Quỳnh Bôi
Bán Tơ - Quỳnh Bôi
Ai mua tôi bán tơ không ?
Tơ vàng bao sợi , tơ lòng bấy nhiêu
Đời anh bay bổng cánh diều
Em như vạt nắng ban chiều nhớ mong
Ví dầu ngày đợi đêm mong
Kén vàng kéo sợi , tơ hồng ngổn ngang
Sáng trăng sáng cả hai đàng
Bên anh nỗi nhớ , bên nàng nỗi thương
Trời làm lỡ cánh uyên ương
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng
Trăm năm lỗi sợi chỉ hồng
Đem tơ may áo cho chồng em mang
Ba sinh chẳng vẹn đá vàng
Đành như câu hát thương hoài ngàn năm ....
Mưa đêm
Đêm nay mưa thật lớn , từng tiếng sấm vọng về , tiếng mưa đập mạnh vào khung cửa , cây sồi sau nhà như oằn mình dưới cơn mưa nặng hạt...
Mưa làm tôi khó ngủ , làm tôi trăn trở..từng giọt mưa như gỏ vào lòng tôi một nỗi buồn mang mác không tên.....Mưa nhắc tôi những kỷ niệm của buổi chiều mưa dầm trước cổng trường Sư Phạm , những anh sinh viên Bách Khoa " hiên ngang " chờ đợi trong mưa , những cây dù đủ màu xinh đẹp , một thứ trang sức của đám con gái khoa ngoại ngữ chúng tôi và nhớ những lời chọc ghẹo , bông đùa khi có anh chàng nào dám xâm mình xin " đường về hai đứa che chung " ...
Ngoại
Mệ ngoại tôi vốn dòng dõi con nhà quan , nghe đâu hình như là cháu nội của quan Tuần phủ. Bà nội của bà vốn là cô ả đầu xinh đẹp đất Thăng Long, trong dịp ghé qua nghe hát , quan Tuần phủ đã thu làm thiếp. Tuy là lớn lên trong nhà quan , nhưng nghe nói tuổi thơ của ngoại cũng không êm ả lắm vì là bố của bà là con giòng thứ trong một đại gia đình ngoài bà vợ cả còn có thêm 3 bà kế và vài nàng hầu non , lúc nào cũng sẳn sàng trêu chọc khích bác , dẻ bĩu lẫn nhau...
