không xuôi
Từ nay bẻ viết ngậm ngùi
Xót tình thơ lại chôn vùi ý thơ.
Điệp khúc tự thán
Mùa xuân này nắng vàng
Là vì nắng nhung nhớ
Khi ta đàn một mình
Tơ sẽ chùng bỡ ngỡ
Có ai hát rất buồn
Trong căn nhà đóng cửa
Còn mình ta ngập ngừng
Đợi mùa xuân nào nữa ?
Xếp chữ quanh đời ta với em
Xếp chữ quanh đời ta với em
(hatnang đề tựa)
Em nhớ làm chi
Chuyện Phạm Thái - Quỳnh Như
Lịch sử là lịch sử
Hãy xem những bài thơ anh làm
Chỉ là trò chơi xếp chữ
Để chữ nầy gần với chữ kia
---
Bây giờ
Chữ cái tên em anh viết lúc nữa khuya
Lúc mọi người đã ngủ
Thêm một bông hoa tưởng rằng đã đủ
Anh ngồi làm thơ
---
Tóc bạc màu tro, sương khói bay mờ
Bông hoa màu vàng trong đêm lấp lánh
Như ánh mắt ai buồn hiu óan trách
Sao anh để em một mình
Quen dần
Quen dần
Có thể anh cũng sẽ quen dần
Những ngày không có em
Em muốn vậy?
Nhưng trái đất này nếu chỉ toàn lau sậy
Thì sậy, lau kia dù rỗng
Cũng có linh hồn
Nên khi anh ao ước được vùi chôn
Tình yêu em vào đó và
Quên lãng.
Thì không thể chôn vùi
Những ngày tươi sáng
Những ngày mới yêu nhau
Hạnh phúc toả hào quang
Anh đã yêu - từ chối cả thiên đàng
Nếu ở đó không có em cùng đến.
Đêm quá dài thiếu những lời thần chú
Em bỏ đi trong bóng tối mịt mù
Gọi tên em đến muôn đời
Gọi tên em đến muôn đời
Quỳnh Như ơi
Quỳnh Như ơi
Gọi tên em đến muôn đời
Đây Phạm Thái của một thời xa xưa
Tình ta hẹn bởi nắng, mưa
Bây giờ đã mõi gót chưa tang bồng
Tóc em phơi ngọn thu phong
Sợi ôm áo mỏng
Sợi vàng hiên mưa
Sợi nào cột nổi tình thưa
Tóc nào dài tự thưở chưa hẹn thề
Buông tay em... đi chẳng về
Duyên trăm năm để vàng thành lá rơi
Quỳnh Như ơi
Quỳnh Như ơi
Gọi tên em đến muôn đời
Đây Phạm Thái của một thời xa xưa.
